Thừa Tướng Đại Nhân, Xin Tha Mạng

Chương 7



Khi ta cải trang đổi dạng, quay trở lại kinh thành thì đã là một tháng sau.

Sau khi Quốc sư hồi cung, chẳng những lão Hoàng đế đã triền miên bệnh tật nhiều ngày khỏi hẳn.

Mà ngay cả bệnh của Trường Ninh công chúa cũng chuyển biến cực nhanh.

Lão Hoàng đế hạ chỉ, đêm Trừ tịch sẽ mở đại yến trong cung để đón gió tẩy trần cho Tần Tinh Kiệm.

Trước đó, để tiện chẩn trị và điều dưỡng cho lão Hoàng đế, hắn dứt khoát ở lại trong cung.

Hoàng cung canh phòng nghiêm ngặt, một mình ta không thể lẻn vào.

Vốn dĩ ta nên đi tìm Giang Viễn Chu.

Nhưng vừa ngồi xuống quán trà gần phủ Thừa tướng, ta đã nghe được một tin tức.

Bảy ngày trước, Giang Viễn Chu đã thành thân.

Đừng nói văn võ bá quan, ngay cả bách tính trong kinh cũng vô cùng kinh ngạc.

Bởi tuy hắn không trở thành phò mã, nhưng vẫn luôn qua lại rất thân thiết với Trường Ninh công chúa Tiết Tình Lam.

Trong mắt người ngoài, từ lâu bọn họ đã được ngầm xem như một đôi.

"Đệ muội của ta có hàng xóm làm việc trong phủ Thừa tướng, nghe nói người cùng Giang thừa tướng bái đường thành thân không phải công chúa, cũng chẳng phải ai khác, mà lại là một tấm bài vị."

Nam nhân ngồi bàn bên ngửa cổ uống cạn một chén rượu, hứng khởi thao thao bất tuyệt với mọi người.

"Nghe nói người trong lòng của Giang thừa tướng đã không còn trên đời, nhưng hắn si tình đến mức ôm bài vị của người c.h.ế.t cũng nhất quyết hoàn thành hôn lễ."

Tay ta run lên, thức ăn trên đầu đũa rơi xuống đất.

"Không biết cô nương mà Giang thừa tướng yêu là thiên kim nhà nào?"

Thấy mọi người xung quanh đều vây lại, người nọ càng tỏ vẻ thần bí, hạ thấp giọng nói:

"Không có tên, hàng xóm của đệ muội ta lúc làm việc có lén nhìn qua, trên bài vị ngay cả tên cũng không khắc, chỉ khắc một nhành trúc."

Ta không dám nghe thêm nữa, đặt lại một thỏi bạc vụn tính tiền rồi đứng dậy rời đi.

Sau khi rời đi, ta tự kiểm điểm bản thân, cho dù có muốn lợi dụng người khác.

Cũng không thể chỉ nhắm vào một mình Giang Viễn Chu mà hết lần này đến lần khác.

Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến Trừ tịch, ta khắp nơi dò hỏi.

Cuối cùng trà trộn vào một gánh hát chuẩn bị đến phủ Võ An hầu biểu diễn mừng thọ lão thái quân.

Thế t.ử phủ Võ An hầu là Hạ Giác, nổi tiếng là kẻ háo sắc trong kinh, nhưng lại là đích t.ử duy nhất của Võ An hầu.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nếu có thể quyến rũ được hắn, đêm Trừ tịch ta sẽ có thể theo hắn trà trộn vào cung.

Ta tháo những viên đá quý trên số trang sức vẫn luôn mang theo.

Nung chảy thành vàng thỏi để chuẩn bị chi phí.

Lại dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành đại hoa đán của gánh hát vui đến nở mày nở mặt.

Hứa rằng hôm đi diễn nhất định sẽ đưa ta theo.

Mọi việc đều vô cùng thuận lợi.

Ta thay bộ vũ y đỏ rực, đeo chuông bạc nơi mắt cá chân, chân trần giữa trời tuyết lớn.

