"Anh ta biết Thư Lan đang phải chịu sự giáo d.ụ.c kiểu cũ... Gọi là Nữ Tứ Thư đấy." Bà ngoại giải thích: "Dù con gái thời đó biết chữ đã là hiếm, nhưng Trần thiếu gia bảo vợ tương lai của anh ta ít nhất phải được đi học trên tỉnh vài năm mới được."
Con gái nhà họ Tạ nếu không bó chân mà lại bị nhà họ Trần hủy hôn thì sau này khó mà tìm được đám nào tốt nữa, thế nên nhà họ Tạ đành nghe theo Trần thiếu gia, đưa con gái lên thành phố học hành.
Hướng Nam lại hỏi về phần của tiểu đại tỷ: "Thế còn bà thì sao ạ?"
"Bà chủ bảo bà đi theo lên tỉnh luôn." Bà ngoại đưa bàn tay ra, đó là đôi tay của một người cả đời lao động, dù có thoa bao nhiêu kem dưỡng thì các khớp ngón tay vẫn thô to: "Chính chị Thư Lan đã dạy chữ cho bà đấy."
Tạ Thư Lan tuy nhỏ tuổi hơn nhưng cứ thích tỏ vẻ bề trên, nhất quyết đòi làm chị.
Hóa ra bà ngoại đã học chữ như thế!
Hướng Nam hỏi tiếp: "Sau đó thì sao? Bây giờ bà Thư Lan đang ở đâu ạ?"
Miếng Quả Bát Tiên cuối cùng trong miệng bà ngoại đã tan hết: "Để mai, mai bà kể tiếp cho nghe."
Hướng Nam bị bà ngoại giục đi ngủ: "Mau đi ngủ đi, trước khi ngủ không được lướt Douyin đâu đấy."
Con người nếu không tiếp cận những điều mới mẻ thì tư duy sẽ không phát triển được, và hôm nay Hướng Nam cảm thấy mình đã mở mang đầu óc thêm rất nhiều.
Cô hứa với bà là không lướt mạng, thầm hối hận vì đã cài Douyin cho bà, nhưng vừa nằm xuống giường cô đã mở ngay WeChat ra xem thông báo về việc tái định cư ở trấn Mã Đầu.
Hóa ra ủy ban thị trấn đã họp rất nhiều lần và mọi biên bản cuộc họp đều được công khai.
Hướng Nam lướt qua thì thấy nếu sửa sang rồi dọn về ở thì gần như không nhận được bao nhiêu tiền, còn nếu muốn bán đứt nhà cũ để di dời cả nhà đi thì sẽ được bồi thường theo vị trí và diện tích, mợ Út đúng là đã nghiên cứu rất kỹ chuyện này.
Hướng Nam không rõ sân nhà bà ngoại rộng bao nhiêu, cũng chẳng biết mẹ cô đã thuyết phục được các cậu hay chưa.
Cô tắt thông báo đi rồi tìm kiếm thông tin về Quả Bát Tiên, thấy đúng là nó có tác dụng thanh nhiệt trị ho thật.
Tiện tay, cô tìm kiếm về Ngọc Kinh Đường ở trấn Mã Đầu, kết quả hiện ra rất ít, chỉ có một bài đăng duy nhất có vẻ liên quan, nhưng tác giả cũng chỉ viết đúng hai câu.
"Có lẽ là ảo giác của tôi, nhưng t.h.u.ố.c của Ngọc Kinh Đường không hẳn là hiệu nghiệm, mà phải nói là rất linh nghiệm".
Còn "linh" như thế nào thì tác giả không viết rõ.
Dưới bài đăng đó có vài bình luận hỏi thăm xem tiệm có chữa được bệnh này bệnh kia không, trong đó có những loại bệnh mà Hướng Nam còn chưa nghe tên bao giờ.
Tác giả chỉ trả lời vỏn vẹn: "Cứ đến thử vận may xem sao", một câu trả lời chẳng có mấy giá trị khiến cư dân mạng thất vọng bỏ đi.
