Nhưng mà nghe gần mười phút cũng không nghe thấy tiếng khóc, lại qua một lát sau khi quần áo không sai biệt lắm ta liền tắt lửa, mặc quần áo tử tế nằm trên mặt đất giả bộ ngủ.
Tuy nhắm mắt lại, nhưng sự chú ý của ta lại hết sức tập trung, sợ tửu quỷ kia đột nhiên xuất hiện, càng sợ Hải thúc sẽ mò tới nơi này đối phó ta. Nhưng qua nửa ngày cũng không có động tĩnh, ta nghiêng người chuẩn bị xem thời gian, nếu trời sáng sẽ không ở nơi này hao tổn, ai ngờ đúng lúc đó, trong không khí đột nhiên nhiều ra một tia mát mẻ, phía trên lò lửa vang lên phần phật.
Ta cẩn thận nhìn qua, phát hiện đỉnh đầu tràn đầy vải vóc, đoán chừng là lúc ấy công nhân sợ nước lọt ở phía trên nhét rất nhiều vải, hiện tại chậm rãi tróc ra.
Chỉ là tôi không cảm giác được trong nhà có gió, mảnh vải lại vang lên phần phật, càng ngày càng mãnh liệt, rất giống cờ chiêu hồn trên mộ phần!
Nhìn nơi này thật sự không thái bình, ta bất động thanh sắc đặt tay vào trong túi áo cầm một tấm linh phù, nhắm mắt lại lẳng lặng chờ đợi, cũng chỉ qua vài phút trước mắt xuất hiện một bóng đen, ta hơi mở một khe mắt nhìn sang, liếc mắt một cái liền phát hiện người tới lại là Hải thúc!
Hắn tới nơi này nhất định là vì giám thị ta, bởi vậy ta không chú ý hắn nữa, làm ra một bộ ngủ say, đồng thời bằng vào Vô Hình Châm phán đoán vị trí của hắn.
Động tác của Hải thúc cũng rất cẩn thận, đứng cách ta vài mét không nhúc nhích quan sát ta, tựa hồ đang phán đoán ta có phải giả vờ ngủ hay không. Một lát sau, hình như lão buông lỏng, ánh mắt nhìn qua chỗ ta, nhìn kỹ viện rồi quay đầu rời đi.
Vì không đánh rắn động cỏ, ta dứt khoát ngủ say sưa, bởi vì ta xác định hắn chỉ muốn đuổi ta đi, cũng không có ý hại ta.
Sau khi tỉnh lại, trời đã sáng rõ, ta duỗi cánh tay thu thập đồ đạc chuẩn bị rời đi, lúc quay đầu lại cũng không chú ý phát hiện cửa hầm bên trong đã buông lỏng.
Trước khi ngủ, tôi từng nằm bên cạnh nghe thấy bên trong có tiếng động gì không, cho nên biết rõ bên ngoài cục gạch có một lớp bùn vàng.
Nhưng bây giờ lớp bùn kia không thấy, cục gạch cũng có dấu vết di chuyển. Ta nhìn mặt đất một chút, phía dưới mơ hồ còn có chút bùn nhão, điều này nói rõ Hải thúc thừa dịp ta ngủ lại trở về, hắn vào hầm lò lại sợ ta phát hiện, cho nên xử lý hiện trường.
Hắn làm như vậy chẳng lẽ chỉ là không muốn để cho ta phát hiện hắn đã tới? Hay là nói hầm lò cũng giống như sơn động trước đó đều cất giấu bí mật gì?
Tôi nhất thời không đoán được, nhưng cũng cảm nhận được đặc điểm hành tung của Hải thúc phiêu hốt bất định. Đừng nhìn bây giờ là ban ngày, nói không chừng ông ta đang ở trong góc nào đó nhìn chằm chằm vào tôi, vì làm đủ trò, tôi dứt khoát đi thẳng đến trấn trên, cuối cùng từ Thái Nguyên ngồi lên xe lửa chạy tới võ hán.
Trong nháy mắt kiểm phiếu, tôi cảm nhận được phía sau có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. Tôi nhanh trí lấy điện thoại di động ra, dùng camera quay phim nhìn phía sau. Phát hiện có một người đội mũ lưỡi trai trốn trong đám người, trong mắt lộ ra ý cười như đạt được mục đích.
Cặp mắt kia ta hết sức quen thuộc, chính là Hải thúc!
Mặc dù tôi ý thức được có thể chú Hải sẽ đi theo tôi, nhưng trên đường đi quả thật tôi không phát hiện ra chú ấy, cũng không nghĩ tới chú ấy thật sự sẽ đuổi đến đây. Nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất có thể khiến chú ấy hoàn toàn yên tâm, theo sự di chuyển của xe lửa, tôi nghĩ lão già kia đã trở về, tôi xuống xe ngay trạm tiếp theo, sau đó đánh một chiếc xe taxi chạy thẳng đến Lâu Phiền trấn.
Xét thấy tôi đã lâm trận bỏ chạy, chắc hẳn bây giờ đã lan truyền khắp thôn, ban ngày ban mặt không thích hợp xuất đầu lộ diện. Sau khi đến Lâu Phiền trấn, tôi tìm một khách sạn ở lại, ăn cơm đều gọi là ăn ngoài.
