Thuận Khanh

Chương 1: 1



1

 

Sau cái tát ấy, cơn giận trong lòng ta cuối cùng cũng vơi đi đôi chút.

 

Những lời xì xào chỉ trỏ khi ta vừa vào cổng thành dường như vẫn còn văng vẳng bên tai:

 

“Nhìn kìa, đó chính là đại tiểu thư Hoa gia đấy. Chỉ nhìn tướng mạo thôi cũng biết là người chẳng dễ sống chung!”

 

“Ở biên thành suốt năm năm, e rằng càng ngang ngạnh khó thuần hơn rồi nhỉ? Nghe nói từ nhỏ đã tác oai tác quái trong Hoa phủ, bắt nạt huynh đệ tỷ muội, đ.á.n.h c.h.ử.i hạ nhân. Nay lại như ngựa hoang sổ cương bấy lâu, trở về chẳng phải càng thành tai họa sao!”

 

Ta tức đến nghiến răng.

 

Thế nào gọi là “bắt nạt huynh đệ tỷ muội, đ.á.n.h c.h.ử.i hạ nhân”?

 

Rõ ràng ta chỉ đ.á.n.h duy nhất muội muội ruột Hoa Uyển Nghi.

 

Bởi từ nhỏ muội ấy đã là một đứa gây chuyện hết trời đến đất, không đ.á.n.h thì khó mà làm yên lòng người.

 

Là trưởng tỷ, đương nhiên ta phải gánh vác trách nhiệm dạy dỗ muội muội.

 

Ta ngồi trên lưng ngựa, trợn mắt lườm đám người nhiều chuyện kia một cái, dọa bọn họ sợ đến mức lập tức tản ra bỏ chạy.

 

Xem ra mấy năm nay Hoa Uyển Nghi đã không ít lần bôi nhọ ta ở kinh thành, khiến ai ai cũng sợ ta như một mụ dạ xoa.

 

Lúc này, Hoa Uyển Nghi ôm mặt ngã ngồi xuống đất, vẻ mặt đầy khó tin.

 

“Hoa Thuận Khanh! Tỷ… tỷ dám đ.á.n.h ta!”

 

Muội ấy cứ tưởng đ.â.m sau lưng ta sẽ khiến ta có khổ mà không nói nên lời.

 

Để cứu vãn thanh danh, nhất định ta sẽ phải giả vờ hiền lương thục đức, nhẫn nhịn nuốt giận.

 

Ít nhất trong ngày đầu tiên trở về kinh, ta cũng phải làm ra vẻ một chút.

 

Nhưng xa nhau quá lâu, muội ấy đã quên mất trưởng tỷ của mình là hạng người thế nào!

 

Để muội ấy nhanh ch.óng nhớ lại, ta lại giơ tay tát thêm một cái vào bên má còn lại của muội ấy.

 

“Cái tát này là phạt ngươi vô lễ. Tên húy của trưởng tỷ mà cũng là thứ ngươi có thể gọi thẳng sao?”

 

2

 

Trước cổng phủ tiếng kinh hô liên tiếp vang lên.

 

Hoa Uyển Nghi bị tát đến ngây người, ngồi bệt dưới đất, một câu cũng không thốt nên lời.

 

Thẩm mẫu vội vàng chạy tới đỡ muội ấy dậy.

 

“Thuận Khanh, con làm cái gì vậy? Nào có ai vừa về kinh đã đ.á.n.h muội muội, lại còn trước mặt bao nhiêu người thế này! Thể diện của Hoa phủ con cũng không cần nữa sao?”

 

Thẩm mẫu khác với Hoa Uyển Nghi.

 

Bà là trưởng bối, lại thêm ân tình thúc phụ dành cho ta, nên ta vô cùng kính trọng bà.

 

Nghe bà nói, ta lập tức hành lễ.

 

“Thẩm mẫu dạy rất phải. Dạy dỗ muội muội cũng chẳng gấp trong chốc lát này, là Thuận Khanh nóng nảy. Quả thực quở trách giữa đường phố là không ổn, đáng lẽ nên đợi về phủ rồi từ từ dạy bảo.”

 

Khóe miệng thẩm mẫu giật giật.

 

Đúng là... biết nghe lời thật đấy.

 

Bà vốn còn định mắng ta thêm vài câu, lại nghe ta vui vẻ nói:

 

“Thẩm mẫu, Thuận Khanh mang thư nhà và quà của thúc phụ về. Lâu rồi không gặp, người nhớ thẩm mẫu và đường đệ lắm!”

 

Người ta thường nói, không ai nỡ đ.á.n.h người đang tươi cười.

 

Những lời đã lên đến miệng của bà lại bị ta chặn trở về.

 

“Được, được, chúng ta vào trong rồi nói.”

 

Ta đứng dậy, liếc Hoa Uyển Nghi một cái.

 

“Còn không mau vào đi, đứng chôn chân ở đó làm gì? Chẳng hiểu chút quy củ nào!”

 

Hoa Uyển Nghi há hốc miệng, cứng họng.

