Ta cũng tạm thời giải trừ khốn cảnh, vừa thở hổn hển mấy hơi, lại ở dưới ánh lửa chiếu rọi, nhìn thấy hai chân con chuột lông trắng kia đứng lên, khoa tay múa chân hai chân trước không ngừng vung vẩy.
Ngay sau đó, tôi nhìn thấy một cảnh tượng cực kỳ kinh người.
Lũ chuột lập tức ngừng rối loạn, đầu tiên là cắn chết những con chuột trúng Thị Huyết Phù, sau đó từng con chuột dính máu tự mình nhảy vào đống lửa tự thiêu mà chết.
Sau đó, tất cả chuột đều ngay ngắn trật tự rụt về trong động.
Đây là ý gì?
Chẳng lẽ là lũ chuột phát hiện ta không dễ đối phó, nhận thua rút binh rồi?
Ta đang lấy làm lạ, đám chuột kia lại nhao nhao nhô đầu ra khỏi cửa hang.
Không ngờ lần này chúng lại mang theo vũ khí kiểu mới.
Từng viên đá lớn như hạt đào, nhỏ như viên bi!
Có con ném xuống dưới, có con ngậm ở trong miệng phun ra ngoài, còn có hai con chuột tráng kiện hơn một chút hợp lực ôm tảng đá lớn đập xuống!
Con mẹ nó, đám chuột này rốt cuộc là tồn tại hiếm thấy cỡ nào?
Ta còn chưa kịp tỉnh lại từ trong kinh ngạc thì đợt công kích thứ nhất đã giết tới.
Cục đá nhỏ hơn chuột nhiều, càng thêm dày đặc, ở trong bóng tối cũng càng khó phòng bị.
Dưới đợt công kích thứ nhất, ta đã bị đập mạnh vài cái!
Đám chuột này mỗi con đều to như mèo nhà, khí lực càng lớn thần kỳ, cộng thêm từ trên cao nhìn xuống, hòn đá kia nện vào trên người liền không sai biệt lắm như cung, nóng rát đau. Cái này nếu như nện ở trên mắt, không mù cũng quá sức.
Ta cuống quít nâng song đao lên bảo vệ đầu, tiếp tục chạy trốn về phía trước.
Quái chuột chi chi quái khiếu, xuyên qua lỗ thủng to to nhỏ nhỏ, theo sát phía sau.
Cũng không biết đám chuột này rốt cuộc có bao nhiêu, dù sao đi đến đâu cũng sẽ có một trận mưa đá.
Hơn nữa đám gia hỏa này phối hợp, càng là thiên y vô phùng. Có chạy xuống nhặt đá, có chuyên môn vận chuyển, còn có chuyên môn phụ trách công kích, rõ ràng chính là một chi quái chuột quân đoàn!
Xèo xèo xèo!
Con quái chuột lông trắng kia không ngừng kêu lên quái dị. Đám chuột vây đuổi chặn đường, cơ hồ đuổi theo ta không hề có đường sống, chỉ chốc lát sau, trên đầu đã bị đập mấy cái bao lớn, trên người càng là trúng vô số lần.
Đều nói chuột qua đường người người kêu đánh, nhưng chuột một khi đoàn kết lại, cũng thật sự là rất đáng sợ a!
Ơ? Không đúng.
Ta đang chạy, đột nhiên nghĩ tới.
Đám chuột này cũng không phải ai cũng thông minh như vậy, vừa rồi lúc ta ném ra phù chú, chẳng phải loạn thành một bầy sao? Hình như chỉ có con chuột lớn lông trắng kia mới mở ra chút ít linh trí, ta chỉ cần nghĩ biện pháp giết chết tên kia không phải là xong rồi sao.
Nghĩ đến đây, tôi liếc trộm vị trí con chuột lông trắng kia, hai chân nó đứng thẳng, hai chân khép hờ, bộ dạng nắm chắc phần thắng, cười lạnh với tôi.
Mụ nội nó!
Ta vụng trộm tế ra Vô Hình châm, làm bộ hoảng hốt không chọn đường, dọc theo đường về lại chạy trở về, hơn nữa giả bộ lảo đảo, thoạt nhìn bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã xuống đất.
Xèo xèo xèo!
Con chuột lớn lông trắng lập tức hưng phấn, quơ chân trước lớn tiếng điên cuồng kêu.
Những con chuột khác cũng đồng thanh kêu lên, cục đá đập càng vui vẻ.
Mười mét, tám mét...
