Thứ Tỷ Giả Tạo Cướp Phu Quân, Ta Trở Thành Hoàng Hậu Đày Ả Vào Tiện Tịch!

Chương 12



 

“Ngày đại hôn diễn ra, Phủ Tĩnh Vương mười dặm hồng sính lộng lẫy, làm chấn động cả kinh thành.”

 

Tiêu Tuyệt đích thân cưỡi ngựa đến đón, kiệu hoa tám người khiêng, phượng quan hà bí lộng lẫy, so với ngày Phủ Định Quốc Công đến đưa sính lễ năm xưa còn hoành tráng gấp bội phần.

 

Lâm Vãn Ý ngồi trong kiệu hoa, nghe tiếng kèn trống linh đình vui nhộn bên ngoài, tiếng người huyên náo đông đúc, bỗng nhiên nhớ lại lời mẫu thân dặn dò trước khi qua đời.

 

“Vãn Ý, con phải ghi nhớ, nữ t.ử trên đời này, điều quan trọng nhất không phải là gả được vào nơi vương giả hào nhoáng đến đâu, mà là gả đúng người lang quân.

 

Người đó phải thấu hiểu con, che chở cho con, tôn trọng con.

 

Nếu tìm không thấy, thà một đời không gả, chứ quyết không cam chịu nhắm mắt đưa chân.”

 

Mẫu thân ơi, con tìm thấy rồi.

 

Kiệu hoa hạ đất, rèm kiệu được vén lên, một bàn tay với các khớp xương rõ ràng vươn vào trong.

 

Lâm Vãn Ý đặt bàn tay mình lên đó, lập tức được ngài nắm c.h.ặ.t lấy thật c.h.ặ.t.

 

“Đừng sợ.”

 

Ngài nhỏ giọng nói bên tai nàng, “Có ta ở đây rồi.”

 

Bái đường thành thân, hành lễ xong xuôi, tiễn vào động phòng.

 

Nến đỏ rực cháy, chiếu sáng khắp căn phòng tân hôn lung linh.

 

Tiêu Tuyệt lấy gậy vén khăn che đầu lên, nhìn ngắm dung nhan diện trang phục lộng lẫy của nàng, ánh mắt sâu thẳm hẳn đi vài phần.

 

“Đẹp lắm.”

 

Ngài nói.

 

Gương mặt Lâm Vãn Ý bỗng chốc nóng bừng, khẽ rủ hàng mi xuống.

 

Uống rượu giao bôi, ăn bánh con cháu xong xuôi, hỷ nương và nha hoàn đều lui xuống hết, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

 

Tiêu Tuyệt ngồi xuống bên cạnh nàng, nắm lấy tay nàng:

 

“Mệt không?”

 

“Mệt ạ.”

 

Lâm Vãn Ý thật thà gật đầu, “Thứ trên đầu này nặng quá chừng.”

 

Tiêu Tuyệt mỉm cười, vươn tay giúp nàng tháo phượng quan xuống, lại gỡ mái tóc b/úi ra, để mặc cho làn tóc xanh xõa dài xuống bờ vai.

 

“Thế này dễ chịu hơn chút rồi.”

 

Lâm Vãn Ý ngửa đầu nhìn ngài.

 

Dưới ánh nến lung linh, mày mắt ngài vô cùng nhu hòa, không còn vẻ nghiêm nghị lạnh lùng thường ngày, thay vào đó là vài phần dịu dàng đong đầy.

 

“Tiêu Tuyệt.”

 

Đây là lần đầu tiên nàng gọi thẳng tên của ngài.

 

“Ừm?”

 

“Cảm ơn ngài.”

 

Tiêu Tuyệt nhìn nàng, bỗng nhiên cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên làn môi của nàng.

 

Một nụ hôn vô cùng nhẹ nhàng, chạm nhẹ rồi tách ra ngay.

 

“Người phải nói câu cảm ơn là ta mới đúng.”

 

Ngài tựa trán vào trán nàng, giọng nói trầm khàn, “Cảm ơn nàng đã sẵn lòng gả cho ta.”

 

Gương mặt Lâm Vãn Ý lại càng thêm đỏ ửng.

 

“Chuyện đó...”

 

Nàng bỗng nhiên nhớ ra điều gì, “Lâm Uyển Nhu... sau này thế nào rồi ạ?”

 

Ánh mắt Tiêu Tuyệt lạnh hẳn xuống:

 

“Sau khi bị đuổi khỏi kinh thành, ả đến vùng Giang Nam để nương nhờ một người thân họ hàng xa.

 

Nhưng cách đây vài ngày, nhà người họ hàng đó bị bọn trộm cướp vơ vét sạch sẽ của cải, ả không còn nơi nương tựa phải lang thang đầu đường xó chợ, cuối cùng bị bán vào...”

 

Ngài khựng lại, không nói hết câu.

 

Nhưng Lâm Vãn Ý nghe là hiểu ngay.

 

“Là ngài làm sao?”

 

“Ả nợ nàng.”

 

Tiêu Tuyệt bình thản nói, “Ta không lấy mạng ả là để tích đức cho nàng đấy.

 

Nhưng tội sống khó tha.”

 

Lâm Vãn Ý im lặng một lát, khẽ tựa đầu vào bờ vai của ngài.

