Thục Sơn Huyền Âm Giáo Chủ

Chương 80



Chương 80: Thái Âm Thần Kính sát yêu thi

Huệ Châu chuyển thế đầu thai tại huyện Quy An, Chiết Giang, vừa lúc gặp chủ Bạch Vân Am ở Thiên Thai Sơn là Minh Nguyệt đại sư đi hóa duyên tới cửa nhà nàng.

Nàng kiếp này trong nhà cực kỳ giàu có, lại là làm đủ chuẩn bị mới chuyển thế, ký ức chưa từng mất đi, nhìn ra đây là vị có đạo hạnh thần ni, liền năn nỉ cha mẹ nhiều cấp bố thí.

Sau lại năm bảy tuổi cha mẹ ngộ hại, pháp lực của nàng còn chưa khôi phục, ít nhiều Minh Nguyệt thần ni tới tiếp dẫn, đem nàng mang về Thiên Thai Sơn tu hành.

Thiên Thai Tông là một trong tám tông phái Đại Thừa của Phật môn, Minh Nguyệt thần ni nhìn ra căn cơ nàng còn tại Đạo gia, liền không ép nàng quy y, lúc viên tịch dặn dò nàng hãy trở về Tử Vân Cung.

Huệ Châu nói với Kim Tu Nô: “Sư phụ ta từng nói, Huyền Âm Giáo chủ am hiểu phương pháp tụ thú, chuyên tàn sát yêu thú thông linh, thu hồn phách chúng vào trên lá cờ, rồi dùng chúng đi giết người.

Thủ đoạn nhiếp lấy sinh hồn luyện chế pháp bảo này cũng không hiếm thấy, nhưng pháp môn của hắn lại khác biệt với tà thuật tả đạo tầm thường. Người bình thường luyện đến Hắc Sát Ty, Yêu Hồn Kỳ, bị Phật quang chiếu tới là lập tức sụp đổ, tan thành mây khói, nhưng Huyền Âm Tụ Thú Kỳ của hắn lại không như thế. Tà pháp Huyền Âm kia chuyên có thể ngự thú làm nô, sai khiến chúng làm việc cho mình.”

Kim Tu Nô suy nghĩ một chút, đột nhiên buột miệng thốt ra: “Chẳng lẽ Tam Phượng cũng trúng tà pháp Huyền Âm, hiện giờ đang bị Huyền Âm Giáo chủ chết mà sống lại kia khống chế?”

Huệ Châu gật đầu: “Mấy ngày nay ta bế quan dốc lòng suy tính, quẻ tượng biểu hiện, yêu thi kia hiện giờ đang ở trong Tử Vân Cung!”

“A!” Kim Tu Nô thấp giọng kinh hô, cúi đầu hồi tưởng lại, “Lúc trước ta đi Mãng Mang Sơn cứu Nhị Phượng trở về, đã từng giao thủ với yêu thi kia, Huyền Âm Tụ Thú Kỳ quả thực lợi hại. Thái Ất Thanh Ninh Phiến này là một trong bốn món luyện ma của Liên Sơn đại sư, đó là Thần Ma của Ma giáo cũng không chịu nổi Luyện Ma Thần Quang mà nó phát ra. Pháp bảo tà đạo tầm thường, bị nó phiến một cái liền như ngươi nói, lập tức tan thành mây khói, thế mà những lá cờ yêu kia chỉ bị Luyện Ma Thần Quang giải khai một con đường, thú hồn bên trên vẫn hung mãnh bưu hãn, chực chờ lao tới.

Nếu yêu thi kia thật sự tới Tử Vân Cung, chỉ sợ kẻ đầu tiên nó muốn xuống tay chính là ———— Long Giao! Còn có con Hắc Long mà Tam Phượng mang về kia, đúng là vật thích hợp để hắn luyện cờ.”

Huệ Châu đầy mặt sầu muộn: “Quẻ tượng biểu hiện, yêu thi chẳng những ở Tử Vân Cung, mà còn ở phía Tây Nam, chính tại San Hô Tạ. Tam Phượng lần này hồi cung sau mỗi lần trở về, đều phải thi pháp phong tỏa đại môn San Hô Tạ tầng tầng lớp lớp ————”

Kim Tu Nô hận không thể vĩnh viễn không thấy mặt Tam Phượng, chuyện trò hay làm việc đều chủ động tránh xa, đến nghĩ cũng lười nghĩ, bởi vậy vẫn chưa để ý.

Được Huệ Châu nhắc nhở, hắn cũng cảm thấy “Tam Phượng” lần này hồi cung, hành động cử chỉ quả thực quái dị: “Vậy chúng ta mau đi bẩm báo Đại cung chủ!”