 

Muội ấy cứ tưởng ta rời kinh năm năm, trở về nhất định sẽ nơm nớp lo sợ, cúi đầu làm người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Những lời kia vốn là để muội ấy đem ra chế giễu ta.

 

Ai ngờ ta chẳng hề khiếp vía, phong thái của một trưởng tỷ được ta nắm giữ vô cùng vững vàng.

 

Phía sau muội ấy là một đám quý nữ trạc tuổi.

 

Đó đều là những người Hoa Uyển Nghi mời tới để cùng xem trò cười của ta.

 

Lúc này, ai nấy nhìn nhau, chẳng dám hé răng.

 

Đại tiểu thư Hoa gia quả nhiên đúng như lời Hoa Uyển Nghi từng nói, ngang ngược kiêu căng.

 

Chỉ cần không vừa ý là lập tức giáng ngay một cái bạt tai.

 

Những lời châm chọc mỉa mai đã chuẩn bị sẵn đều bị các nàng lặng lẽ nuốt ngược trở vào.

 

Không ai muốn được hưởng cùng một "đãi ngộ" như Hoa Uyển Nghi.

 

Người đời đúng là kỳ lạ như vậy.

 

Nếu ngươi thật sự ngang ngược vô lý, trái lại sẽ chẳng có ai dám chủ động đến gây chuyện.

 

Ta lại liếc nhìn các nàng một cái.

 

“Ta xa kinh thành đã lâu, nhìn các vị muội muội đều thấy rất lạ mặt. Hay là cùng vào phủ uống trà trò chuyện nhé?”

 

“Đại tỷ tỷ vừa mới trở về, bọn muội sao dám quấy rầy lúc cả nhà đoàn tụ. Xin cáo từ trước...”

 

Đám tiểu cô nương như bừng tỉnh sau một giấc mộng, chẳng hề có nghĩa khí mà bỏ mặc Hoa Uyển Nghi, cuống cuồng quay người bỏ chạy.

 

Chỉ cần dùng ngón chân nghĩ cũng biết.

 

Sau khi bọn họ trở về, e rằng thanh danh của ta sẽ còn thối hơn nữa.

 

3

 

Vừa vào phủ, việc đầu tiên là đi bái kiến tổ mẫu.

 

Hoa Uyển Nghi đội hai dấu bàn tay đỏ ch.ót trên mặt, lao thẳng vào lòng tổ mẫu, khóc đến nức nở:

 

“Tỷ tỷ vừa về đã tát con ngay trước cổng phủ! Mặt mũi con mất sạch rồi, con... con không muốn sống nữa!”

 

Tổ mẫu ôm lấy muội ấy, vừa kinh ngạc vừa tức giận nhìn ta.

 

“Thuận Khanh, thật sự là con đã khiến muội muội mất mặt trước bao người sao?”

 

Ta hơi cúi đầu, vẻ đầy hổ thẹn.

 

“Tôn nữ rời kinh đã quá lâu, trong lòng lúc nào cũng nhớ đến gia đình. Lại lo muội muội còn nhỏ, không hiểu lễ nghi, làm phiền lòng các bậc trưởng bối trong nhà, khiến phụ lòng phụ mẫu đã khuất.”

 

“Vì vậy vừa gặp muội ấy, tôn nữ nhất thời sốt ruột muốn dạy dỗ, không biết giữ chừng mực, xin tổ mẫu trách phạt.”

 

Tổ mẫu và thẩm mẫu nghe xong đều trợn tròn mắt.

 

Hóa ra ta tát Hoa Uyển Nghi... lại là vì nhớ nhung quá sâu, thương yêu quá nhiều?

 

Hoa Uyển Nghi tức đến mức khóc cũng không nổi.

 

Đúng lúc ấy, tiểu đường đệ Hoa Ninh bỗng nhảy phắt ra.

 

“Lúc nãy đệ đều nhìn thấy rồi! Rõ ràng là đại tỷ tỷ bắt nạt nhị tỷ tỷ, vô duyên vô cớ tát tỷ ấy hai cái. Chẳng trách mọi người đều nói đại tỷ tỷ là người thô lỗ...”

 

Thẩm mẫu lập tức bịt miệng nó lại.

 

Thấy có người bênh mình, Hoa Uyển Nghi càng tủi thân, lập tức òa khóc lớn hơn.

 

Ta nhìn đứa trẻ một cái.

 

Tiểu đường đệ này được sinh sau khi ta rời nhà, hoàn toàn không biết chuyện năm xưa, ta không trách nó.

 

Nhưng tuổi còn nhỏ, bị người khác lừa gạt thì không hay.

 

Ta mỉm cười nhìn nó.

 

“Đây chính là đường đệ Ninh Nhi của ta phải không? Thúc phụ thường nhắc đến đệ, nói đệ ngày một lớn rồi, không được bỏ bê việc luyện võ. Người đặc biệt nhờ ta mang về cho đệ quyển 《Thập Tướng Côn Phổ》 để luyện tập.”