Lúc ấy tổ mẫu mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Bà mắng Hoa Uyển Nghi một trận, còn nghiêm lệnh từ nay về sau không được nói bậy ở bên ngoài nữa.
Mới chỉ qua một đêm, Hoa Uyển Nghi đã không dám làm càn.
Ít nhất… trước mặt tổ mẫu, muội ấy vẫn phải giả vờ ngoan ngoãn.
Dưới sự kiên quyết của Tiêu Vân, tổ mẫu mới sai người đi mời ta.
Lúc ấy… ta đang dạy tiểu đường đệ Hoa Ninh luyện côn.
Hai chân gầy yếu của nó run bần bật, miệng thì than khổ không ngớt.
Nghe nói Tiêu Vân cho người đến mời ta.
Nó lập tức thở phào nhẹ nhõm, như vừa được đại xá.
Ta nghiêm mặt.
“Đứng tấn trước! Ta đi một lát rồi quay lại.”
Một tiếng than ai oán lập tức vang lên.
“Còn than nữa… Ta sẽ phạt đệ luyện thêm một canh giờ!”
Hoa Ninh sợ đến mức mắt mở tròn xoe, lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng lại.
13
“Loại nữ t.ử ngang ngược, độc đoán như vậy, sao có thể làm thê t.ử của ta được?”
Tiêu Tuân đi theo hạ nhân bước vào, vừa vào đến nơi đã tức tối giậm chân.
“Tiêu Tuân, ăn nói cẩn thận!”
Tiêu Vân khẽ quát: “Đừng quên hôm nay đệ đến đây để làm gì!”
Tiêu Tuân miễn cưỡng ngậm miệng.
Tiêu Vân lại trách mắng:
“Đệ vốn chẳng hề biết nàng là người thế nào, đừng tùy tiện suy đoán.”
Vừa quay đầu lại, hắn liền bắt gặp ta đang nhìn hai huynh đệ với nụ cười như có như không.
Mặt Tiêu Vân hơi đỏ lên.
“Thuận... Hoa đại cô nương, hôm nay ta đưa đệ đệ đến xin lỗi nàng. Những lời hôm qua nó nói, mong nàng đừng để trong lòng.”
Ta không giấu vẻ châm chọc.
“Hóa ra Tiêu Nhị công t.ử vẫn chỉ là một đứa trẻ. Không chỉ trẻ người non dạ, nói năng không biết lựa lời, mà còn phải để huynh trưởng dẫn đến tận cửa xin lỗi.”
“Ngươi!”
Mặt Tiêu Tuân đỏ bừng.
“Ngươi sao dám vô lễ như vậy!”
Nói xong, hắn quay người định bỏ đi, nhưng bị Tiêu Vân kéo lại.
“Rõ ràng là đệ vô lễ trước, còn không mau xin lỗi. Chẳng lẽ thật sự muốn bị đ.á.n.h một trận mới chịu yên sao?”
Nói xong, hắn còn nhìn ta đầy vẻ sợ hãi như vẫn còn ám ảnh chuyện cũ.
Ta bật cười.
“Đâu còn là lúc nhỏ nữa. Sao ta có thể động một chút là đ.á.n.h người được?”
“Huynh nói như vậy chẳng phải càng khiến người khác có cớ đồn đại sao?”
Thấy ta cười, Tiêu Vân mới dè dặt nói:
“Những lời đồn bên ngoài, ta hoàn toàn không tin.”
“Ta hiểu nàng. Nàng chưa bao giờ làm chuyện vô lý.”
“Tiêu Tuân tuổi trẻ bồng bột nên mới nói những lời thất lễ như vậy. Nó đã biết sai rồi.”
“Hôm nay Tiêu gia thật lòng đến xin lỗi.”
Lừa ai chứ!
Nếu thật lòng xin lỗi… thì người nên dẫn hai huynh đệ đến phải là Tiêu phu nhân.
Chứ không phải sai Tiêu Vân đến đây đ.á.n.h vào chút tình nghĩa cũ.
Nhưng ta vẫn không để lộ chút cảm xúc nào.
“Vậy tức là Nhị công t.ử đã nghĩ thông rồi?”
“Không định đến trước mặt Hoàng hậu nương nương cầu xin Hoàng thượng thu hồi thánh chỉ nữa sao?”
Tiêu Vân cười khổ.
“Tiêu gia làm gì có thể diện lớn đến thế? Nếu Hoàng hậu nương nương biết chuyện, chắc chắn sẽ nghiêm khắc trách phạt.”
“Hôn sự giữa Tiêu gia và Hoa gia là do bệ hạ đích thân ban hôn, đã là chuyện ván đã đóng thuyền.”
“Tiêu gia tuyệt đối không làm chuyện hủy hôn.”
“Vậy thì tốt. Những lời hôm qua của Nhị công t.ử thật sự khiến người ta đau lòng.”
“May mà Tiêu gia vẫn còn người hiểu đạo lý...”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
“Đáng tiếc...”
