Mạnh Hạ là gia sinh t.ử trong phủ, nhưng người của Sài tổng quản đều thuộc hàng quyền quý, nàng chưa từng tiếp xúc nên cũng không nhận ra trong đám người ấy lại có nhân vật thân phận cao như vậy.
Nghe Thanh Nhiêu giải thích, nàng mới biết Đỗ Vi cũng là người rất biết nhẫn nhịn, bởi trong số những người vừa rồi phạm lỗi hoàn toàn không có nàng ta.
Trên mặt Mạnh Hạ lập tức hiện vẻ thất vọng. Trước kia Đan Yên theo di nương ra ngoài, bị thương trở về. Từ ngày đó trở đi, giữa hai người dần dần có phân trước sau.
Nàng nhìn ra được, trong lòng di nương, Đan Yên được coi trọng hơn mình một chút.
Mà bây giờ di nương còn cố ý nói riêng với nàng những lời này, ý tứ bên trong đã quá rõ ràng.
Nghĩ ngợi một lát, Mạnh Hạ rất nhanh lấy lại tinh thần, gượng cười nói:
“Di nương, nô tỳ hiểu khổ tâm của người. Nô tỳ quả thực còn trẻ tuổi, chưa trải sự đời. Sau này nô tỳ sẽ học hỏi Đỗ Vi tỷ tỷ nhiều hơn.”
Đỗ Vi có hậu thuẫn lớn là thật. Nhưng tuổi tác của nàng ta cũng ở đó.
Di nương làm việc quyết đoán, nhưng đối xử với hạ nhân lại rất khoan hậu, chắc chắn sẽ không giữ nàng ta thành gái lỡ thì mới cho xuất giá.
Đợi Đỗ Vi được gả ra ngoài, vị trí ấy tự nhiên sẽ đến lượt nàng. Thấy nàng nhanh ch.óng tự vực dậy tinh thần, Thanh Nhiêu cũng nở nụ cười.
Nàng tháo một cây trâm vàng chạm hoa trên đầu thưởng cho Mạnh Hạ. Mạnh Hạ vui mừng khôn xiết nhận lấy.
Sau đó, chủ tớ ba người cùng Hồ Vạn Xuân ra ngoài xem xét đám người mới.
Hai nha hoàn không giữ quy củ, cứ đảo mắt nhìn ngó lung tung lập tức bị loại.
Sau đó dựa vào dung mạo, lời ăn tiếng nói và lễ nghi, họ chọn ra mười hai người.
Chọn xong người, Thanh Nhiêu liền công bố phân cấp.
- Đan Yên và Đỗ Vi làm nha hoàn nhất đẳng.
- Mạnh Hạ và Bạch Lộ làm nha hoàn nhị đẳng.
- Mười người còn lại chưa được định cấp.
Sau này sẽ dựa vào biểu hiện để xét. Người dùng được thì đề bạt lên tam đẳng. Người không dùng được thì tiếp tục làm việc thô sử. Lời vừa dứt, vài nha hoàn có chút bối cảnh lập tức lộ vẻ khổ sở. Nhưng không ai dám lên tiếng.
Vị chủ t.ử này nhìn bề ngoài mềm mỏng dễ gần, nhưng thực ra lại không phải người dễ nói chuyện.
Tiểu Yêu
Hai nha hoàn vừa bị loại lúc nãy, trong đó có một người là con gái ruột của quản sự được trọng dụng ở Ty Phòng.
Vậy mà vẫn chẳng được nể mặt.
Ngoài người của Sài tổng quản và người của tiên phu nhân, những người khác ở đây hoàn toàn không có mặt mũi gì đáng nói.
Từ đó có thể thấy Thanh Nhiêu tự tin đến mức nào. Người ở Ngọc Hỷ Hiên kia hoàn toàn không có phong thái như vậy.
Nghĩ vậy, đám nha hoàn càng không dám lộ ra chút bất kính nào nữa.
