Thực Ngư

Chương 9: Quả ngọt đầu tiên “Diệp Phi Quang, anh nữ tính quá đấy nhé ~”



Bà cụ Hướng vào phòng, như đang làm ảo thuật, bà lại lấy ra một chiếc hộp khác.

Bên trong hộp là một xấp thư dày cộp, bên trên đặt một sợi dây chuyền vàng, bà từ tốn lấy từng món ra, vuốt ve sợi dây chuyền rồi nói: “Đồng hồ với vòng tay thì không chuộc lại được, riêng sợi dây chuyền này bà đã tìm về được rồi.”

Trong lòng Hướng Nam có hàng vạn câu hỏi, nhưng cô cố kìm nén, ngoan ngoãn ngồi nghe bà kể chuyện.

“Đến giờ hẹn nhưng Trần Văn Tảo không xuất hiện…”

Chưa đợi Hướng Nam kịp thốt lên vì kinh ngạc, bà cụ uống một ngụm trà Bát Tiên rồi kể tiếp: “Anh ấy không đến, nên bọn bà quyết định tự mình đi tìm!”

Trần Văn Tảo học ở Thượng Hải, Tạ Thư Lan biết rõ tên trường của anh.

“Ở bến tàu có rất nhiều thuyền đi Thượng Hải, bọn bà lên kế hoạch đón tàu lên đó tìm người.”

Hướng Nam gần như nín thở, lúc này trong đầu cô không còn là phim ảnh nữa mà là những tin tức xã hội đầy rủi ro. Cô năm nay mười chín tuổi, mà tám mươi năm trước bà ngoại và bà Thư Lan còn nhỏ hơn cả cô bây giờ!

Nhỡ đâu gặp phải bọn buôn người thì sao?

Bà cụ Hướng kể lại chuyện này như đang kể về một chuyến phiêu lưu, gương mặt bà luôn rạng rỡ nụ cười: “Hai đứa bà cắt tóc ngắn, cải trang thành đàn ông, bảo là lên Thượng Hải đi học.”

Khi mua vé thì giả làm người hầu, lúc lên tàu đã biến thành "đàn ông", đàn ông phương Nam vốn thư sinh trắng trẻo nên cũng không quá lộ liễu.

Họ giấu tiền trong lớp vải bó n.g.ự.c, mặc quần áo nam sinh, suốt hai ba ngày hành trình cứ ở lỳ trong khoang không ra ngoài, thế mà cũng giấu được thân phận.

Ở trấn Mã Đầu, những gia đình giàu có thường có thuyền riêng ngay trước cửa nên hai người đã quen đi lại trên sông nước, khi chuyển sang đi tàu thủy họ cũng không hề bị say sóng.

Nghe đến đoạn bà ngoại và bà Thư Lan đã tới được Thượng Hải, Hướng Nam thở phào nhẹ nhõm, cô quả quyết cười nói: “Thế là sau đó hai bà tìm được Trần Văn Tảo đúng không ạ?”

Nụ cười trên gương mặt bà cụ chợt nhạt đi: “Không.”

“Bọn bà đến trường nhưng ngôi trường đã bị phong tỏa.” Lúc đó chính quyền đang truy bắt những sinh viên biểu tình. “Giáo viên người nước ngoài dạy Thư Lan hồi ở tỉnh cũng đang ở Thượng Hải, không còn nơi nào để đi, bọn bà đành tìm đến cô ấy nhờ giúp đỡ.”

Trước khi khởi hành, Tạ Thư Lan đã tính đến mọi trường hợp, nếu Trần Văn Tảo không giúp được, họ vẫn phải tìm cho mình một lối thoát khác.

Nhìn lại quá khứ, bà cụ cảm khái: “Trên chuyến hành trình đó, bọn bà toàn gặp được người tốt.”

Trong khoang tàu có một chị mang theo con nhỏ đã nhận ra họ là nữ giới, nhưng chị ấy không nói nửa lời, thậm chí khi có người đến kiểm tra vé, chị còn lên tiếng trả lời hộ họ.

“Vậy là sau đó hai bà được đi học ạ?” Đôi mắt Hướng Nam lại sáng lên đầy hy vọng.

“Cũng không hẳn.” Bà cụ lắc đầu, thời thế loạn lạc, trường học đóng cửa chẳng biết bao giờ mới mở lại, cô giáo người nước ngoài đã sắp xếp cho hai người vào l.à.m t.ì.n.h nguyện viên trong một nhà thờ.

Ăn ở đều ở đó, hễ có thời gian là hai người lại rủ nhau chạy đi hỏi thăm xem các sinh viên bị bắt đang bị nhốt ở đâu, liệu trong đó có ai tên là Trần Văn Tảo không?

Bà Thư Lan viết thư về nhà báo bình an, lúc đó mới biết người trong trấn đồn rầm lên rằng con gái nhà họ Tạ đang học theo gương Mạnh Khương Nữ, lặn lội ngàn dặm đi tìm chồng!

Nhà họ Trần lúc này lại thay đổi thái độ, thậm chí còn gửi tiền cho Tạ Thư Lan.