Linh nghiệm sao? Nghe như đang nói về việc cầu thần bái phật chứ không phải bốc t.h.u.ố.c.
Hướng Nam lướt qua rồi thoát ra, cô tìm kiếm cái tên "Long Thái Tường" thì thấy hiện ra tiệm tơ lụa, nhưng tìm "Tạ Thư Lan" thì chỉ thấy những người trùng tên, không có ai là người chị Thư Lan của bà ngoại cả.
Cô trở mình trên giường, rồi tò mò gõ từ khóa "bó chân".
Bên cạnh những thông tin đau lòng về việc bó chân của phụ nữ thời xưa, cô kinh ngạc thấy một tài khoản mạng xã hội của một người phụ nữ thời hiện đại chuyên chia sẻ nhật ký bó chân hằng ngày, người này nói mình đã nỗ lực năm sáu năm để bó chân xuống còn bốn tấc, và mục tiêu là đạt đến "gót sen ba tấc" hoàn hảo.
Hướng Nam sốc đến mức bật ngồi dậy, thốt lên đầy kinh ngạc: "Cái gì cơ?"
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Thật hay giả đây? Sao lại có người phụ nữ thời nay tự nguyện bó chân chứ, chắc chắn là có vấn đề về tâm lý rồi!
Những tấm hình đó gây đả kích quá lớn khiến Hướng Nam ném điện thoại sang một bên, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô thầm nghĩ ước gì bà Thư Lan mười tuổi năm ấy có thể hiện về trong mơ để gõ cho mấy người này tỉnh ra.
Hướng Nam dần chìm vào giấc ngủ sâu.
…
Đêm khuya, cửa chính Ngọc Kinh Đường đóng c.h.ặ.t, chiếc đèn l.ồ.ng hình cá treo cao trước cửa tỏa ra ánh sáng lấp lánh từ đôi mắt cá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiệm t.h.u.ố.c vốn vắng vẻ ban ngày giờ đây lại trở nên vô cùng náo nhiệt.
Cối xay t.h.u.ố.c quay đều nghiền nát thảo mộc, sàng t.h.u.ố.c liên tục lọc lấy bột mịn, chiếc cân nhỏ đo lường từng li từng tí d.ư.ợ.c liệu, dãy bếp lò xếp hàng dài đang đỏ lửa sắc t.h.u.ố.c.
Diệp Phi Quang vẫn mặc bộ áo dài, xắn tay áo lên quá khuỷu tay, đang tập trung đối chiếu sổ sách d.ư.ợ.c liệu tại bàn gỗ.
Bạch Ngư không ngồi yên một chỗ được, thấy cô cô cứ ngọ nguậy trên cái tủ cao, Diệp Phi Quang liền đưa cho cô một chiếc giỏ t.h.u.ố.c nhỏ chứa đầy những món bánh ngọt mới lạ mà Bạch Ngư chưa từng thấy bao giờ.
Những miếng bánh được tạo hình thành những bông hoa xinh xắn, Bạch Ngư cầm một đóa lên ngửi thử.
"Bánh su kem à?" Món này cô đã từng ăn, ngay từ khi mới hóa thành hình người, cô đã rất mê mẩn các loại bánh trái của nhân gian.
Hồi còn ở dưới sông, cô chỉ mong đến Tết Đoan Ngọ để được ăn ké chút gạo nếp từ bánh chưng rơi xuống, nhưng lên bờ rồi thì khác, món ngon vật lạ gì chỉ cần có tiền là mua được hết!
Dưới đáy những con sông lớn có không ít thuyền đắm, chỉ cần lặn xuống lấy chút vàng bạc là đủ để cô ăn chơi nhảy múa trên bờ cả tháng trời.
Cô vẫn còn nhớ lần đầu lên bờ đã ăn một đống kẹo hồ lô, kết quả là bụng ậm ạch mấy ngày không ăn nổi món trứng tôm yêu thích, cứ mở mồm ra là ợ chua.
Bạch Ngư vừa ăn vừa phát ra những tiếng xuýt xoa hài lòng.