Ta dần dần tiếp cận, lần này nhất định phải một kích trí mạng, quyết không thể để nó chạy thoát, nếu không sẽ phiền toái.
Vù!
Ta loạng choạng chạy tới, giơ kim châm lên.
Phập một tiếng, đâm vào ngực con chuột lớn kia.
Ta rất sợ nó không chết, lập tức nhảy lên, trên song đao ngưng tụ ánh sáng màu xanh lục.
"Giết!"
Rắc một tiếng song đao cùng rơi, con chuột lớn bị hai đao của ta ba đoạn, chém thành mảnh vụn, ngay cả hang đá nó đứng thẳng cũng bị đánh thành phấn vụn.
Lũ chuột mất đầu lập tức sửng sốt.
Ta vung song đao lên chính là một trận cuồng sát, trong khoảnh khắc khắp nơi đều là thi thể chuột, máu nhuộm vách tường!
Những con chuột còn lại cũng bị dọa sợ, cuối cùng cũng hiện ra bản năng của bọn chuột nhắt, hoảng sợ chạy trốn, chui vào trong lỗ thủng to to nhỏ nhỏ không thấy đâu nữa.
Ta cũng có chút mệt mỏi ngồi xuống, dựa lưng vào vách đá thở dốc một hồi lâu, lúc này mới bình tĩnh lại.
Trên đầu bị đập mấy cái bao lớn, đều sưng lên, đưa tay sờ liền mơ hồ có chút đau, tính ra là bị thương cũng không nặng, càng không động đến gân cốt.
Ta nghỉ ngơi một lát, tiếp tục đi về phía trước.
Đường chuột này rất hẹp, nhưng cũng càng phức tạp hơn, chỉ chốc lát sau ta đã có chút mê loạn phương hướng, sau khi dạo một vòng, ta vậy mà lại quay trở về nơi vừa mới đi qua. Hiện tại đều có chút không rõ, rốt cuộc ta từ đâu tới, lại muốn đi đâu?
Xem ra ta thật sự quay trở về rồi, Thi Sơn Xà Hải kia tuy rằng có chút ghê tởm, nhưng chung quy so với bị vây chết ở chỗ này còn mạnh hơn. Huống chi qua một hồi, theo sự vận chuyển của Tạp Cung Tỏa, lại sẽ mở ra một con đường một lần nữa, hoặc là có thể chạm trán với bọn Phạm Xung cũng nói không chừng.
Chủ ý đã định, tôi bèn cầm đèn pin chiếu xạ khắp nơi, hi vọng tìm được xác chuột bị tôi chém giết, từ đó tìm về một con đường sống.
Nhưng lúc này, tôi đột nhiên phát hiện một hiện tượng cực kỳ lạ.
Khắp nơi trên mặt đất đều là hài cốt, mặc dù đều là chuột, nhưng tuyệt đối không phải bị ta giết chết.
Những xác chuột này đã sớm nát thành bộ xương khô, hơn nữa toàn thân đen kịt, hình như là bị độc chết.
Một mực kéo dài về phía trước đứt quãng.
Đây là chuyện gì xảy ra?
Chẳng lẽ là từ trước ta, còn có người đi qua thông đạo quái chuột này sao?
Ta theo dấu vết xương chuột, tiếp tục đuổi theo.
Dần dần ta phát hiện, những con chuột này không chỉ bị độc chết, cũng rất nhiều con bị chém thành hai nửa, còn có giống như bị tươi sống bóp chết.
Trên vách đá có một cái Huyết Thủ Ấn, tuy rằng niên đại xa xưa, đã sớm trở nên một mảnh đen đỏ, nhưng vẫn có thể nhìn ra hình dạng đại thể. Tay người nọ rất là rộng lớn, dài hơn rất nhiều so với thường nhân, hơn nữa còn là sáu đầu ngón tay.
Ta lại tiếp tục đuổi qua mấy khúc quanh, rốt cục phát hiện dưới một khối đá có khung xương nhân loại cực kỳ thô to.
Bên cạnh xương người là vô số xác chuột.
Bất kể xương người hay là xương chuột tất cả đều một mảnh đen kịt, hiển nhiên, ngay cả người lẫn chuột cũng bị độc chết.
Ta phỏng đoán tình hình lúc đó, có thể là người này thân trúng kịch độc, hoảng hốt chạy bừa chết ở nơi này, những con chuột gặm da thịt hắn kia cũng lập tức bị độc chết.
Nhưng tên này là ai? Sao lại chạy đến đây?"