“Bọn bà dùng số tiền đó để đi dò hỏi tung tích của Trần Văn Tảo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bên ngoài loạn lạc, đủ loại người phức tạp, người trong nhà thờ khuyên họ nên mặc trang phục nữ tu, mặc bộ đồ đó vào đi lại trên phố ngược lại lại an toàn và thuận lợi hơn.

“Bọn bà tìm được mấy người bạn học của anh ấy, có một người bạn thân nhất biết Thư Lan là vị hôn thê chưa cưới ở quê nhà.”

Người đó kể rằng từng hỏi Trần Văn Tảo, rõ ràng có thể mặc kệ hôn ước ở quê, sao anh phải vất vả làm nhiều chuyện cho cô ấy thế? Có phải định dạy bảo cho tốt rồi rước về làm vợ không?

Trần Văn Tảo đã đáp rằng, đã lập chí thay đổi thế giới, lẽ nào lại cam tâm giả vờ không nghe thấy tiếng khóc của những người ngay bên cạnh mình!

Mấy người bạn học đó còn gom góp lại một ít sách vở và quần áo của Trần Văn Tảo để đưa cho hai bà.

“Cho dù cô không là hôn thê của Văn Tảo thì cũng là đồng hương, những thứ này nên để cô giữ…  Đừng tìm nữa.”

Họ rốt cuộc vẫn không thể gặp lại Trần Văn Tảo.

Hướng Nam đỏ hoe mắt, dùng tay áo len lau nước mắt, cô thề sẽ không bao giờ chê cốt truyện phim ảnh là cũ kỹ nữa, giá như câu chuyện này có thể diễn biến như một bộ phim dân quốc trong đầu cô thì tốt biết mấy.

Bà cụ Hướng vỗ nhẹ vào vai cháu gái: “Về sau chiến tranh ngày càng ác liệt, bên ngoài loạn lạc vô cùng, các tu sĩ và giáo sĩ người nước ngoài trong nhà thờ cũng dần rời đi hết.”

Nhà thờ đóng cửa, họ lại quay trở về trấn Mã Đầu.

Chuyện Tạ Thư Lan ngàn dặm tìm chồng đã khiến cô trở nên nổi tiếng khắp trấn, cô giữ lại sách vở và nhật ký của Trần Văn Tảo, còn quần áo thì gửi trả về nhà họ Trần.

Từ đó nhà họ Trần coi cô như con dâu chính thức, nói rằng cô ở trong nhà thờ nước ngoài thực chất là để giữ tiết hạnh cho Trần Văn Tảo, không ai trong trấn dám nói xấu cô nửa lời!

Tạ Thư Lan không muốn lấy chồng nữa nên chấp nhận danh phận đó, rồi đóng cửa ở nhà tiếp tục học tập.

Hướng Nam vừa lo lắng cho số phận của hai người, vừa tò mò không biết câu chuyện này rốt cuộc có chút tình yêu nào không?

Bà ngoại vừa cười vừa lắc đầu: “Cháu nói xem?”

Hướng Nam không trả lời được, cô cảm thấy chuyện này như một chén trà mà lứa tuổi của cô chưa đủ trải nghiệm để nếm hết vị: bảo là không có tình yêu thì quá cô nề, mà bảo chỉ là tình yêu thì lại quá nhẹ nhàng.

“Thế… Sau đó thì sao nữa ạ?”

“Sau đó thì đất nước giải phóng.” Sau khi giải phóng, những cô gái biết chữ như bà và Thư Lan đã có lối thoát, đặc biệt là những người có xuất thân như bà.

“Lúc đó người có học thức quá ít.” Bà cụ kể, “Bà vừa biết đọc biết viết lại giỏi tính toán, lại có xuất thân lao động nên được tổ chức sắp xếp công việc, quản lý đời sống công nhân và hỗ trợ sản xuất.”

Hàng tháng có lương, có thưởng, xưởng còn có ký túc xá và nhà ăn, cho đến tận bây giờ, mỗi dịp lễ Tết, đại diện nhà máy và ủy ban thị trấn vẫn mang quà đến chúc Tết bà.

“Chị Thư Lan học ngoại ngữ rất giỏi, chị ấy muốn học lên cao nên đã thi đỗ vào Đại học Thượng Hải.”

Thấy hành trình ly kỳ của họ cuối cùng lại quay về cuộc sống bình lặng, Hướng Nam có chút hụt hẫng.

Bà cụ Hướng nhìn thấu tâm tư liền cốc nhẹ vào đầu cô một cái, lần này hơi đau: “Thế này còn chưa tốt sao?” Cuộc sống bình lặng mà cháu thấy tầm thường, chính là điều mà thời đó bà có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Những năm đầu, Thư Lan vẫn thường xuyên viết thư về, hai người kể cho nhau nghe về công việc, cuộc sống, Tết đến lại về trấn Mã Đầu gặp nhau.

Nhưng sau này, bà viết nhiều mà thư của Thư Lan chẳng còn nhắc đến công việc nữa, ngay cả chuyện đời thường cũng ít dần, từ mỗi tuần một lá thư chuyển thành mỗi năm chỉ có một hai lá.