Thứ Nữ Tác Vi

Chương 1



1

 

Phó Cảnh Hành siết c.h.ặ.t tờ hòa ly thư trong tay, bật cười đầy giễu cợt: "Triệu Nguyệt Thiền, nàng có biết khắp kinh thành này có bao nhiêu nữ t.ử, ngay cả trong mơ cũng khao khát được bước qua cánh cửa Phó gia hay không? Cho dù là làm thiếp."

 

Ta thản nhiên nâng chén trà, khẽ thổi lớp bọt trà đang trôi lững lờ: "Đó là chuyện của bọn họ."

 

Hắn bước tới hai bước, bóng người cao lớn đổ sụp xuống, bao trùm lấy ta: "Nàng thân là một thứ nữ, có thể gả cho Phó Cảnh Hành ta làm kế thất đã là trèo cao. Nay Uyển Nhi đã trở về, ta chấp thuận cho nàng vị trí quý thiếp là đã nghĩ đến tình nghĩa năm năm qua, vậy mà nàng còn muốn làm cao sao?"

 

Ta ngước mắt nhìn thẳng vào hắn, giọng điệu điềm tĩnh như nước hồ thu: "Năm mười tuổi, ta đã từng lập lời thề, kiếp này tuyệt đối không làm thiếp."

 

Hắn nghe xong liền bật cười, như thể vừa nghe thấy một câu chuyện khôi hài nhất thiên hạ: "Làm thiếp của Phó Cảnh Hành ta, chẳng lẽ không tôn quý gấp trăm lần làm chính thê của những gia đình hàn môn nghèo hèn sao? Tính tình Uyển Nhi vốn dịu dàng, sẽ không làm khó nàng đâu. Nàng cứ ở lại trong phủ, chúng ta vẫn có thể sống hòa thuận như trước đây..."

 

Ta lạnh lùng cắt ngang lời hắn.

 

"Tướng quân, ngài có từng biết những nữ t.ử làm thiếp phải sống những ngày tháng như thế nào không?"

 

Phó Cảnh Hành bỗng ngẩn người.

 

Ta nhàn nhạt nói tiếp: "Mỗi ngày bọn họ đều phải thỉnh an sớm tối, quỳ gối trước cửa phòng chính thê chờ đợi truyền gọi. Đứa trẻ mình mang nặng đẻ đau cũng không được tự tay nuôi dưỡng. Ngay cả đêm giao thừa yến tiệc sum vầy, phận làm thiếp cũng chỉ có thể đứng hầu hạ dưới hiên nhà, đến tư cách ngồi vào bàn ăn cũng không có."

 

Những điều này, Phó Cảnh Hành làm sao thấu hiểu được, bởi vì lão Hầu gia còn chưa kịp nạp thiếp thì đã qua đời.

 

2

 

Ta vốn là một thứ nữ.

 

Năm mười tuổi, đích tỷ làm vỡ nghiên mực mà cha yêu thích nhất, nhưng lại chỉ tay khẳng định là do ta làm. Cha thậm chí không thèm hỏi ta lấy một lời đã phạt ta quỳ trong từ đường suốt hai ngày hai đêm.

 

Mẹ lén lút đến thăm ta.

 

Ta nghẹn ngào hỏi bà vì sao không nói ra sự thật, vì sao không đứng ra giải thích giúp ta.

 

Bà quay mặt đi, giọng nói khàn đặc xót xa: "Nói thì đã sao chứ? Nàng là đích t.ử, con là thứ nữ. Trong cái nhà này, chẳng có ai bận tâm đến sự thật đâu."

 

"Đây chính là số mệnh của con, ai bảo con lại chui ra từ bụng của ta cơ chứ. Đời này con có rửa thế nào cũng không sạch được cái mác thứ nữ đâu. Chúng ta bắt buộc phải lấy lòng họ, bằng không sau này khi bàn chuyện hôn sự, con chỉ có thể gả cho những lão già làm thiếp mà thôi."

 

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, gằn từng chữ: "Con sẽ không làm thiếp, có chet cũng không."

 

Mẹ cười khổ: "Chuyện này đâu đến lượt con chọn?"

 

Ta không lên tiếng nữa, nhưng trong lòng lại âm thầm thề đ/ộc. 

 

Kiếp này, dù có phải gả cho kẻ buôn gánh bán bưng, dù phải ăn rau dưa đạm bạc, ta cũng phải làm một chính thê đường đường chính chính.

