Từ sâu trong xương tủy, ta là một kẻ vô cùng tham lam. Ta muốn có được tất cả, muốn là duy nhất, muốn có được sự thiên vị tuyệt đối. Thiếu đi một phân một ly cũng không được.
Ta tiến lên một bước, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Tướng quân, ngài đừng nói với ta là ngài đã yêu ta rồi đấy nhé?"
Hắn lập tức giãy nảy lên như đỉa phải vôi: "Nàng ăn nói hàm hồ cái gì đó?"
Ta nghiêng đầu, vờ như không hiểu: "Vậy thì tại sao ngài lại không chịu dứt khoát hòa ly với ta? Ngài giữ ta lại trong phủ, bắt Tô Uyển ngày ngày phải đối mặt với ta, nàng ta chẳng lẽ không cảm thấy đau lòng, uất ức sao?"
Yết hầu hắn khẽ lên xuống, nhưng nửa chữ cũng không thốt ra được.
Ta bật cười thành tiếng: "Tướng quân, ngài có biết không? Thực ra ngài là một kẻ vô cùng ích kỷ và đạo đức giả. Ngài vừa muốn có được sự dịu dàng, nũng nịu của Tô Uyển, lại vừa muốn có được sự rộng lượng, đảm đang quán xuyến việc nhà của ta, lại vừa muốn giữ cho mình một cái danh tiếng thơm tho, trọn vẹn."
"Nhưng chuyện tốt trên đời này làm sao có thể để một mình ngài vơ vét hết sạch được chứ? Tô Uyển đã trở về rồi, ngài nên đối xử tốt với nàng ta đi, đừng có dây dưa kéo dài thời gian với ta nữa."
Dứt lời, ta dứt khoát quay người bước đi. Tiếp tục ở lại một chỗ với hắn, ta thật sự lo sợ bản thân sẽ không kìm nén được cơn thịnh nộ đang cuộn trào.
7
Tờ hòa ly thư là do đích thân Tần ma ma mang tới.
Ta cầm tờ giấy mỏng manh ấy trong tay, trong lòng trút được một gánh nặng lớn, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ánh nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ, rọi thẳng vào trong phòng.
Ta bỗng chợt nhớ về mùa xuân năm đầu tiên khi ta mới gả vào đây.
Cũng vào một buổi chiều ngập nắng như thế này, ta đang ngồi trong thư phòng đối chiếu sổ sách, bị một khoản nợ xấu làm cho đầu óc rối bời, sầu não. Phó Cảnh Hành bước vào, nhẹ nhàng giật lấy cây b.út trong tay ta.
"Đừng tính toán nữa, mắt nàng đã đỏ lên cả rồi kìa. Ta có mua cho nàng món bánh quế hoa mà nàng yêu thích nhất đây."
Ta giật mình kinh hãi, vội vàng đứng dậy hành lễ. Nhưng hắn đã nhanh tay ấn vai ta xuống, mỉm cười ngăn lại.
Ánh nắng rực rỡ từ phía sau lưng hắn rọi tới, sưởi ấm khắp không gian, khiến trái tim ta lúc đó cũng trở nên ấm áp lạ thường.
Khoảng thời gian sau đó còn có biết bao khoảnh khắc ấm áp như thế nữa.
Khi ta bị nhiễm phong hàn sốt cao không dứt, hắn không quản đêm hôm khuya khoắt phi ngựa đến đập cửa nhà đại phu, lôi người ta từ trong chăn ấm ra.
Khi ta tập cưỡi ngựa bị ngã, miệng hắn không ngớt lời mắng mỏ ta là đồ bướng bỉnh, thích thể hiện, nhưng bàn tay thì lại nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c cho ta, động tác nhu mỳ, cẩn trọng không giống phong thái của một bậc võ tướng một chút nào.
Mỗi năm vào ngày sinh nhật của ta, dù bận rộn trăm công nghìn việc đến đâu hắn cũng cố gắng thu xếp trở về phủ dùng cơm, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn ta mở lời chúc mừng sinh nhật vui vẻ.
Ta đã từng ngỡ rằng, chuỗi ngày tháng êm đềm ấy cứ thế mà trôi đi mãi.
Cho đến ngày Tô Uyển trở về.
Cho đến khoảnh khắc hắn thốt ra hai chữ "quý thiếp".
