Khi Lục Dung Ba cùng Dương Lý đang trảm đảo cổ thụ trên Linh Ngọc Nhai thì trời đã đứng bóng, Quản Minh Hối đang ngưng thần nhập định, đối với sự vật ngoại giới hoàn toàn không hay biết.
Chờ khi hắn tỉnh lại, phát hiện cổ thụ bị chém ngang lưng, từ mặt cắt thân cây có thể thấy rõ là bị phi kiếm chặt đứt, tức thì nảy sinh cảm giác nguy hiểm đang cận kề.
Hắn biết ở gần Linh Ngọc Nhai có Thanh Tú Tiên Tử Hoa Dao Tung, chịu sự gửi gắm của Trường Mi Chân Nhân mà ở lại nơi này trông coi Cốc Thần.
Hoa Dao Tung kia sớm đã tu thành Nguyên Anh, chứng đắc Địa Tiên vị nghiệp, khoảng cách phi thăng cũng không còn xa, thực lực không thể khinh thường.
Đợi đến khi Lý Anh Quỳnh cùng các đệ tử Nga Mi tới, nàng sẽ là người vạch trần âm mưu, hiện trường chỉ huy, giúp đỡ chém giết Cốc Thần.
Mấy ngày nay, Quản Minh Hối thông qua Hắc Sảnh Ti thao túng cỏ cây, tra xét phạm vi năm mươi dặm quanh Linh Ngọc Nhai, cũng không phát hiện bất cứ kẻ nào, không biết là Hoa Dao Tung chưa tới, hay là trú ở nơi xa.
Nếu hiện tại Hoa Dao Tung sát nhập vào đây, Quản Minh Hối không có lấy một chút sức đánh trả, tuyệt đối sẽ bị nàng ngược đãi vô cùng thê thảm!
Trường Mi Chân Nhân còn không tiêu diệt được Cốc Thần, Hoa Dao Tung chắc chắn cũng không thể, nàng hẳn là sẽ không dễ dàng tiến vào.
Quản Minh Hối bình tĩnh phân tích: Đối phương chỉ chặt đứt một gốc cổ thụ rồi rời đi, không hề chém hết bốn mươi chín gốc cây, hẳn không phải là Hoa Dao Tung, rất có khả năng là kẻ đi ngang qua, chắc chắn vẫn chưa biết hư thực nơi này.
Hắn do dự, không biết có nên tiếp tục thông qua cổ thụ hấp thu ánh trăng tinh hoa, cũng như đi săn dã thú hay không.
Cỏ cây đã qua Huyền Âm Đại Pháp tẩy luyện, người thường đều có thể nhìn ra sự khác biệt, tiên nhân dù ở xa trăm dặm cũng có thể vừa nhìn là biết, người hiểu nội tình liền có thể liên tưởng ngay đến bản thân hắn.
Chỉ là nếu không thải ánh trăng tinh hoa, chính mình chỉ có thể giống như nguyên tác, tu luyện đến khi Lý Anh Quỳnh tới, mới chỉ là một cái yêu thi thân thể rách nát, thực lực chưa khôi phục được một phần ba, cuối cùng bị quần ẩu chém giết, lại chết thêm một lần nữa.
Còn về việc đi săn dã thú, là để luyện Huyền Âm Tụ Thú Kỳ, đó mới là chỗ dựa lớn nhất để hắn xoay mình!
Việc thu thập ánh trăng không thể dừng, đi săn dã thú lại càng không thể dừng!
Quản ngươi là ai, tới thì ta cùng ngươi đấu một trận, dù sao cái mạng này cũng là nhặt được!
Đêm hôm đó, hắn thả ra càng nhiều Hắc Sảnh Ti, thao túng nhiều cổ thụ thu ánh trăng hơn.
Nếu đã bại lộ, vậy thì trước khi địch nhân tới, phải tận khả năng làm cho bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.
Cứ như vậy qua mấy ngày, hắn vốn cho rằng người tìm tới cửa đầu tiên sẽ là Hoa Dao Tung, không ngờ lại là Dương Lý.
Dương Lý sợ bỏ lỡ việc chém yêu trừ tà, từ Nam Hải một đường gia tốc ngự kiếm chạy về Thỏ Nhi Nhai.
Nào ngờ mới tới trước nhai, đã bị Lục Mẫn dùng kiếm quang vây lại.
Lục Mẫn nhíu mày trừng mắt, hận không thể ăn tươi nuốt sống Dương Lý: “Tiểu súc sinh, ngươi còn dám tới!”
