Dương Lý Ngư ôm thi thân sư phụ gào khóc, Quản Minh Hối ngồi trên giường đá, đùa nghịch viên Đà Long Châu kia.
Đối với lần đấu pháp này, hắn rất vừa lòng, cũng coi như sạch sẽ lưu loát. Với pháp lực và tài nguyên hiện tại, có thể nhanh chóng giải quyết một vị Kim Đan Tán Tiên như vậy, đã là rất không tồi.
Bất kể là Dương Lý Ngư hay Thôi Du Hành, chỉ cần tiến vào đây thì không thể thả đi, bằng không hậu hoạn vô cùng.
Đà Long là một loại rồng, long châu kết thành mang tính Thổ.
Thôi Du Hành dùng Mậu Thổ tinh khí cùng Quý Thủy tinh khí tẩy luyện, vốn cũng không tệ, chỉ là thủ pháp quá kém, thời gian luyện lại ngắn, căn bản không thể phát huy công hiệu lớn nhất của bảo vật này.
Hắn tùy tay một trảo, hắc khí kích động, hiện ra một linh hồn thú Hùng Mã trên lá cờ, lại đây liếm sạch Thái Âm tinh huyết trên bảo châu, rồi phất tay, thú hồn hư không tiêu tán.
Dương Lý Ngư khóc một trận, nức nở ngẩng đầu: “Ngươi làm sao có thể khống chế ta? Làm sao có thể khống chế thân thể của ta đi giết sư phụ?”
“Thân thể ngươi chảy xuôi huyết của ta, ta tự nhiên có thể khống chế ngươi.” Quản Minh Hối vừa cân nhắc cách tận dụng long châu sao cho hiệu quả nhất, vừa nhàn nhạt đáp:
“Vốn dĩ pháp lực của ta khôi phục chưa đủ, lại có Thanh Thần phù của Trường Mi lão nhân trấn áp, chưa thể sử dụng Huyền Âm Nhiếp Hình đại pháp này. Diệu ở chỗ ngươi thay ta hủy đi linh phù, ta mới có thể làm được.”
Dương Lý Ngư nghe xong ngực đau nhói như đao cắt, hối hận vì chính mình hại chết sư phụ, hận Yêu thi giảo quyệt hung tàn, lại còn biết tru tâm, tức khắc nản lòng thoái chí.
“Yêu thi! Ngươi sớm muộn gì cũng gặp báo ứng! Không chết tử tế được!”
“Ta đã không chết tử tế được rồi, nhưng trước kia ta chưa từng làm chuyện xấu, ta còn từng thưởng quà cho những chủ bá tàn tật, không chết tử tế được thì đã sao? Nếu làm người tốt hay kẻ xấu đều không chết tử tế được, vậy tại sao ta không hại người ích mình?”
Hắn nhìn xuống, nghiêm trang nói với Dương Lý Ngư: “Về sau đừng lấy mấy lời sớm muộn gì cũng gặp báo ứng ra hù dọa người. Chỉ có kẻ yếu mới dùng lời này an ủi bản thân. Cường giả, phải khiến đối phương gặp báo ứng ngay tại chỗ. Phải khiến chính mình trở thành báo ứng của đối phương, như vậy mới được.”
Dương Lý Ngư không tán đồng, muốn phản bác nhưng lại cảm thấy đôi co với Yêu thi này chẳng có ý nghĩa gì. Hắn cúi đầu nhìn sư phụ, không kìm được nức nở vài tiếng, rồi ngồi xếp bằng, chuẩn bị dùng Huyền Âm đại pháp giải thể tự sát.
“Ta đã nói với ngươi, nguyên thần ngươi đã bị ta cấm chế, bất kể là tự sát hay bị giết, nguyên thần đều sẽ quy về trên lá cờ, giống như đám Sơn Tiêu, Hùng Mã, Thổi Nhiêm Mộc Bạt kia vậy.”
Dương Lý Ngư bi thống: “Dù là vậy, vô tri vô giác cũng còn hơn bị ngươi thao túng hại người như bây giờ!”
Lời này khiến Quản Minh Hối có chút lau mắt mà nhìn: “Ngươi đúng là bất chấp tất cả, nhưng ngươi hy vọng sư phụ ngươi cũng như vậy sao? Cũng không tồi, ta rút nguyên thần hai người các ngươi ra, luyện chế thành hai mặt Huyền Âm Tụ Thú kỳ, sau này gặp kẻ địch, liền thả hai ngươi ra ngoài giết chúng.”
Dương Lý Ngư tưởng tượng cảnh đó, lại chần chờ. Bản thân hắn sao cũng được, nhưng sư phụ là người tốt, chết rồi còn bị chà đạp như vậy, quả thực còn khó chịu hơn cả cái chết!
Quản Minh Hối trầm giọng: “Vốn dĩ thầy trò các ngươi và ta nước sông không phạm nước giếng, là ngươi cứ nhất quyết trảm yêu trừ ma, xông vào đây muốn giết ta, nay rơi vào bước đường này đều là tội của ngươi. Điểm này ngươi có nhận không?”
“Ta... ta nhận.” Dương Lý Ngư đáp đơn giản.
“Trước khi ta rời khỏi đây, sẽ không thả các ngươi đi, nhưng thật ra ta cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt, dù sao ta cũng là người tốt, kẻ lương thiện nhất thiên hạ...”
Dương Lý Ngư cúi đầu, lặng lẽ bĩu môi.
Quản Minh Hối nói: “Ta cho ngươi hai con đường. Hoặc là ngươi tự sát ngay bây giờ, ta thu nguyên thần thầy trò các ngươi, luyện nhập vào thần kỳ.