Ai nấy đều ngoan ngoãn nghe theo sự phân công của các đại nha hoàn, bận rộn làm việc, cố gắng thể hiện bản thân.
Đỗ Vi được phong làm nha hoàn nhất đẳng, trong lòng rất vui.
Nhưng nàng cũng biết mình đã chiếm mất vị trí vốn thuộc về người khác.
Thấy Mạnh Hạ hụt hẫng, nàng liền lén nhét vào tay nàng một chiếc nhẫn hồng bảo thạch.
Mạnh Hạ vừa nhìn đã hít sâu một hơi. Không ngờ Đỗ Vi vừa ra tay đã hào phóng như vậy.
Nàng liên tục từ chối không nhận. Đỗ Vi lại cười dịu dàng, nhất quyết nhét vào tay nàng.
“Muội muội tốt, ta biết muội chịu thiệt thòi. Coi như đây là quà tạ lỗi của ta.”
“Chỉ là thân phận ngoại tổ phụ ta ở đó. Ta vào viện rồi cũng không thể làm mất mặt ông ấy, nên mới nhận lời di nương.”
“Nếu xét tình nghĩa hay quy củ, ta còn không bằng muội. Sao dám mặt dày ngồi lên đầu muội chứ...”
Đỗ Vi lớn tuổi hơn nàng, nhưng không hề tỏ vẻ bề trên. Một phen nói chuyện vừa khéo léo vừa khiêm tốn.
Lại nhìn chiếc nhẫn hồng bảo thạch trên tay, Mạnh Hạ yêu thích vô cùng.
Chút bực bội còn sót lại cũng tan biến sạch sẽ.
Nàng lập tức cười tươi:
“Tỷ tỷ nói vậy thật khiến muội ngại quá. Tỷ vốn hiểu biết hơn muội, lại xuất thân từ gia đình quyền quý. Sau này di nương còn phải trông cậy vào tỷ nhiều lắm. Vị trí nhất đẳng này sao tỷ lại không xứng chứ?”
Thấy nàng biết điều, hơn nữa lúc nãy trước mặt chủ t.ử cũng không tỏ thái độ, Đỗ Vi lập tức đ.á.n.h giá nàng cao hơn vài phần.
Hai người vừa thu dọn chăn màn vừa trò chuyện. Chẳng bao lâu đã thân thiết gọi nhau là tỷ muội.
Đỗ Vi cũng từ miệng Mạnh Hạ nghe được không ít chuyện trước đây của Trang di nương.
Nàng ngang hàng với Đan Yên. Sau này chưa biết ai sẽ cao hơn ai. Cho nên nàng không tìm Đan Yên để hỏi.
Lúc trước quan sát cách làm việc của Trang di nương, nàng thấy hoàn toàn không giống người xuất thân nha hoàn.
Trên người không có chút khí chất rụt rè nào. Điều đó khiến nàng luôn cẩn trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhất định phải tìm hiểu kỹ từ người cũ rồi mới yên tâm. Ngoại tổ phụ nàng là Sài Hưng Đức.
Đó là tâm phúc số một trước mặt chủ t.ử, chỉ đứng sau Cao Vĩnh Phong.
Người được ông xem trọng thì tương lai chắc chắn không tệ.
Trước khi vào Chiêu Dương Quán, ngoại tổ phụ đã nhiều lần căn dặn nàng:
“Không được tác oai tác quái trong viện.”
“Hầu hạ Trang di nương phải hết sức cung kính.”
“Người ta vốn xuất thân nha hoàn, ở chính viện cũng từng chịu đủ cực khổ. Trải qua bao nhiêu tính toán mới có được ngày hôm nay.”
“Con nhờ danh nghĩa của ta nên mới được vào viện một cách thể diện.”
“Nhưng nếu ở trước mặt đám nha hoàn mà lên mặt, chưa biết chừng lại khiến chủ t.ử chướng mắt.”
“Nếu muốn có địa vị, thứ con phải dựa vào không phải là ta.”
“Mà là sự coi trọng của chủ t.ử.”