Dương Lý vừa sợ vừa kinh, vội vàng khom lưng hành lễ, hỏi sư bá vì sao lại đối xử với mình như vậy.
“Chính ngươi làm ra chuyện tốt, còn dám giả vờ không biết sao? Ngươi không biết xấu hổ làm, ta còn không tiện nói ra miệng!”
Lục Mẫn không nói nguyên nhân, Dương Lý càng thêm hồ đồ, đơn giản trực tiếp quỳ xuống trong kiếm vòng, vạn phần thành khẩn nói: “Tiểu chất theo sư phụ tới đây làm khách, nhận được sư bá, sư tỷ thịnh tình khoản đãi, khắc cốt ghi tâm……”
Lục Mẫn thấy hắn đầy mặt vô tội, lại cẩn thận nhìn thần khí trên mặt hắn, hiển nhiên thuần dương chưa tiết, chưa từng trải qua chuyện nam nữ, trong lòng không khỏi hồ nghi: Chẳng lẽ nữ nhi của mình không phải bị hắn làm nhục?
Từ lần trước Dương Lý đi rồi, Lục Dung Ba liền bắt đầu tinh thần uể oải, nàng tự mình không biết, nhưng Lục Mẫn lại nhìn ra, nữ nhi đây là đã mang thai, không khỏi tức giận bừng bừng.
Hắn liệu định tất là Dương Lý, muốn đi Nam Hải chém tiểu súc sinh này, lại nghĩ tới ân sư Cực Lạc Chân Nhân từng nói cha con mình năm nay có một hồi kiếp số, không nên hành động thiếu suy nghĩ.
Cố nén, mỗi ngày nhìn nữ nhi còn đang giả vờ như không có việc gì mà cùng mình tu luyện, hắn liền cảm thấy ghê tởm!
Gia môn bất hạnh, nữ nhi lại tư thông với người khác!
Chính mình đã là người tu tiên, sư phụ là Cực Lạc Chân Nhân Lý Tĩnh Hư, trong hàng kiếm tiên bối phận đã cao, lại được người tôn kính, bị coi là “Lục Địa Kim Tiên”.
Hiện giờ nữ nhi làm ra loại chuyện nhục nhã này, thật sự là mất mặt đến cực điểm!
Ngọn lửa này ấp ủ trong lòng hắn, kích động, đã tới gần bờ vực bùng nổ, Dương Lý đột nhiên tới cửa, hắn vừa lúc phát tiết, cơ hồ vừa ra tay liền muốn chém Dương Lý thành ba đoạn.
Hắn vẫn còn suy đoán: Sư phụ của Dương Lý có phải hay không đều tinh thông thuật thải bổ, ăn trộm nguyên tinh của nữ nhi, thải âm bổ dương, rõ ràng đã phá thân, nhưng vẻ ngoài nhìn qua vẫn như chưa từng kinh qua nhân sự, đến mức chính mình cũng không nhìn ra?
Xem đi xem lại, kết quả vẫn là nguyên dương của Dương Lý chưa phá.
Dương Lý quỳ trong kiếm vòng dập đầu: “Tiểu chất thật sự không biết mình đã làm sai chuyện gì, khiến sư bá nổi lôi đình.
Nhưng sư bá là trưởng bối, đạo hạnh pháp lực xa cao hơn tiểu chất, tiểu chất không dám cũng không thể chạy thoát.
Chỉ khẩn cầu sư bá sau khi chém giết tiểu chất, trút được cơn giận trong lòng, có thể dung cho hồn phách tiểu chất rời đi, được đầu thai chuyển thế.
Nếu sư bá thật sự không nỡ, cũng xin sư bá có thể nói cho gia sư nguyên do, để tránh sư phụ ta cũng không biết ta vì sao mà chết……”
Nói đến cuối, vành mắt hắn đỏ hoe, giọng nói có chút nghẹn ngào.
Dù sao cũng là đứa trẻ vừa tròn mười sáu tuổi, vẫn luôn tôn kính Lục Mẫn vô cùng, hiện giờ lại không phân xanh đỏ đen trắng muốn giết mình, trong lòng ủy khuất đến cực điểm, cố nén mới không rơi lệ.
Lục Mẫn nhíu mày ngưng thần nhìn chằm chằm hắn, trước sau vẫn không nhìn ra nửa phần sơ hở, trong lòng cũng hồ nghi: Chẳng lẽ Dung Ba mang thai có ẩn tình khác?
Chính mình nhập đạo tu hành đã hai giáp, muốn giết một đứa trẻ như vậy dễ như trở bàn tay, nhưng cũng không thể cứ như vậy mà giết nhầm người vô tội.