 

Có lẽ ông trời đã thấu cảm được lời cầu nguyện của ta.

 

Mùa đông năm mười lăm tuổi, khi ta vừa đến tuổi cập kê, đang phải giặt quần áo ở hậu viện, đôi bàn tay nứt nẻ vì rét, đỏ ửng lên. Đích mẫu nói người hầu trong phủ không đủ dùng, bắt ta phải ra phụ một tay.

 

Đúng lúc đó, một nha hoàn vội vã chạy đến báo rằng cha đang cho gọi ta. Trong lòng ta bất an, cứ ngỡ mình lại làm sai chuyện gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trong thư phòng vô cùng yên tĩnh, thế nhưng ở căn phòng bên cạnh, đích tỷ đang đ/iên c/uồng đ/ập ph/á đồ đạc. Tiếng gốm sứ vỡ vụn loảng xoảng vang lên liên hồi, xen lẫn tiếng khóc lóc th/ảm thiết, đầy vẻ ngang ngược của nàng ta.

 

"Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì lại là đứa tạp chủng đó cơ chứ?"

 

Ta buông thõng hai tay đứng trước thư án, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi lạnh. Sắc mặt cha xanh mét, nhìn chằm chằm vào ta hồi lâu, cuối cùng mới chịu mở miệng.

 

"Trấn Bắc Hầu phủ đến dạm ngõ, muốn cầu hôn con, làm kế thất."

 

Tim ta bỗng hụt mất một nhịp.

 

Trấn Bắc Hầu Phó Cảnh Hành, vị thiếu niên tướng quân danh tiếng lẫy lừng, phong hoa tuyệt đại khắp kinh thành. 

 

Hai mươi tuổi thừa kế tước vị, hai mươi hai tuổi bình định phản loạn Tây Bắc, nay mới hai lăm tuổi đã là võ tướng được thánh thượng trọng dụng nhất. Một nhân vật hiển hách như vậy, sao có thể để mắt đến ta?

 

Cha như nhìn thấu nỗi hoài nghi của ta, nhàn nhạt nói: "Phó tướng quân nói, đường nét lông mày và ánh mắt của con có vài phần giống với vị phu nhân đã khuất của ngài ấy."

 

Hóa ra là như vậy.

 

Cha khẽ thở dài một tiếng, bước lại gần ta, trong ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối. 

 

Ông đang tiếc nuối vì gương mặt này không mọc trên người đích tỷ, tiếc nuối vì mối hôn sự vốn dĩ thuộc về đích tỷ nay lại rơi trúng đầu một đứa thứ nữ như ta.

 

Khắp kinh thành này ai mà chẳng biết, đích tỷ đã thầm thương tr/ộm nhớ Phó Cảnh Hành nhiều năm nay. 

 

Để có thể tiếp cận hắn, nàng ta không biết đã tổ chức bao nhiêu hội thơ, tiệc trà, lần nào cũng gửi thiếp mời đến Hầu phủ nhưng lần nào cũng bặt vô âm tín. 

 

Mùa săn thu năm ngoái, nàng ta còn cố tình mặc một bộ y phục màu đỏ rực, thúc ngựa lướt qua trước mặt Phó Cảnh Hành. Kết quả là ngựa bị giật mình, nàng ta ngã nhào đến mức mặt mũi lấm lem bùn đất, vậy mà Phó Cảnh Hành đến liếc mắt cũng chẳng buồn nhìn một cái.

 

Cha đặt bàn tay lên vai ta, dặn dò:

 

"Mối hôn sự này vốn không thuộc về con, nhưng con số đỏ, sinh ra được gương mặt này."

 

"Sau khi gả sang đó, con phải biết an phận thủ thường, chớ có sinh ra những tâm tư không nên có."

 

Ta hiểu rõ ẩn ý trong lời nói của ông, chẳng qua là lo sợ ta sau khi trèo lên cành cao sẽ quay lại chèn ép đích tỷ mà thôi.

 

Sự vui mừng khôn xiết như một dòng thác cuồn cuộn va đập liên hồi trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta.

 

Trấn Bắc Hầu phu nhân.

 

Chính thê.

 

Móng tay ta bấm sâu vào lòng bàn tay, dùng đau đớn để nhắc nhở bản thân rằng đây không phải là một giấc mơ.

 

Thấy ta không đáp lời, giọng ông trầm xuống vài phần: "Con có nghe hiểu không?"

 

Ta hít một hơi thật sâu, khẽ cúi đầu thưa: "Nữ nhi đã rõ."