“Nếu không, dù con gây họa, ta cũng chưa chắc cứu nổi.”
Nghĩ đến những lời ấy, Đỗ Vi càng đối xử hòa nhã hơn với những người xung quanh. Mọi chuyện trong viện đều nằm trong tầm mắt Thanh Nhiêu. Dù là chủ t.ử hay hạ nhân, ai cũng có quy tắc sinh tồn của riêng mình.
Nàng đã sắp xếp vị trí cho các nha hoàn cấp cao. Ai là người nổi bật. Ai là minh châu bị che lấp.
Đều phải tự mình bộc lộ để lọt vào mắt nàng. Nếu không có bản lĩnh khiến nàng chú ý, vậy tức là không đáng dùng.
Người hầu trong phủ chưa bao giờ thiếu. Trước đây nàng cũng chỉ là một trong số đó.
Còn bây giờ... Nàng đang từng bước thu phục những hạ nhân này thành những lưỡi d.a.o sắc bén trong tay mình.
Từng chút một. Tăng thêm vốn liếng sinh tồn cho thân phận Trang di nương.
Nhưng những điều ấy vẫn chỉ là thứ yếu. Sau khi chỗ dựa là Trần Duyệt Thù hoàn toàn sụp đổ...
Vinh nhục của nàng cuối cùng vẫn gắn c.h.ặ.t với người quyền thế nhất trong phủ này.
Nhìn sắc trời dần tối xuống, nàng gọi Đỗ Vi đến bên cạnh.
“Đi đại trù phòng tìm Đồng ma ma lấy một phần canh gà ác hầm đảng sâm.”
“Lấy được rồi thì mang tới ngoại thư phòng, xem Quốc công gia có ở đó không.”
Đỗ Vi vốn còn đang tươi cười. Nghe câu ấy xong, chân lập tức mềm nhũn.
Ngoại thư phòng... Đó đâu phải nơi người bình thường có thể tùy tiện bước vào.
Nàng không ngờ... Trang di nương còn gan lớn hơn những gì mình tưởng tượng!
Trong lúc Đỗ Vi còn chần chừ, nàng đã thấy Trang di nương mỉm cười như không cười nhìn sang:
“Sao vậy? Ngươi không muốn đi à?”
Đỗ Vi lập tức toát mồ hôi lạnh. Không dám nghĩ ngợi thêm nữa, nàng vội cười đáp:
“Chủ t.ử cho nô tỳ cơ hội chạy việc là vinh hạnh của nô tỳ. Sao nô tỳ có thể không muốn chứ?”
“Nô tỳ chỉ đang nghĩ xem từ đại trù phòng đi đường nào tới ngoại thư phòng thuận tiện hơn thôi.”
Đỗ Vi từng làm việc ở trà phòng. Có không ít qua lại với người trong đại trù phòng.
Đường tới ngoại viện cũng rất quen thuộc. Nhưng Trang di nương dường như không muốn vạch trần lời nói ấy.
Nàng chỉ mỉm cười kéo tay Đỗ Vi, dặn dò đường đi nước bước, căn dặn thêm vài câu rồi mới cho nàng rời đi.
Đỗ Vi hít sâu một hơi. Mặc kệ Trang di nương là đã tính toán kỹ càng hay chỉ vì được sủng mà sinh kiêu.
Nàng đã phải tốn rất nhiều công sức mới giành được vị trí nhất đẳng ở Chiêu Dương Quán.
Việc đầu tiên chủ t.ử giao phó, nàng nhất định phải làm thật tốt. Chỉ có như vậy con đường sau này mới thuận lợi.
Nghĩ vậy, nàng tăng nhanh bước chân đi về phía đại trù phòng.
Trước tiên nàng tới chào hỏi quản sự ma ma Ngũ thị.
Những quản sự ma ma được trọng dụng như Ngũ ma ma, mỗi dịp lễ tết đều qua lại với nhà họ Sài.
Hai người từng gặp mặt vài lần.
---------------------------------------------------------