Ngòi b.út của Diệp Phi Quang không ngừng nghỉ, chiếc bàn tính bằng gỗ t.ử đàn cũng gõ lạch cạch liên hồi, anh ghi thêm một dòng vào sổ sách, "Đây là bánh su kem bơ, thực sự khá giống con ốc đấy, nếu cô thích thì vẫn còn rất nhiều hương vị khác nữa đấy."
“Vị dâu tây và xoài,” Diệp Phi Quang lại hạ thêm một b.út, “Socola, còn có cả vị hạt dẻ cười với bơ nữa…”
“Lấy hết!” Bạch Ngư vừa nuốt nước miếng ừng ực, vừa tỏ vẻ quan tâm đến lợi nhuận, “Tính xong chưa?”
Chiếc bàn tính bằng gỗ t.ử đàn kêu lên lạch cạch một hồi, rồi tự mình đứng dựng dậy, chìa kết quả ra cho Bạch Ngư xem.
“Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
Những hạt bàn tính lại kêu lên “tách tách” hai tiếng, như thể khẳng định mình tuyệt đối không thể tính sai.
Bạch Ngư nản lòng, cả ngày trời mà chỉ bán được đúng một thang t.h.u.ố.c, cứ đà này thì đến bao giờ mới “ăn” lại được đủ tu vi đây!
Chiếc bàn tính thấu hiểu tâm tư chủ nhân, nó tự gẩy các hạt tính, cứ theo doanh thu hiện tại thì chắc mất một ngàn năm? Nó lại gạt bớt vài hạt, thôi thì tầm bảy tám trăm năm vậy.
Chưa đợi bàn tính kịp đứng lên lần nữa, Diệp Phi Quang đã dùng một tay ấn nó nằm xuống, mỉm cười nói với Bạch Ngư: “Sổ sách không phải tính như vậy đâu.”
Anh khẽ phất tay, một chậu cây cảnh bằng ngọc và vàng xuất hiện trên quầy.
Trên đầu cành hiện ra một quả nhỏ xíu, tròn trịa và xanh thẫm.
Bạch Ngư đưa ngón tay chọc chọc vào nó, cô vừa định nói gì đó thì trên người Diệp Phi Quang vang lên tiếng bùa chú.
“Ai đấy?” Đôi mắt Bạch Ngư vẫn dán c.h.ặ.t vào cái quả nhỏ chỉ bằng hạt đậu nành, thuận miệng hỏi.
Diệp Phi Quang lấy mảnh bùa gỗ ra trước mặt cô, mở ra xem rồi thản nhiên đáp: “Là Ngũ Bách, biết cô đã tỉnh nên muốn gặp cô.”
Ngũ Bách là tinh linh của cây bách cổ thụ trên đỉnh núi sau trấnm cái gã đó vốn dĩ là kẻ lắm mồm, nếu để gã biết Bạch Ngư bị tổn hao đạo hạnh, hóa hình lại nhỏ lại thế này, thì chẳng mấy chốc lũ yêu quái bốn phương đều biết hết.
Bạch Ngư khịt mũi một cái: “Không đi.”
Diệp Phi Quang gật đầu tán thưởng, thấy Bạch Ngư đang mải mê chú ý vào quả nhỏ, anh liền rời khỏi d.ư.ợ.c đường, đứng sau cánh cửa rồi mới mở truyền âm phù ra.
Bên trong lá bùa phát ra giọng nữ: “Thưa Diệp phó tư, có một cuộc họp khẩn cấp mời ngài tham dự.”
Vừa bước ra khỏi chính đường, giọng nói của Diệp Phi Quang lập tức trở nên lạnh lùng: “Gửi thời gian, địa điểm và nội dung cuộc họp cho tôi.”
Dù đang xử lý công việc, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Bạch Ngư đang ở trong sảnh, anh thầm nghĩ phải tìm cơ hội thích hợp để nói với cô rằng, thực ra một trăm năm trước anh đã thi đỗ vào biên chế Thiên Đình, hiện giờ đã thăng lên chức phó tư rồi.