Hai người tìm được Sơ Phượng, đem nghi ngờ của mình nói cho nàng biết.

Sơ Phượng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhớ lại hành động của muội muội lần này trở về, rõ ràng vẫn điêu ngoa tùy hứng như cũ, chỉ là cách cục phảng phất như mở rộng, từ tế luyện thần sa đến tập diễn trận pháp, nhiều thêm vài phần ung dung thong dong, thành thạo.

Trước đó nàng còn tưởng rằng là đạo hạnh ngày càng thâm hậu, tâm tính có chút biến hóa nên cũng không để ý.

Thấy nàng do dự, Huệ Châu và Kim Tu Nô lại kể chuyện yêu thi đã lẫn vào trong cung.

Sơ Phượng tức khắc hoảng sợ, vội vàng tập diễn Thiên Nhất Thần Số, quả nhiên biểu hiện yêu thi lúc này đang ở trong San Hô Tạ!

Nàng đứng lên, định tới San Hô Tạ tìm tiểu muội, đi được hai bước lại dừng lại: “Không được, không được, không được! Tam muội tính tình nhỏ nhen, lại cực kỳ sĩ diện, nàng bất luận đã bị yêu thi khống chế hay chưa, chúng ta hiện tại tìm nàng đối chất, đều sẽ ầm ĩ lên ngay tại chỗ. Yêu thi nếu thừa thế làm khó dễ, mọi người đều gặp nguy hiểm.”

Nàng suy nghĩ một chút, quyết định trước tiên thi pháp nhìn trộm một phen.

“Chuyện này, yêu thi mới là mấu chốt, chúng ta trước hãy xem yêu thi cụ thể ẩn nấp ở đâu, sau đó mới quyết đoán, xem có thể nghĩ cách chế trụ yêu thi trước, rồi mới làm tiểu muội tỉnh ngộ hay không.”

Nàng liền làm Huệ Châu và Kim Tu Nô hộ pháp cho mình, thi triển một môn pháp thuật trong 《 Bí Ma Tam Tham 》, tên là Lấy Máu Phản Chiếu Thái Âm Thần Kính.

Pháp này cực kỳ hao tổn chân nguyên, bình thường không dám tùy ý sử dụng.

Một khi thi pháp, phía trước liền hiện ra một vòng trăng tròn, sáng tỏ tuyết trắng, tựa như gương sáng.

Nàng phun chân khí vào, gương sáng biến lớn, theo niệm đầu của nàng, bên trong nhanh chóng hiện ra cảnh tượng trong San Hô Tạ.

Pháp này lý luận có thể nhìn thấy ba ngàn dặm bên ngoài, bất luận trên trời dưới đất, hay sông nước hồ hải, kiến chuyển nhà, hoa cỏ triển diệp, tất cả đều có thể thấy rõ ràng.

Pháp lực của Sơ Phượng hiện giờ cũng chỉ có thể nhìn thấy khu vực quanh Tử Vân Cung, hơn nữa thời gian không thể kéo dài.

Nàng dùng pháp này quan sát San Hô Tạ, trước tiên treo thị giác ở phía trên thủy tạ.

Quản Minh Hối đang ở trong phòng tu luyện, đột nhiên lòng có cảm ứng, lập tức biết là có người đang nhìn trộm mình.

Hắn không ngẩng đầu, không mở mắt, thậm chí ngay cả động cũng không động một chút.

Trong lòng yên lặng bặc tính một quẻ, quẻ tượng biểu hiện người nhìn trộm là nữ tử, vị trí ở trung cung của Tử Vân Cung, tên có liên quan đến loài chim, cơ bản có thể xác định là Sơ Phượng.

Thế là hắn vẫn lù lù bất động.

Trong thế giới Thục Sơn này, mỗi người đều biết bói toán, ngụy trang thân phận rất khó giấu người lâu dài.

Hắn đã sớm chuẩn bị sẵn sàng.

Nếu thân phận bị vạch trần, vậy thì đơn giản đem bọn họ giết hết, thỉnh Thần Kỳ lên.

Nếu đạo lực các nàng hữu hạn, không nhìn ra điều gì, thì cứ tiếp tục lưu lại, xem như biến số để đối phó phái Nga Mi và phái Ngũ Đài sau này.

Sơ Phượng dùng môn pháp thuật lấy “Thái Âm” làm đầu này, trên thực tế nguồn gốc cũng là ánh trăng thượng cổ, pháp thuật hai mạch Thái Âm và Huyền Âm vốn cùng một nguồn.