Ta nhìn Tiêu Vân đầy ẩn ý, hắn nhất thời luống cuống, lặng lẽ cúi đầu.
14
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hai huynh đệ cáo từ rời đi.
Ra khỏi hoa viên, ta lặng lẽ đi theo phía sau, chỉ nghe Tiêu Tuân tức tối nói:
“Huynh trưởng, vì sao huynh lại sợ Hoa Thuận Khanh như vậy?”
Tiêu Vân thở dài.
“Haiz... Đệ không biết đâu. Vốn dĩ... là Tiêu gia có lỗi với nàng.”
“Huynh trưởng... chẳng lẽ huynh vẫn còn...”
“Đừng nói bậy!”
“Nàng là vị hôn thê của đệ. Nói như vậy sẽ làm tổn hại thanh danh của nàng.”
“Chỉ là chút tình cảm từ thuở nhỏ, nên ta hiểu nàng hơn người khác mà thôi.”
“Thực ra... nàng là một cô nương rất tốt...”
Hai người dần đi xa.
Ta đứng sau bức tường trong viện, nhớ lại quãng thời niên thiếu ngông cuồng ấy, khóe môi bất giác cong lên.
Tiêu Vân… không ngờ hắn vẫn còn ôm tâm tư như vậy.
Không bao lâu sau khi họ rời đi, người ta bố trí ở ngoại viện đến bẩm báo.
“Nhị tiểu thư đã cho xe ngựa ra ngoài.”
“Theo dõi.”
Nụ cười trên mặt ta nhạt đi, giữa mày hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Người của ta bám theo xe ngựa của Hoa Uyển Nghi.
Suốt đường, chiếc xe đi đến t.ửu lâu lớn nhất phía tây thành.
Muội ấy xuống xe ở cửa sau, lén lén lút lút đi vào.
“Tiểu nhân không theo vào.”
“Có điều... phía trước có xe ngựa của Tiêu gia.”
“Kẻ đứng ở cửa hình như là gã sai vặt của Tiêu Nhị công t.ử.”
“Có cần tiểu nhân đi dò xét thêm không?”
Rất tốt, hai kẻ này từ bao giờ đã cấu kết với nhau rồi?
“Không cần.”
Ta bình thản nói.
“Một lát nữa sẽ có tin tức đưa về.”
Chủ nhân đứng sau t.ửu lâu đó chính là Thanh Dương Trưởng Công chúa.
Nơi ấy vốn được dùng để thu thập tình báo.
Sau khi ta hồi kinh, Trưởng Công chúa đã giao t.ửu lâu ấy cho ta quản lý.
Hai tên ngốc này thật biết chọn địa điểm.
Chẳng phải là tự dâng đến tận cửa sao?
Trước bữa tối, Hoa Uyển Nghi đã trở về.
Muội ấy thay một bộ y phục khác rồi đến viện của ta.
“Tỷ tỷ, Uyển Nghi đến xin lỗi tỷ.”
“Trước đây đều là do muội nhỏ nhen, gây cho tỷ và Hoa gia biết bao phiền phức.”
“Tỷ đại nhân không chấp tiểu nhân, tha thứ cho muội được không?”
Ta cười nhạt đầy mỉa mai.
“Mặt trời mọc đằng tây rồi sao? Nói đi, muội lại đang bày trò gì?”
Hoa Uyển Nghi tỏ vẻ tủi thân.
“Chẳng lẽ tỷ tỷ sẽ không bao giờ tin muội nữa sao?”
“Phụ mẫu mất sớm, tỷ lại quá nghiêm khắc với muội.”
“Khi ấy muội còn nhỏ nên mới sinh lòng oán hận.”
“Tổ mẫu và thẩm mẫu đều khuyên muội. Họ nói sau này tỷ nhất định sẽ gả vào Tiêu gia, trở thành hoàng thân quốc thích.”
“Có tỷ chống lưng, thân phận của muội cũng sẽ tăng giá, sau này chắc chắn sẽ gả được vào một gia đình tốt.”
“Nếu thanh danh của tỷ không tốt thì nhất định sẽ liên lụy đến muội. Đến lúc đó muội mới thật sự tỉnh ngộ.”
“Trước đây muội đã làm biết bao chuyện ngu xuẩn. Bây giờ hối cải... còn kịp không?”
Thì ra… trong lòng muội ấy hiểu hết mọi chuyện.
Vậy mà vẫn lựa chọn làm những việc vừa hại người vừa hại mình.
Có thể thấy sự cố chấp muốn trả thù ta của muội ấy đã đến mức không thể cứu vãn, thậm chí còn không tiếc cấu kết với hổ.
Là do ta hết lần này đến lần khác nương tay, khiến muội ấy chưa từng phải nhận bài học thật sự.
Lần này… đã đến lúc muội ấy phải trả giá cho sự ngu xuẩn và cố chấp của chính mình.
Ngoài mặt ta vẫn bình thản.
“Nếu muội thật sự nghĩ thông, không làm chuyện ngu xuẩn nữa thì đương nhiên là chuyện tốt.”