Mãi cho đến chạng vạng tối, bầu trời bắt đầu mưa mờ mịt, người đi đường lác đác không có mấy, ta mới đội mũ cẩn thận ra cửa, dọc theo đường nhỏ cỏ hoang mọc um tùm chạy tới Tam Nguyên thôn!
Tam Nguyên thôn dù sao cũng là nông thôn, thôn dân sinh sống bằng ruộng, cho nên ruộng đất có không ít nhà nhỏ không người ở, dùng để đặt máy biến áp hoặc là một ít nông cụ tưới tiêu. Ta tạm thời thu xếp ở loại địa phương này, quan sát toàn bộ thôn, phát hiện đèn đuốc trong thôn thưa thớt, xem ra thôn dân vẫn bao phủ trong khủng hoảng của thiết chùy âm linh.
Bởi vì ta đã dùng Vĩnh Linh Giới, trước mắt không có át chủ bài bảo mệnh căn bản không thể cứng đối cứng với Âm Linh, ta đã quyết định, nếu như đến thời điểm vạn bất đắc dĩ liền trực tiếp bắt Hải thúc, thà rằng để cho toàn bộ thôn nhân chỉ trích ta, cũng không thể để cho mọi người tiếp tục mơ mơ màng màng!
Thời gian trôi qua từng chút một, trong thôn ngoại trừ ủy ban thôn ra đều đã tắt đèn, hiển nhiên bọn nhỏ còn đợi ở ủy ban thôn, ta thở dài vòng qua thôn trực tiếp chạy tới sơn động trước đó.
Âm linh luôn vây quanh hoạt động thôn, cho nên âm vật nó sống nhờ khẳng định ở phụ cận thôn, hơn nữa rất có thể chôn ở trong sơn động, nơi Hải thúc đào tới đào lui ở trong sơn động khẳng định có mờ ám!
Tuy rằng trước đây tôi đã từng đến sơn động, nhưng nơi này mọc đầy cỏ dại đúng là khó tìm, cộng thêm đường núi lầy lội, nhiều lần suýt ngã. Tôi mất sức chín trâu hai hổ bò lên sườn núi, cuối cùng cũng xác định được vị trí, vừa định đi qua thì phát hiện trên con đường nhỏ dẫn đến thôn đã xuất hiện một bóng người.
Tần suất di chuyển của bóng người kia không nhanh, lúc đi đường hai tay giơ quá đỉnh đầu hợp lại với nhau, đi vài bước liền quỳ trên mặt đất, tư thế rất có ba bước một quỳ năm bước một lạy.
Phụ cận căn bản không có phần mộ hoặc chùa miếu gì, cho nên ta kết luận hắn là đang quỳ lạy sơn động, liền lẳng lặng trốn ở một bên chờ đợi. Quả nhiên theo bóng người chậm rãi tới gần, hắn đã rất rõ ràng đi tới sơn động!
Ta ngay từ đầu đoán người đến hoặc là Hải thúc, hoặc là thôn dân nào đó trong lúc vô tình phát hiện bí mật nơi này, cho nên đến đây khẩn cầu Âm Linh buông tha hài tử trong thôn, nhưng ta tuyệt đối không nghĩ tới người tới lại là Bạch lão bản!
Ta hiểu rõ ông chủ Bạch, đây là một người có nguyên tắc, hơn nữa con trai của hắn Bạch Tiểu Hữu đã an toàn rời đi, hắn không cần thiết làm như vậy.
Chẳng lẽ là bị khống chế?
Ta kiềm chế xúc động trong lòng, mặc cho ông chủ họ Bạch đi qua bên cạnh ta, sau đó lẳng lặng tiến vào sơn động. Đợi ba năm phút đồng hồ, xác định Hải thúc không đi theo phía sau, ta mới yên tâm đi theo.
Sơn động rất sâu cho nên hiệu quả truyền âm rất tốt, mặc dù ta cố ý thả nhẹ bước chân vẫn truyền ra động tĩnh không nhỏ, mà ông chủ Bạch vừa dập đầu lại vừa hành lễ vậy mà không phát ra nửa điểm tiếng vang.
Bên trong một mảnh đen kịt, ta vốn định căn cứ thanh âm phán đoán vị trí của hắn, nhưng bây giờ không có động tĩnh, trong lòng ta không khỏi khẩn trương lên, sợ hắn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cũng không hề câu thúc, bằng cảm giác hướng bên trong đuổi theo. Đi thẳng tới vị trí Hải thúc lần trước đào đồ ta cũng không thể đuổi kịp Bạch lão bản, hơn nữa chỗ sâu trong sơn động vẫn là một mảnh đen kịt, phảng phất không có điểm cuối.
Đang lúc ta do dự có nên tiếp tục đuổi theo hay không, sau lưng đột nhiên có một đôi tay vỗ lên vai ta, ta sợ tới mức phản xạ nhảy về phía trước một bước, lập tức dán lên người một tấm Hóa Sát Phù mới dám quay đầu.
Lại phát hiện phía sau căn bản không phải thứ bẩn gì, mà là ông chủ Bạch!"