Sư phụ Cực Lạc Chân Nhân nói Dung Ba năm nay có một hồi tình kiếp, trước còn tưởng rằng ứng vào tiểu tử này, chính mình cũng có sát thân chi ách, đúng là người trong cuộc thì u mê, người ngoài cuộc mới tỉnh táo, việc này còn phải bàn bạc kỹ hơn.
Hắn thu phi kiếm, lạnh lùng nói: “Tiểu súc sinh, mau cút đi! Lại để ta thấy ngươi, tất dùng phi kiếm lấy thủ cấp của ngươi!” Nói xong vung tay áo, đi vào trong động.
Dương Lý quỳ ở đó, ngẩn ngơ một lát mới đứng dậy, hắn không nghĩ ra, vị Lục sư bá vốn đạo pháp cao thâm, tính tình hiền từ nhân ái lại vì sao đối xử với mình như vậy.
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, chính mình tuyệt đối không làm chuyện gì sai trái, dù là xưng hô cũng không có chỗ nào thất lễ.
Chính mình bất quá chỉ nhắc tới Lục sư tỷ một câu, hắn liền như bị châm ngòi pháo.
Chẳng lẽ hắn cho rằng mình tham lam vẻ đẹp của Lục sư tỷ, muốn cùng nàng hợp tịch song tu hay sao?
Hẳn là chính là như vậy, thậm chí còn đem mình nghĩ càng thêm bất kham…… Bằng không ánh mắt sẽ không chán ghét và khinh thường như thế!
Hắn tư chất thông minh, suy đi nghĩ lại liền hiểu được tám chín phần mười, trong lòng không khỏi khí khổ.
Chính mình đối với Lục sư tỷ chỉ là tôn kính khâm phục, chưa bao giờ có nửa điểm ý nghĩ không an phận.
Hắn tâm tính cao ngạo, muốn giải thích hiểu lầm, lại cảm thấy dáng vẻ kia của Lục Mẫn không thể nào cho hắn cơ hội phân bua, Lục Mẫn lấy Huyền môn chính tông tự cho mình là đúng, vốn xem thường bọn họ là hải ngoại tán tu.
Vì Huyền môn chính tông coi trọng đồng thân thành đạo, còn Tán Tiên cửa bên không cấm kết hôn, Lục Mẫn có suy nghĩ đó cũng là bình thường.
Ta đường đường nam tử hán, quả thực không nên đi lại quá gần gũi với nữ tu, miễn cho làm người ta tổn hại thanh danh.
Đứng trên Thỏ Nhi Nhai, nhìn dãy núi xung quanh, trong ngực hắn lại sinh ra một luồng khí phách: Phía bên kia sườn núi có yêu nhân lui tới, dùng chút huyết nhục tinh hồn của dã thú để tu luyện, nhìn dáng vẻ bất quá chỉ là chút mạt lưu tiểu thuật hạ đẳng.
Chính mình nhập môn tuy chỉ ba năm, nhưng kiếm thuật đã vượt qua đông đảo đồng môn, thậm chí thắng cả đại sư huynh, trước đó không lâu lại ở đáy biển đoạt được thanh phi kiếm do tiên nhân tiền bối để lại, đối phó một tên tả đạo yêu nhân hẳn không thành vấn đề.
Liền trước tiên chém tên yêu nhân đó, sau đó lại hồi Nam Hải, cũng coi như chuyến này không đến uổng công.
Hắn là nghé con mới đẻ không sợ cọp, muốn tự mình chém yêu nhân, ngược lại cha con Lục gia tu hành ở đây hai giáp, ngồi xem yêu nhân không thèm để ý, ngày sau gặp lại, tự có phân thuyết.
Hắn từ Thỏ Nhi Nhai phi xuống, một đạo kiếm quang bay thẳng đến Linh Ngọc Nhai.
Rơi xuống trong rừng, kiểm tra một phen, phát hiện thú cốt còn nhiều hơn mấy ngày trước.
Yêu nhân vẫn còn đang tu luyện tà pháp!
May mắn ta tới, bằng không chờ hắn luyện thành tà pháp, không biết sẽ có bao nhiêu sinh linh vô tội phải chịu hại.
Dương Lý ngự kiếm bay quanh Linh Ngọc Nhai bốn vòng, không tìm được người, liền bay trở về, đơn giản thả ra phi kiếm, đem toàn bộ đống thú cốt và cổ thụ trước mặt chặt đứt ngang lưng.
Xào xạc, những cổ thụ che trời liên tiếp đổ rạp xuống đất, kinh động thỏ chạy hồ bôn, ưng bay xà nhảy.