Thuận Khanh

Chương 3



Ta không mấy để tâm.

 

“Thẩm mẫu cứ yên tâm. Lần này Thuận Khanh là phụng chỉ thành hôn, Tiêu gia hẳn không dám lớn mật đến thế.”

 

“Vậy thì tốt.”

 

Vẻ mặt thẩm mẫu giãn ra đôi chút.

 

“Ta còn sợ chuyện này sẽ làm lỡ hôn sự của con. Không phải Hoa gia mặc kệ không quản, mà thật sự là... người làm việc quá kín kẽ, đến khi chúng ta nghe được chút phong thanh thì đã muộn rồi.”

 

Miệng bà nói như vậy, nhưng trong giọng nói lại chẳng có bao nhiêu lo lắng.

 

Dù sao chuyện tranh chấp giữa hai tỷ muội chúng ta cũng chẳng liên quan đến bà.

 

Tệ lắm thì còn có tổ mẫu, cũng chưa đến lượt thẩm mẫu phải bận lòng.

 

“Thuận Khanh không trách thẩm mẫu và tổ mẫu. Ta chỉ hận kẻ tung tin đồn. Hủy hoại thanh danh ta là chuyện nhỏ, nhưng cả Hoa gia cũng phải chịu liên lụy. Người ngoài chỉ nói gia phong Hoa gia bất chính, không biết dạy con.”

 

“Đại đường huynh cũng đã đến tuổi bàn chuyện hôn sự rồi. Thế nhưng ta nghe nói người đến làm mai lại chẳng có bao nhiêu. Thật đáng tiếc cho một người vừa có bản lĩnh, lại tuấn tú như đường huynh...”

 

Sắc mặt thẩm mẫu lập tức thay đổi.

 

Sau khi trầm ngâm suy nghĩ một lúc, bà nghiến răng nghiến lợi.

 

“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt ấy... Nó thật sự dám...”

 

Vẻ ung dung vừa rồi trên mặt bà biến mất sạch.

 

“Con cứ chờ đó. Ta phải đi gõ đầu cảnh cáo nó một phen, tránh để sau này nó lại ăn nói linh tinh trước mặt người ngoài!”

 

Nói xong, bà xoay người đi thẳng đến viện của Hoa Uyển Nghi.

 

Ta cười nhạt đầy mỉa mai.

 

Con người đúng là như vậy, không đau đến chính mình thì sẽ chẳng biết đau.

 

Những năm qua, thẩm mẫu đã xem đủ trò náo nhiệt rồi.

 

Sao ta có thể để bà tiếp tục đứng ngoài cuộc được chứ?

 

6

 

Mấy ngày sau chính là Tùng Trúc Nhã Yến do Thanh Dương Trưởng Công chúa tổ chức.

 

Danh sĩ nổi tiếng trong kinh, cùng các công t.ử, tiểu thư xuất thân danh môn đều được mời tham dự.

 

Vừa đến phủ công chúa, Hoa Uyển Nghi đã bỏ mặc ta, để mặc ta một mình xuống xe trước cổng phủ.

 

Vị quản sự đón khách chưa từng gặp ta, bèn tiến lên lễ phép hỏi:

 

“Vị tiểu thư này trông khá lạ mặt, xin hỏi phủ của tiểu thư là...”

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Ta bình tĩnh đáp:

 

“Ta là trưởng nữ Hoa gia, Hoa Thuận Khanh, vừa từ biên thành trở về kinh.”

 

Lời còn chưa dứt, xung quanh đã vang lên từng đợt tiếng hít khí lạnh.

 

“Đó chính là đại tiểu thư ngang ngược của Hoa gia sao?”

 

“Là người vừa hồi phủ đã tát muội muội ruột ngay giữa phố đó à?”

 

“Sao Trưởng Công chúa lại mời một người vô lễ như vậy đến dự yến?”

 

Rất tốt.

 

Xem ra "chiến tích lẫy lừng" ngày hôm ấy của ta đã truyền khắp kinh thành.

 

Vị quản sự cũng giật mình, đưa mắt đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới.

 

Ta vẫn bình thản như không, nở nụ cười đúng mực nhìn ông ta.

 

Ông chỉ đành nghiêng người sang một bên.

 

“Hoa đại cô nương, mời đi bên này.”

 

Sau khi vào phủ công chúa, những vị phu nhân và các tiểu thư đều tránh ta thật xa.

 

Không một ai chủ động đến bắt chuyện.

 

Ta chẳng quen biết ai, cũng không có người giới thiệu, đành lẻ loi một mình đi dạo.

 

Đúng lúc ấy, ta nhìn thấy Hoa Uyển Nghi giữa đám đông.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Muội ấy đang mang vẻ mặt tủi thân, nói gì đó với mấy vị phu nhân và tiểu thư bên cạnh, khiến mọi người đều lộ vẻ thương cảm.