Nàng phóng đại thị giác của Thái Âm Thần Kính, ngay cả gờ ráp trên người con kiến cũng có thể nhìn rõ, thế mà lại không nhìn thấu Huyền Âm Tụ Thú Hóa Hình Đại Pháp, ngay cả Huyền Âm chi khí trên người Quản Minh Hối cũng không nhìn thấy.

Người trong thủy tạ ngồi xếp bằng đoan chính, nàng nhìn quanh ba vòng, một chút tật xấu cũng không có!

Thế là nàng lại đi xem những nơi khác trong San Hô Tạ, từ núi giả rừng cây, đình đài lầu các đều nhìn qua một lượt, không những không tìm thấy yêu thi, ngay cả một chút dị trạng cũng không có.

Còn trong hồ, độ sâu chỉ chừng một trượng, nước hồ thanh triệt, nhìn một cái là thấy đáy, từ phía trên nhìn xuống, cá tôm trong hồ chơi đùa, vỏ sò khép mở, các loại thủy thảo màu sắc rực rỡ lắc lư theo sóng, cũng không có nửa điểm không ổn.

Sơ Phượng thu pháp thuật, đã sắc mặt tái nhợt, hao tổn quá nhiều nguyên khí.

Nàng nhìn về phía Huệ Châu và Kim Tu Nô với ánh mắt hơi mang trách cứ.

Huệ Châu còn muốn phân trần, Sơ Phượng nói: “Con Hắc Long và Long Giao kia đều đang ăn tảo rất khỏe, nếu như lời các ngươi nói, yêu thi nếu ở đó, chẳng phải đã sớm bắt chúng đi luyện Tụ Thú phương pháp rồi sao?”

“Vậy quẻ tượng này lại nên giải thích thế nào?”

Sơ Phượng trầm ngâm một lát: “Chúng ta suy tính địa điểm của yêu thi, đầu tiên xác định ở trong Tử Vân Cung, lại ở phía Tây Nam ———— có khả năng là khu vực khác ở hướng Tây Nam ————”

“Chúng ta lại tính một quẻ!” Lần này, Huệ Châu khởi quẻ trước mặt mọi người, tính xem Tam Phượng rốt cuộc có bị yêu thi khống chế hay không.

Kết quả quẻ tượng lại biểu hiện “Có”!”

Sơ Phượng xem xong cũng hãi hùng khiếp vía, sắc mặt càng thêm trắng bệch.

Ba người phản phúc hóa giải quẻ cục, lại đối chiếu với hiện thực, thế nào cũng không thông suốt.

Cuối cùng Sơ Phượng nói: “Quẻ tính nhiều không linh, chúng ta tính lần cuối cùng, không tính yêu thi, không tính tiểu muội, chúng ta tính xem tương lai Tử Vân Cung sẽ ra sao!”

Rất nhanh, Thiên Nhất Thần Số cho ra kết quả, trong đó có ba biến số, một cái ở bên trong, hai cái ở bên ngoài.

“Bên ngoài, hẳn là phái Nga Mi và phái Ngũ Đài.” Sơ Phượng giải ra trước tiên.

“Ở bên trong, là lựa chọn của chúng ta.” Đây là kết quả Kim Tu Nô đạt được, “Chuyện xấu không bằng chuyện tốt, chuyện tốt không bằng không có việc gì, nếu không có việc gì xảy ra, vậy sẽ không có chuyện gì xảy ra ————”

Câu này nhìn như vô nghĩa, kỳ thực rất rõ ràng, chính là đừng tìm việc, mọi người đều không sinh sự, thì hết thảy thái bình, an an tĩnh tĩnh, cái gì cũng sẽ không xảy ra.

Nếu chủ động tìm việc, sẽ dẫn tới một loạt hung họa tai ương.

Chuyện tới đây, Huệ Châu không nói gì nữa.

Nàng vốn dĩ không phải người thích sinh sự, vốn dĩ muốn rời xa thị phi, nếu kết quả là thế này, nàng còn nói gì nữa? Muốn sao thì sao.

Kim Tu Nô cũng biết rõ lợi hại của thiên uy nhân họa, vốn nhát gan sợ phiền phức, có thể không có việc gì là tốt nhất.

Hai người bọn họ đều bỏ cuộc, Sơ Phượng tự nhiên cũng sẽ không đi đào sâu nữa. Trước dùng Thái Âm Thần Kính, sau lại liên tục suy tính Thiên Nhất Thần Số, nàng đã tổn hao nhiều tinh thần, hiện tại chỉ muốn mau chóng bế quan tĩnh tu.

Quản Minh Hối không biết bọn họ cuối cùng đưa ra quyết sách gì, liên tiếp mấy ngày đều gió êm sóng lặng.