Lúc này ta mới bàng hoàng hiểu rõ, sự tốt đẹp kia, sự chu đáo ân cần kia, chẳng qua chỉ là vì hắn đang đối đãi t.ử tế với cái danh vị "Phó phu nhân" mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đổi lại là bất kỳ một nữ t.ử nào khác ngồi vào cái vị trí này, hắn cũng sẽ đối xử y như vậy.
Giống như việc hắn vô cùng trân quý cây ngân thương gia truyền kia, không phải vì bản thân cây thương đó có gì đặc biệt độc đáo, mà là vì cái mác "đồ gia truyền của Phó gia" mà thôi.
Thật là châm biếm làm sao!
"Phu nhân?" Tần ma ma khẽ khàng gọi ta.
Ta sực tỉnh, cẩn thận gấp gọn gàng tờ hòa ly thư lại.
"Làm phiền ma ma gửi lời đa tạ chân thành của ta đến tổ mẫu." Ta đứng phắt dậy.
Vành mắt Tần ma ma đỏ hoe: "Người nhất quyết phải đi thật sao? Kẻ hầu người hạ trong phủ đều vô cùng luyến tiếc người."
Ta mỉm cười: "Ma ma, tiệc vui nào rồi cũng đến lúc tàn, năm năm qua, ta đã vô cùng mãn nguyện rồi."
Là mãn nguyện thực sự.
Từ một thứ nữ thấp cổ bé họng, sống trong lo sợ tại Triệu gia, cho đến ngày hôm nay có thể đứng ra chấp chưởng, quản lý toàn bộ cơ ngơi của Hầu phủ.
Từ một kẻ đến bàn tính cũng gảy không nên thân, nay đã có thể tự tin đứng ra đàm đạo chuyện làm ăn với những đại phú thương vùng Giang Nam.
Năm năm qua, ta đã tự rèn giũa cho mình một khung xương cứng cáp, kiêu hãnh.
Buổi chiều, ta bắt đầu chỉ huy đám nha hoàn, bà t.ử khuân vác rương hòm ra ngoài xe.
"Ồ, đây là chuẩn bị dọn đi rồi sao?"
Một giọng nói chua ngoa vọng lại từ phía cửa viện, Tô Uyển mỉm cười thướt tha bước vào.
Ta không thèm để ý đến nàng ta, nhưng nàng ta lại ngang nhiên bước tới đứng chắn ngay trước lối đi của ta.
"Ta cứ ngỡ muội muội phải ở lại thêm vài ngày nữa chứ, dù sao cũng đã gắn bó suốt năm năm trời, kiểu gì chẳng có chút luyến tiếc khôn nguôi?"
"Kẻ thế thân chung quy cũng chỉ là kẻ thế thân mà thôi, Triệu Nguyệt Thiền, khoản này ngươi xem ra cũng biết điều đấy."
Ta ngước mắt lạnh lùng nhìn nàng ta.
Nàng ta thấy vậy càng thêm phần đắc ý, cười nói rôm rả: "Sao thế, bị ta chọc trúng chỗ hiểm rồi à? Mỗi đêm khi Cảnh Hành ôm c.h.ặ.t lấy ngươi vào lòng, chàng gọi tên của ai, trong lòng ngươi tự biết rõ nhất chứ nhỉ? Ta mới chính là nữ nhân được Phó Cảnh Hành yêu thương nhất trên đời này."
Ta bật cười khinh bỉ: "Phó Cảnh Hành nếu như thật sự yêu ngươi đến tận xương tủy như vậy, thì năm xưa hắn đã gieo mình xuống dòng sông tự vẫn để tuẫn tình cùng ngươi rồi, chứ đâu đến mức chưa đầy một năm sau đã rước ta vào cửa."
"Còn nữa, tại sao khi ta vừa đề xuất hòa ly, hắn lại dây dưa kéo dài suốt ba ngày trời mới chịu đặt b.út ký? Thậm chí hắn còn đưa ra giao ước làm bình thê để giữ chân ta ở lại?"
"Tô Uyển, vị trí của ngươi trong lòng hắn, thực sự không hề quan trọng như ngươi tưởng tượng đâu."
Sắc mặt Tô Uyển bỗng chốc trắng bệch: "Ngươi đừng có ở đây mà ly gián tình cảm của chúng ta! Cảnh Hành đã giải thích rõ ràng với ta rồi, chàng cưới ngươi chẳng qua chỉ là vì gánh vác trách nhiệm nối dõi tông đường cho Hầu phủ mà thôi. Chàng không muốn để ngươi rời khỏi Hầu phủ cũng chỉ vì lòng trắc ẩn, thương hại ngươi mà thôi."