 

“Mọi chuyện đều qua cả rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng nói.

 

“Phải, mọi chuyện đều qua cả rồi.”

 

Tiêu Tuyệt ôm c.h.ặ.t lấy bờ vai nàng, “Từ nay về sau, nàng có ta bên cạnh.”

 

Nến đỏ lung linh nhảy múa, soi bóng hai người hòa quyện vào nhau.

 

Ngoài cửa sổ, ánh trăng đêm nay thật đẹp biết bao.

 

Ba năm sau.

 

Lão Hoàng đế băng hà, Thái t.ử kế vị lên ngôi.

 

Nhưng Tân đế hôn quân vô đạo, sủng ái gian thần, triều chính thối nát, bách tính lầm than trong cảnh lầm than.

 

Tĩnh Vương Tiêu Tuyệt dấy binh khởi nghĩa thanh trừng triều đình, khí thế như chẻ tre, đ.á.n.h thẳng vào tận kinh thành.

 

Lại ba năm nữa trôi qua, thành vỡ, Tân đế tự vẫn.

 

Tiêu Tuyệt đăng cơ xưng đế, đổi niên hiệu thành Vĩnh Xương.

 

Ngày diễn ra đại điển đăng cơ, Lâm Vãn Ý đứng bên cạnh ngài, đón nhận sự bái kiến của bách quan triều đình.

 

Nàng đã không còn là vị đích nữ Phủ Thượng thư bị từ hôn năm xưa nữa, mà là bậc mẫu nghi thiên hạ — Hoàng hậu tối thượng.

 

“Sự hãi không?”

 

Tiêu Tuyệt giấu bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng dưới ống tay áo rộng lớn.

 

“Có ngài ở đây, ta không sợ.”

 

Lâm Vãn Ý mỉm cười đáp.

 

Đại điển kết thúc, trên đường kiệu quay về cung điện, Tiêu Tuyệt bỗng nhiên lên tiếng:

 

“Có một người, nàng có muốn gặp mặt chút không?”

 

Lâm Vãn Ý giật mình:

 

“Ai vậy ạ?”

 

Tiêu Tuyệt không nói gì, chỉ sai người khiêng tới một chiếc kiệu nhỏ.

 

Rèm kiệu được vén lên, bên trong là một người nữ t.ử ăn mặc rách rưới, gương mặt tiều tụy gầy gò, nhưng vẫn có thể loáng thoáng nhận ra dung mạo năm xưa.

 

Chính là Lâm Uyển Nhu.

 

Ả nhìn thấy Lâm Vãn Ý, trước tiên là sững sờ, ngay sau đó lao thục mạng tới muốn níu lấy góc váy của nàng, nhưng lập tức bị thị vệ ấn c.h.ặ.t xuống nền đất.

 

“Muội muội!

 

Muội muội cứu ta với!”

 

Ả gào khóc t.h.ả.m thiết, “Ta biết sai rồi!

 

Ta thực sự biết sai rồi mà!

 

Cầu xin muội nhìn tình nghĩa tỷ muội bấy lâu nay mà tha cho ta một con đường sống đi!

 

Ta không muốn tiếp tục làm kỹ nữ nữa đâu, ta không muốn...”

 

Lâm Vãn Ý nhìn ả, bỗng cảm thấy như cách cả một thế hệ vậy.

 

Sáu năm trước, kẻ quỳ gối trước mặt nàng cầu xin nàng nhường lại vị hôn phu chính là người thứ tỷ này, giờ đây lại quỳ gối dưới đất cầu xin nàng tha cho một mạng sống.

 

“Tỷ muội sao?”

 

Lâm Vãn Ý khẽ lắc đầu, “Kể từ ngày tỷ bày mưu tính kế hãm hại ta, giữa chúng ta đã tuyệt đoạn tình nghĩa tỷ muội từ lâu rồi.”

 

Lâm Uyển Nhu ngã quỵ mềm nhũn xuống đất, lầm bầm:

 

“Ta biết ngay mà... ta biết ngay là muội sẽ không tha cho ta mà...

 

Lâm Vãn Ý, lòng dạ ngươi sao mà độc địa quá vậy...”

 

“Ta độc địa sao?”

 

Lâm Vãn Ý bật cười, “Lâm Uyển Nhu, năm đó nếu không nhờ Tĩnh Vương đ.á.n.h tráo độc d.ư.ợ.c của tỷ, tỷ đã sớm tự kết liễu mạng sống của mình từ lâu rồi.

 

Ta giữ lại cho tỷ một mạng sống đã là nhân từ lắm rồi.”

 

Nàng quay người lại, nói với Tiêu Tuyệt:

 

“Bệ hạ, trong cung không thiếu chân sai vặt giặt giũ.

 

Nếu ả đã không muốn làm kỹ nữ, vậy thì cho vào cung làm nô tỳ giặt giũ thấp kém nhất đi ạ.

 

Cả đời này không được phép bước chân ra khỏi cung điện, không được phép gặp gỡ người ngoài.”

 

Đây chính là muốn giam cầm Lâm Uyển Nhu trong cung cấm, làm hạng nô tỳ thấp kém nhất, suốt một đời một kiếp.

 

Tiêu Tuyệt gật đầu:

 

“Chuẩn tấu.”