Thuật Làm Thiếp – Phần 4

Chương 27: Chương 117



 

Nàng thương đứa con đáng thương của mình. Đã sắp mất mẹ rồi, nếu vì thế mà có thể nhận được thêm vài phần yêu thương từ phụ thân, cũng chưa hẳn là chuyện xấu.

Lần này đến lượt Trần Duyệt Thù ngồi lặng hồi lâu, rồi mới gượng gạo nở một nụ cười:

" Còn một việc nữa, đó là chuyện Quốc công gia tái huyền."

" Nguyên Nương..."

Chu Thiệu nhìn ra nàng đang đau lòng, thực sự không đành lòng nghe tiếp, muốn mở miệng ngăn lại.

Nhưng Trần Duyệt Thù hít sâu một hơi, cười nói:

"Không sao đâu, Quốc công gia. Trước kia chẳng phải đã nói rồi sao? Sau khi thiếp mất, chàng sẽ cưới muội muội của thiếp vào cửa. Chuyện ấy thiếp sớm đã biết."

Nàng nhìn hắn, lại cười:

"Muội ấy cũng là người đáng thương. Hôn sự trước kia xảy ra biến cố, nếu không mẫu thân thiếp hẳn cũng chẳng nỡ để muội ấy gả xa. Nhưng nếu đã gả sang đây làm kế thất, tự nhiên cũng sẽ muốn sinh con của chính mình. Tuy là dì ruột, nhưng thân thể Hạc ca nhi yếu ớt, e rằng vẫn có lúc không chu toàn được. Thiếp muốn cầu Quốc công gia một việc, trước khi Hạc ca nhi tròn tám tuổi, có thể để nó được nuôi dưỡng trong viện của Vương phi hay không?"

...

Đông sương phòng

Thanh Nhiêu mặc thường phục ở nhà, nghiêng người dựa trên kháng đọc sách.

Đan Yên và Mạnh Hạ ở bên cạnh, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Cứ cách một lúc lại lén nhìn sắc mặt nàng.

Hai người hầu hạ cô nương đã khá lâu. Từ ngày Quốc công gia sai người đưa tới cả một rương sách, cô nương tâm trạng tốt thì đọc sách, tâm trạng không tốt cũng đọc sách. Nói cho đúng, lúc tâm trạng không tốt lại còn đọc chăm chú hơn.

Nhưng hôm nay... Tâm trạng cô nương chắc chắn không thể tốt được.

Ban đầu Đan Yên đỡ nàng trở về, vừa vén áo ngoài lên đã biết nàng bị phạt trong chính phòng, quỳ rất lâu. Hơn nữa ban ngày ngoại viện đã truyền lời, tối nay Quốc công gia sẽ dùng bữa ở Đông sương phòng. Ai ngờ vừa bước vào viện đã bị người bên phu nhân mời sang chính viện, đến giờ vẫn chưa tới.

Nếu là trước kia thì cũng thôi. Hai người vẫn luôn cho rằng phu nhân là chỗ dựa của cô nương nên không nghĩ nhiều. Nhưng hôm nay cô nương vừa bị phạt, Quốc công gia lại bị nửa đường chặn mất. Cô nương nghe tin ấy liền thất thần cả nửa ngày, rất khó không nghi ngờ chính viện đang cố ý làm khó các nàng.

Tâm trạng Thanh Nhiêu quả thực không tốt, nhưng không phải vì Quốc công gia đi hay ở, mà vì những lời phu nhân vừa căn dặn.

Dù sớm đã chuẩn bị tâm lý, nàng vẫn không ngờ phu nhân đến ý định đổi người khác vào làm kế thất cũng không có.

Rõ ràng biết Tứ cô nương là hạng người thế nào, vậy mà vẫn muốn trơ mắt nhìn nàng ta sau này gả vào phủ rồi gây sóng gió.

Cũng thôi. Nàng biết mình không thể dễ dàng phá hỏng tính toán của những đại nhân vật ấy. Chỉ là không ngờ, đến lúc lâm chung, Trần Duyệt Thù vẫn còn tự làm khổ chính mình như vậy.

Có lẽ giữa người với người, hơn thua nhau ở chỗ ai có thể buông bỏ nhiều hơn.

Tứ cô nương bất chấp gia tộc, bất chấp thân nhân, dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Cách hành sự chẳng giống một tiểu thư khuê các được nuôi dưỡng trong nhung lụa chút nào.