 

Không cần nghe cũng biết, muội ấy lại đang nói xấu ta.

 

“Uyển Nghi, ta tìm muội mãi! Sao muội lại ở đây?”

 

Ta lớn tiếng gọi rồi bước thẳng tới.

 

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ta.

 

Có lẽ Hoa Uyển Nghi không ngờ da mặt ta lại "dày" đến thế.

 

Muội ấy đã cố tình tránh đi, vậy mà ta vẫn chủ động bám tới.

 

Muội ấy lùi về sau hai bước, gương mặt đầy vẻ hoảng hốt sợ hãi.

 

Quả nhiên lập tức có người thấy chuyện bất bình liền ra tay.

 

Một cô nương bước lên chắn trước mặt Hoa Uyển Nghi.

 

“Ngươi chính là Hoa Thuận Khanh sao? Có bọn ta ở đây, ngươi đừng hòng bắt nạt Uyển Nghi nữa!”

 

Những nữ quyến khác cũng căm phẫn nhìn ta.

 

Thấy cảnh ấy, Hoa Uyển Nghi nấp phía sau mọi người, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.

 

Ta khó hiểu nhìn cô nương vừa lên tiếng.

 

“Vị cô nương này quen biết ta sao?”

 

“Không... không quen.”

 

“Vậy cô từng tận mắt thấy ta bắt nạt Uyển Nghi chưa?”

 

“Chưa... chưa thấy. Nhưng cả kinh thành đều biết, ngày cô trở về đã tát Uyển Nghi ngay giữa đường!”

 

“Muội ấy là muội muội ruột của ta. Cô có biết vì sao ta lại bất chấp thể diện mà đ.á.n.h muội ấy giữa phố không?”

 

“Ta... ta không biết. Nhất định là vì cô ngang ngược tùy hứng...”

 

Ta lắc đầu.

 

“Cô không quen biết ta, cũng không biết chuyện trong nhà ta, càng chẳng rõ nguyên do ngày hôm đó. Vậy tại sao cô lại khẳng định chắc chắn mọi chuyện đều là lỗi của ta?”

 

Cô nương kia cứng họng.

 

“Ta... ta...”

 

“Ta rời kinh đã lâu. Trong lòng vốn luôn ngưỡng mộ nơi dưới chân thiên t.ử, cứ nghĩ người ở kinh thành đều công bằng, hiểu lễ nghĩa.”

 

“Hôm nay mới biết, người trong kinh cũng chỉ là những kẻ không phân biệt phải trái, chỉ nghe lời một phía mà tin sái cổ!”

 

Ta thở dài đầy tiếc nuối.

 

Một câu nói khiến những người xung quanh nhìn nhau, nhất thời chẳng biết đáp ra sao.

 

“Chẳng lẽ Hoa đại cô nương không giống như lời đồn, thật sự có nỗi khổ khó nói?”

 

“Đừng để nàng ta lừa! Hôm đó nàng ta tát Hoa Uyển Nghi, chính mắt ta nhìn thấy. Có khổ tâm gì thì cũng không thể khiến người khác mất mặt như vậy được!”

 

Trong chốc lát, người thì nói thế này, người thì nói thế kia, nhưng không còn cảnh tất cả cùng hùa vào công kích ta như trước nữa.

 

Hoa Uyển Nghi sốt ruột đến mức chỉ muốn giậm chân.

 

Đúng lúc ấy, bỗng vang lên một giọng nói:

 

“Ồ? Bản cung lại muốn nghe xem, rốt cuộc Hoa đại cô nương có nỗi khổ gì khó nói.”

 

7

 

Đám đông tự động tách sang hai bên, hai vị quý phụ nhân khí chất cao quý, phong thái phi phàm chậm rãi bước tới.

 

Một người là chủ nhân của buổi tiệc hôm nay, Thanh Dương Trưởng Công chúa.

 

Người còn lại là tẩu tẩu của Hoàng hậu đương triều, cũng là bà mẫu tương lai của ta, chủ mẫu Tiêu gia - Tiêu phu nhân.

 

Ta vội vàng bước lên hành lễ.

 

Trưởng Công chúa mỉm cười khẽ gật đầu, còn Tiêu phu nhân thì vẻ mặt lạnh nhạt.

 

Xem ra bà không mấy hài lòng với đứa con dâu tương lai là ta.

 

Hôn sự giữa ta và Tiêu gia được phụ mẫu định sẵn từ khi hai người còn sống.

 

Lúc ấy, phụ thân ta vẫn là vị đại tướng quân uy danh lừng lẫy khắp bốn phương.