Ánh mắt lưu chuyển rồi ngã vào lòng Hạ Giác, rõ ràng nhìn thấy vẻ kinh diễm thoáng hiện rồi biến mất nơi đáy mắt hắn.

Ta giả vờ hoảng hốt che mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Xin Thế t.ử thứ tội, nô tỳ tuyệt đối không cố ý mạo phạm..."

"Không sao, không sao."

Hắn vuốt ve gương mặt ta, bàn tay thuận thế ôm lấy eo ta rồi định lần xuống phía dưới.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa chợt vang lên một giọng nói quen thuộc, lạnh lẽo đến tận xương.

"Hôm nay bổn tướng đặc biệt đến mừng thọ lão thái quân, đồng thời dâng chút lễ mọn."

Lòng ta chợt trầm xuống.

Ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy Giang Viễn Chu đứng nơi cửa.

Một thân huyền y, ánh mắt sắc bén như lưỡi d.a.o.

Hắn chậm rãi bước vào, ánh mắt từ đầu đến cuối đều khóa c.h.ặ.t trên người ta, rất lâu sau mới nhàn nhạt nói:

"Người trong lòng Thế t.ử, chẳng hiểu sao bổn tướng nhìn lại thấy có chút quen mắt."

Phủ Võ An hầu chỉ có tước vị cha truyền con nối, nổi danh nhưng không có thực quyền.

Còn Giang Viễn Chu lại là cận thần được lão Hoàng đế vô cùng tín nhiệm.

Nghe hắn nói vậy, Hạ Giác vội vàng buông tay, đẩy ta về phía Giang Viễn Chu.

"Chỉ là một nha đầu theo gánh hát đến đây, nếu Giang thừa tướng thấy quen mắt thì cứ mang về giữ bên người..."

Ta bị hắn đẩy ra khỏi lòng, loạng choạng ngã đến bên cạnh Giang Viễn Chu.

Tiếng chuông bạc nơi mắt cá chân ngân vang lanh lảnh.

Ta ngước mắt nhìn hắn.

Khóe môi Giang Viễn Chu khẽ cong lên một độ cung, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo đến cực điểm, không hề có chút ý cười.

Hắn nói:

"Nhìn kỹ lại, quả thực có vài phần giống với vị phu nhân đã qua đời của bổn tướng."

Ta lại bị Giang Viễn Chu đưa về phủ Thừa tướng.

Cánh cửa gỗ chạm khắc bị hắn đá bật ra, hắn ném ta lên chiếc giường nệm.

Thấy đầu ta đập vào bệ cửa sổ bằng gỗ cũng không hề động dung.

Chỉ bắt lấy mắt cá chân đang định đá văng hắn của ta rồi mạnh tay kéo một cái.

Sợi chỉ vàng mảnh nơi mắt cá chân cứa mất một mảng da thịt.

Chiếc chuông bạc bị giật phăng xuống, hắn lạnh nhạt nhìn một lát rồi tiện tay ném xuống đất.

Đến khi nhìn về phía ta, nơi khóe môi hắn đã hiện lên một nụ cười lạnh.

"Ngươi đúng là chịu bỏ công sức, không biết liêm sỉ. Trước kia lúc lợi dụng ta, sao không chịu hạ mình đến mức này?"

Gió lạnh len qua khe cửa thổi vào, lướt qua vết thương m.á.u thịt bê bết trên chân, lập tức truyền đến cơn đau thấu tim.

Điều càng trí mạng hơn là ta rất rõ, hôm nay Giang Viễn Chu ngang nhiên đưa ta đi trước mặt mọi người.

Ta sẽ không còn cơ hội mượn thế người khác để trà trộn vào cung nữa.

Những cảm xúc xao động trong lòng cuồn cuộn dâng lên.

Ta dứt khoát bất chấp tất cả, đáp lại hắn bằng một nụ cười lạnh còn khinh miệt hơn.

"Bởi vì ngươi tiện."