Nhưng Trần Duyệt Thù thì vẫn phải cố kỵ. Nếu nàng đem tất cả nói cho Chu Thiệu biết, Tứ cô nương sẽ không thể gả vào phủ được nữa, nhưng thanh danh và thể diện của cả Trần gia cũng sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.

Thanh Nhiêu cười khổ trong lòng. Nàng chẳng phải cũng như vậy sao?

Nếu không muốn bảo toàn người nhà, sao có thể bị mẹ con Trần đại phu nhân ép lên con đường đầy chông gai này?

Ngày bước lên con đường ấy, nàng đâu biết rằng ngay cả chủ t.ử cũ của mình cũng sẽ trở thành kẻ địch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

...

Chính phòng

Thấy Chu Thiệu hồi lâu không nói, vành mắt Trần Duyệt Thù đỏ lên, nước mắt rơi lã chã.

" Gia, không phải thiếp bất hiếu, cố tình làm phiền lão nhân gia chăm nom con cháu. Chỉ là trong phủ trên dưới này, ngoài chàng và thiếp ra, chỉ có mẫu thân là người thật lòng để tâm đến Hạc ca nhi nhất. Đổi thành bất cứ ai khác, thiếp cũng không thể hoàn toàn yên tâm.

Chu Thiệu nhìn nàng, thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn đồng ý.

Đông phủ và Tây phủ tuy nói là phân gia nhưng chưa phân sản nghiệp, nhưng lão Vương phi vẫn được phụng dưỡng tại Đông phủ.

Quận vương phi Triệu thị ngày thường vẫn hay trêu ghẹo rằng lão Vương phi thiên vị con út. Tuy nói bằng giọng đùa cợt, nhưng trong lòng chưa chắc không thật sự có oán trách.

Đưa Hạc ca nhi sang đó, Triệu thị khó tránh khỏi sinh lòng bất mãn.

Nhưng nghĩ lại, ngày thường người thương Hạc ca nhi nhất chính là lão Vương phi. Cứ vài ba hôm lại sai người bế đứa trẻ sang Đông phủ một chuyến. Nếu Hạc ca nhi được nuôi ở Yến Cư Đường, có lẽ lão nhân gia cũng sẽ vui vẻ hơn đôi phần.

Nói xong chuyện quan trọng nhất trong lòng, hơi sức Trần Duyệt Thù cố gắng chống đỡ bấy lâu cũng tan đi. Nàng lấy khăn che miệng, ho dữ dội.

Hạc ca nhi, là mẫu thân có lỗi với con. Trên đời này, người thân nhất của con là mẫu thân.

Nhưng người thân của mẫu thân ngoài con ra còn có cha mẹ, huynh đệ, còn có tổ mẫu đã khuất.

Dù phần lớn bọn họ chưa từng thật sự suy nghĩ cho mẫu thân, nhưng mẫu thân vẫn bình bình an an được nuôi lớn, xuất giá phong quang, chưa từng thiếu thốn vinh hoa phú quý.

Tiểu Yêu

Trần Duyệt Vi lòng dạ rắn rết. Nhưng mẫu thân không thể công khai tội ác của nó trước thiên hạ.

Nếu làm vậy, cả Trần gia sẽ bị nó liên lụy đến mức không ngẩng đầu lên nổi, tiền đồ của ngoại tổ phụ và cữu cữu con cũng sẽ hoàn toàn chấm dứt.

Mẫu thân bỏ con mà đi sớm vốn đã là bất hiếu với trưởng bối. Nếu còn làm vậy nữa, sau này xuống suối vàng cũng không còn mặt mũi gặp tổ mẫu.

Nhưng con yên tâm, Hạc ca nhi. Mẫu thân tuy không ngăn cản nó vào cửa, nhưng sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho con.

Thấy nàng ho đến mức như muốn nôn cả tim phổi ra ngoài, trên mặt Chu Thiệu không hề có vẻ chán ghét, ngược lại còn thoáng hiện lên một tia đau lòng.

Hắn lập tức đứng dậy rót nước, tự tay đút nàng từng ngụm nhỏ, miễn cưỡng giúp nàng áp chế cơn ho.

Trần Duyệt Thù mở góc khăn tay ra. Vết m.á.u đỏ tươi bên trên gần như thiêu đốt mắt Chu Thiệu.

" Nàng..."

Dường như đến giờ khắc này hắn mới thực sự chấp nhận sự thật nàng sắp rời đi. Hắn đột nhiên không nói gì nữa, dang tay ôm nàng vào lòng.

" Nguyên Nương..."

Trần Duyệt Thù khẽ đáp một tiếng.

 

 

---------------------------------------------------------