Thứ Nữ Có Độc

Chương 10



Hoàng thượng nói cũng không sai. Có thích khách và tiểu thái giám làm chứng việc Tống Minh Châu hãm hại Nhàn Quý phi và hoàng tự, nhưng không có bằng chứng nào cho thấy Tống Chiêu là kẻ chủ mưu.



Nhưng Hoàng thượng đã quên mất một chuyện, ở hậu cung, ngoài nữ nhi của Tống Chiêu là Tống Minh Châu, còn có ta, nữ nhi không được ông ấy thừa nhận

 

Ta nhìn Hoàng thượng: "Hoàng thượng, mặc dù không có bằng chứng nào cho thấy Tống Chiêu sai khiến nữ nhi mưu hại hoàng tự, nhưng lại có nhân chứng cho thấy ông ấy đã sai khiến nữ nhi ám sát Hoàng thượng."



Ta vừa dứt lời, khuôn mặt Hoàng thượng trước lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó chợt nhìn về phía ta.



Ta mỉm cười với hắn rồi nhanh ch.óng gỡ trâm cài xuống, tức giận nói với Hoàng thượng: "Cẩu Hoàng đế, phụ thân ta đã dốc hết tâm huyết cho triều đình, vậy mà ngươi vẫn cứ bức ép ông ấy, hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!"



Nói xong, ta cắm thẳng cây trâm vào n.g.ự.c Hoàng thượng, cả căn phòng lập tức trở nên hỗn loạn, các phi tần cũng bị dọa đến run rẩy. Hoàng thượng nắm lấy tay ta, dùng hai tay giữ c.h.ặ.t, đôi mắt đen láy với những cảm xúc khó tả đang cuộn trào nhìn chằm chằm vào ta.



Ta lạnh lùng nhìn hắn, sau đó cúi đầu c.ắ.n vào cổ tay hắn, c.ắ.n c.h.ặ.t không buông. Dòng m.á.u tanh ngọt tràn vào miệng ta, ta nở nụ cười dính đầy m.á.u.



Ta đã từng nói, một ngày nào đó ta sẽ nuốt m.á.u thịt của các ngươi.



Lúc này, có hai tên hộ vệ từ cửa xông vào, ta cảm thấy bị ai đó đ.á.n.h mạnh vào gáy, sau đó chìm vào bóng tối.



Lúc ta tỉnh lại, ta đã ở trong thiên lao tối tăm ẩm ướt, kèm theo mùi hôi thối khó chịu, chỉ là không có ai đến thẩm vấn ta.



Không biết đã qua bao lâu, ta nghe thấy tiếng cửa đại lao được mở ra, có một người bước vào.



Trong ánh sáng yếu ớt, ta nhìn rõ người tới chính là Hoàng thượng.



"Vì g.i.ế.c Tống Chiêu mà nàng sẵn sàng hy sinh cả bản thân mình sao?"



Hoàng thượng mở miệng hỏi ta.



Ta gật đầu: "Đúng, ta hận từng người trong Tống gia, hận những người đã coi ta như nô tài trong suốt mười sáu năm qua."



"Cho nên nàng cũng hận trẫm?"



Hoàng thượng ngắt lời ta, trong giọng nói mang chút cảm xúc khác thường.



Ta không lên tiếng, Hoàng thượng lợi dụng ta nhưng không làm hại ta. Chỉ là ta không thích cảm giác hắn đối xử với ta, nó khiến ta cảm thấy mình chỉ là thú cưng của hắn, một thú cưng không được đối xử ngang hàng.



Thấy ta im lặng không nói lời nào, Hoàng thượng tiếp tục nói: "Tống Chiêu sai khiến hai nữ nhi hãm hại hoàng tự và ám sát trẫm. Đại Lý tự đã bắt đầu điều tra, nếu không có chuyện gì xảy ra, Tống Chiêu sẽ bị xử t.ử vì tội chủ mưu, Hoàng hậu Tống Minh Châu đã bị phế truất, biếm vào lãnh cung, những người còn lại trong Tống gia đều bị lưu đày."



Nói tới đoạn này hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Về phần nàng... hành thích trẫm... cũng sẽ phải c.h.ế.t..."



Ta cười lớn, Tống Chiêu có thể c.h.ế.t, Tống gia bị diệt thì ta c.h.ế.t cũng đáng.



Hoàng thượng thấy ta còn cười được, hừ lạnh một tiếng, trực tiếp rời đi.