Hoặc là biến sư phụ ngươi thành Yêu thi, hai người các ngươi ở lại đây hầu hạ ta, đến khi ta rời đi, tự nhiên sẽ trả lại tự do cho các ngươi, thế nào?”
Dương Lý Ngư do dự một lát, thở dài: “Ta chọn con đường thứ hai, phiền ngài biến sư phụ ta thành Yêu thi đi...”
Quản Minh Hối cười lắc đầu: “Không không không, biến người thành Yêu thi cần hao phí tinh huyết, ta không muốn vì kẻ không liên quan mà tiêu hao pháp lực. Ngươi lại đây, chính ngươi cắn sư phụ ngươi đi, ta sẽ dạy ngươi cách làm.”
Dương Lý Ngư ngước nhìn hắn, nước mắt chảy dài, nghiến răng: “Ngươi khinh người quá đáng!”
Quản Minh Hối cười: “Tự ngươi chọn, bằng không ta rút nguyên thần hắn ngay bây giờ, mời hắn lên cờ quy vị?”
Dương Lý Ngư không còn cách nào, sau hồi lâu giằng xé, cuối cùng đặt thi thân sư phụ ngay ngắn, cung kính dập đầu vài cái, rồi đẫm lệ nhẹ nhàng cắn vào cổ sư phụ.
Quản Minh Hối đứng bên chỉ đạo, dạy hắn cách rót Thái Âm tinh huyết của mình vào cơ thể Thôi Du Hành.
Sau khi xong việc, Dương Lý Ngư đặt Thôi Du Hành nằm thẳng, nôn nóng chờ đợi. Một lát sau thấy sư phụ vẫn chưa mở mắt, liền nhìn về phía Quản Minh Hối.
“Còn phải đợi lát nữa, đừng gấp. Ngươi thật sự thông tuệ, lần đầu tiên đã thành công như vậy. Xem ra ngươi đúng là trời sinh để làm Yêu thi.”
Dương Lý Ngư bị câu nói này kích thích, nước mắt tuôn rơi không dứt, hắn quay đầu nhìn sư phụ.
Yêu thi này thật sự hư hỏng tận xương, sau này nếu có thể sống sót rời khỏi đây, nhất định phải nỗ lực tu luyện tiên pháp, giết chết Yêu thi này, báo thù cho sư phụ, cũng là rửa nhục cho chính mình!
Quản Minh Hối biết hắn hận mình, nhưng không bận tâm.
Dù là yêu hay hận, chỉ cần làm việc cho hắn là được. Trước đó lấy Ôn Ngọc, hủy linh phù, Dương Lý Ngư làm hai việc này đều rất thống khoái.
Hắn bảo làm gì, y liền làm đó, cũng coi như là "ngoan ngoãn".
Còn oán khí gì đó, không quan trọng. Chính hắn ngày trước chẳng phải cũng chứa đầy oán khí mà làm trâu làm ngựa cho kẻ khác sao.
Hắn không những không giết Dương Lý Ngư, còn phải dốc lòng bồi dưỡng, ngoài việc làm việc ngay lúc này, sau này tách ra, cũng phải cố gắng biến y thành một Yêu thi lợi hại.
Qua gần nửa ngày, Thôi Du Hành mở mắt.
Huyết trong cơ thể Dương Lý Ngư là do Quản Minh Hối ban cho, bản thân y tu luyện Thái Âm Luyện Hình đại pháp chưa đủ tinh thuần, nên Thái Âm tinh huyết rót vào cơ thể Thôi Du Hành cũng không đủ tinh thuần.
Dòng huyết đó chảy vào ngũ tạng lục phủ Thôi Du Hành, kích động lưu chuyển, Thái Âm tinh huyết phản sinh ra không có màu xanh biếc, mà là màu vàng lục.
Bởi vậy đồng tử của Thôi Du Hành có màu vàng của Đà Long.
Y tu hành trăm năm, lại nghe danh Cốc Thần đã lâu. Từ khi mới nhập đạo, y đã nghe sư phụ cùng các trưởng bối bàn luận, rằng Cốc Thần từng đấu pháp với tiền bối cao nhân nào ở đâu, suýt nữa làm nổ tung một đỉnh núi, hoặc xuyên thủng vỏ quả đất.
Khi Cốc Thần đấu pháp với Trường Mi chân nhân, Cực Lạc chân nhân, Khô Trúc lão nhân ngàn năm trước, sư tổ của y còn chưa ra đời!
Sau khi hiểu rõ tình hình, Thôi Du Hành không bạo nộ, cũng không biểu lộ bi thương.
Ngược lại, y trịnh trọng vái lạy xuống đất: “Hóa ra là Cốc Thần tiền bối, tiểu đồ vô tri, không biết tiền bối thanh tu tại đây, thế mà chạy tới quấy nhiễu, thật là tội đáng chết vạn lần. Nam Hải Tụ Bình đảo, Lăng Hư Tử Thôi Du Hành, thay tiểu đồ tạ lỗi với tiền bối, mong lão tiền bối không chấp nhặt với lời trẻ con dại dột.”
Sư phụ quả nhiên là sư phụ, lời này nói ra khiến người ta mát lòng mát dạ.
Quản Minh Hối mỉm cười gật đầu: “Việc đã đến nước này, hai thầy trò các ngươi ai cũng không đi được, cứ ở lại đây hầu hạ ta vài năm, chờ sau này ta rời đi, tự nhiên sẽ trả tự do cho các ngươi.”
Thôi Du Hành vội vàng khom lưng cam đoan: “Tiền bối cứ phân phó, thầy trò ngu muội xin tuân mệnh!”
“Tốt, vậy ta sẽ dạy ngươi phương pháp Huyền Âm luyện hồn, luyện xong thì giúp ta làm việc.”