Hắn cũng dùng Huyền Âm Thần Số suy đoán, từ quẻ tượng mà xem, mấy năm tới Tử Vân Cung đều sẽ bình an vô sự.

Hắn không biết kết quả quan trắc suy tính cuối cùng của đối phương là gì, nhưng không quan trọng, với hắn mà nói, quan trọng nhất là luyện thành Tư Không Trạm thành Chủ Thần trên lá cờ.

Sau đó hắn ngẫu nhiên ra ngoài, đụng phải Huệ Châu và Kim Tu Nô, ánh mắt hai người nhìn hắn đều quái lạ, mang theo sự sợ hãi và cảnh giác không rõ, có thể không nói chuyện liền không nói, có thể không gặp mặt liền không gặp, tận khả năng tránh xa hắn một chút.

Chỉ có Sơ Phượng, vẫn rất quan tâm hỏi hắn có phát hiện gì không đúng không, lúc tu luyện có cảm giác được ý niệm từ bên ngoài xâm lấn thần thức hay không, còn nói cho hắn tiến độ dưỡng luyện hồn phách Nhị Phượng, còn bao nhiêu năm nữa có thể đưa đi chuyển thế đầu thai, vân vân.

Các đệ tử tạp dịch trong cung không biết những điều này, đối với vị Tam cung chủ này là vừa kính vừa sợ.

Kính vì tiên pháp hắn giảng rất hay, bất luận là tiên pháp trên 《 Ma Ha Kim Chương 》, hay ma pháp trên 《 Bí Ma Tam Tham 》, hắn đều có thể thâm nhập thiển xuất, nói vài câu là người ta hiểu rõ ngọn ngành ra sao.

Lúc diễn luyện kiếm thuật, hắn cũng là người lợi hại nhất trong bốn vị chủ nhân.

Cốc Thần Huyền Âm Kiếm Quyết so ra kém kiếm quyết của phái Nga Mi, phái Ngũ Đài, nhưng so với Thiên Nhất Kim Mẫu lại không kém. Hắn tung hoành ngàn năm, kinh nghiệm phong phú, đã xây dựng nền tảng kiếm quyết cho Quản Minh Hối vô cùng thâm hậu.

Quản Minh Hối lại lục tục có được Lục Mẫn Kiếm Quyết, Khổ Thiết Kiếm Quyết, Tam Phượng Kiếm Quyết, chờ luyện hóa nguyên thần của Long Phi, Lâm Uyên, Lữ Hiến Minh đám người, lại có được kiếm quyết của phái Ngũ Đài và phái Hoa Sơn.

Cốc Thần không am hiểu luyện kiếm, chuyên lấy Huyền Âm Tụ Thú Đại Pháp để khắc địch chế thắng.

Quản Minh Hối đã có được Thanh Tác Kiếm, nếu không nỗ lực nâng cao kiếm thuật, chẳng phải là phụ mất tuyệt thế thần kiếm đứng hàng thứ hai trên thế giới này?

Hắn chỉ cần có thời gian rảnh, liền dùng các loại kiếm quyết đi ma hợp với Thanh Tác Kiếm, hai bên tâm tức tương dung, ngày càng phù hợp, đã dần dần thông hiểu đạo lý các loại kiếm quyết, như vậy lại tích lũy thêm, liền có thể có chút thành tựu.

Hiện giờ chỉ luận về kiếm thuật, hắn cũng là người đứng đầu trong Tử Vân Cung, các đệ tử tạp dịch được hắn chỉ điểm, đều được lợi không ít, sao có thể không kính hắn, yêu hắn.

Đương nhiên, cũng đều rất sợ hắn. Quản Minh Hối với mỗi người trong cung đều có sự xa cách lớn lao, với ai cũng không thấy nửa điểm thân cận, những người này nỗ lực lấy lòng, đều không nhận được nửa điểm đáp lại.

Quản Minh Hối đương nhiên sẽ không cảm thấy thân cận với bọn họ, đều chẳng qua là những khách qua đường vội vã mà thôi.

So sánh mà nói, những người này đều không bằng Hắc Long.

Nhắc đến Hắc Long, gã này đã tới lúc phải thay da.

Long này mỗi ba mươi năm phải thay da một lần, còn phải thay da ít nhất hai lần nữa mới có thể hoàn toàn tu thành Chân Long.

Một trăm ngày trước khi thay da, mỗi ngày ban ngày hắn đều phải phơi nắng, hấp thụ điều dưỡng Chân Hỏa.

Khi thay da, hắn hoàn toàn không có tri giác, giống như đã chết, là lúc nguy hiểm nhất, nhất định phải có người ở bên cạnh hộ pháp mới được.