 

Lại không biết qua bao lâu, cửa đại lao lại mở ra lần nữa, lần này có vài thái giám bước vào, dẫn đầu là Tiểu Phúc Tử, thái giám bên cạnh Hoàng thượng.



Phía sau hắn là một tiểu thái giám đang bưng một cái khay, trên đó đặt một ly rượu.



"Tống Tiệp dư, Hoàng thượng nhân từ, không xử trảm ngươi, chỉ ban một ly rượu độc để bảo vệ tôn nghiêm của ngươi!"



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Phục T.ử vừa dứt lời, tiểu thái giám phía sau bưng khay đến trước mặt ta.



Ta nhìn ly rượu độc trên khay, hơi sửng sốt, sau đó ngẩng đầu nhìn Tiểu Phúc Tử: "Tống Chiêu và Tống gia thì sao?"



"Họ đã nhận được sự trừng phạt xứng đáng!"



Tiểu Phúc T.ử nói.



Ta nhẹ nhõm, sau đó không chút do dự cầm ly rượu độc lên uống một hơi cạn sạch.



Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã là năm ngày sau. Lúc này, ta đã nằm ở một trấn nhỏ cách Hoàng thành hơn trăm dặm.



"Nhàn Quý phi đã nói, ngươi vĩnh viễn không được trở lại Kinh thành!"



Một tiểu cung nữ nhìn thấy ta tỉnh lại liền nói với ta.



Ta nhìn nàng hỏi, "Hiện tại tình hình như thế nào?"



Tiểu cung nữ nói: "Tống Minh Châu bị biếm vào lãnh cung, Tống Chiêu đã bị định tội, sau mùa thu sẽ xử trảm, không còn Tống gia nữa. Về phần mẹ ngươi, được Hoàng thượng lưu lại trong Hoàng thành để dưỡng lão..."



Ta hơi ngạc nhiên sau đó gật đầu một cái, như thế cũng tốt.



Tiểu cung nữ lại nhắc nhở: "Nhàn Quý phi đã nói, vĩnh viễn đừng quay lại, nếu không ngươi và nương nương đều sẽ phải c.h.ế.t!"



Ta mỉm cười nói: "Trở về nói với Nhàn Quý phi, ta nhờ nàng giúp ta giả c.h.ế.t rời đi là vì ta muốn sống, đương nhiên sẽ không quay lại. Đồ nàng muốn, ta đặt trong chậu hoa ở trong phòng ta, hy vọng nàng tự thu xếp ổn thỏa."



Cung nữ gật đầu, sau đó bỏ lại một ít ngân phiếu rồi rời đi.



Ta thở dài một hơi, cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết, không còn hận thù, không còn trói buộc, từ nay về sau chỉ sống cho riêng mình.



Để trốn thoát, ta đã giao dịch với Nhàn Quý phi, để nàng và ngự y đóng một màn kịch, giả vờ mang thai, dụ Tống Minh Châu ra tay.



Có thể giải quyết Tống Chiêu và Tống Minh Châu, nàng mong mà chẳng được.



Tất nhiên là ta sợ nàng ta sẽ g.i.ế.t ta diệt khẩu nên ta cũng nói với nàng rằng ta đã giao hẹn với một người, nếu ba tháng sau ta không xuất hiện, thì sẽ có người tiết lộ kế hoạch vào cung, đến lúc đó cá c.h.ế.t lưới rách.



Hiện tại xem ra, nàng ta thực sự sợ hãi.



Về phần Hoàng thượng, hắn có yêu ta không? Có lẽ là có nhưng tình yêu của nam nhân có thể kéo dài được bao lâu? Huống chi là đế vương.



Ta không muốn đ.á.n.h cuộc, cũng không dám đ.á.n.h cuộc. Sau này ta sẽ chỉ sống cho riêng mình.

.Phần tái b.út:



Một năm sau, ở trấn nhỏ Giang Nam xuất hiện một quán nước ngọt, nghe nói nước ngọt cực kỳ ngon, làm ăn phát đạt. Bà chủ có sở thích là không thích nói nhiều, thường một mình nhìn về hướng Kinh thành ngẩn người.



Tuy bà chủ có vẻ kỳ lạ nhưng lại rất tốt bụng và thân thiện, hàng xóm xung quanh rất thích nàng.



Có người hỏi bà chủ tại sao lại đến đây mở quán nước ngọt, bà chủ cười nói: "Sống ở đây cảm thấy rất an tâm..."



~ HẾT VEO ~