Trong lòng ta cũng nhấc lên, nhanh chóng dặn dò Lý Ma Tử sau khi xem trọng Doãn Tân Nguyệt, liền tiến về phía Vương Kinh Lâu.
"Đều đợi tại chỗ đừng lộn xộn!" Phỏng chừng là tiếng bước chân của ta làm mọi người càng thêm kinh hoảng, tiếng thét chói tai càng thêm dọa người, Tiểu Cát rống to một tiếng, sau đó lấy ra điện thoại di động mở ra ánh sáng.
Lúc này tôi đã đến bên cạnh giám đốc Vương, tay đã sắp chạm vào ông ta, nhưng vẫn chậm một bước.
Máu nóng hổi phun vào mặt tôi, mượn điện thoại di động mà tôi nhìn thấy bóng dáng của giám đốc Vương ngã xuống trước mặt tôi, trong nháy mắt đã chia năm xẻ bảy...
Cùng lúc đó đèn trong đại sảnh lại sáng lên lần nữa, tôi đứng bên ngoài phòng vệ sinh, thi thể của giám đốc Vương chia năm xẻ bảy ngã xuống xung quanh tôi, hai chân của ông ta một nửa còn ở trong phòng vệ sinh, cánh tay thì xõa ở hai bên, thân thể ở ngay trước mặt tôi không đến ba mươi cm, còn đầu của ông ta ở ngay dưới chân tôi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Trong ánh mắt của hắn không có sợ hãi, bởi vì thời gian ngắn như vậy hắn căn bản còn không có ý thức được đã xảy ra chuyện gì.
Ta đã bất chấp cả người đầy máu, ta chỉ biết nhất định phải bắt được Âm Linh kia! Âm khí của thứ đồ chơi này quá mức cường đại, thậm chí ngay cả cơ hội cứu viện cũng không cho ta, nếu như tùy ý phát triển tiếp, ta không biết người nơi này còn có thể sống sót mấy người.
Lăn lộn trong giới âm vật lâu như vậy, ta đã rất khó cảm thấy sợ hãi, nhưng trong nháy mắt Vương Kinh Lâu chết, sợ hãi như không khí chui vào tứ chi bách hải của ta, khiến ta không thể động đậy.
Cái này không chỉ bởi vì cái chết của Vương Kinh Lâu, còn bởi vì vừa rồi âm linh phát ra sát khí cường đại, vậy mà làm cho ta trong nháy mắt cảm thấy mình vô luận như thế nào cũng không đối phó được nó.
"A..." Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tần Nhược Hoà và Tằng Uyển kêu to co ro trên ghế sa lon, ngay cả Doãn Tân Nguyệt đã chứng kiến không ít cảnh tượng hoành tráng cũng tái mặt, toàn thân run rẩy không thôi. Một đôi mắt tràn ngập sợ hãi nhìn chằm chằm vào ta, thân thể hơi nghiêng về phía trước tựa hồ muốn chạy đến chỗ ta, ta nhìn mà đau lòng, vội vàng lên tiếng an ủi nàng vài câu.
Lý Ma Tử kéo chặt Doãn Tân Nguyệt, không cho nàng chạy về phía ta, mà hắn lại nhìn chằm chằm ta, trong mắt tràn ngập bất an. Ta hiểu ý của hắn, hắn đang hỏi ta vì sao ta đã ra tay, Vương Kinh Lâu vẫn sẽ chết như cũ?
Nhưng tôi không cho ông ta được đáp án, trong nháy mắt nhìn thấy bóng đen, tôi cũng cho rằng có thể cứu được giám đốc Vương, dù sao chúng tôi cũng ở gần như vậy.
Khiến cho ta kinh ngạc chính là Trương Phong, sáng nay lúc nhìn thấy thi thể Đường Bình hắn cũng rất trấn định, lúc này tận mắt nhìn thấy Vương giám đốc ngũ mã phanh thây ở trước mắt, hắn vẫn rất trấn định, ở một bên ôm Tần Nhược an ủi.
Hai cảnh sát cũng nửa ngày không nói chuyện, Tiểu Cát còn tốt, tuy tay đang run rẩy nhưng vẫn trấn được cục diện, Tiểu Bình đã co quắp trên mặt đất, khuôn mặt trắng bệch không biết đang thấp giọng nói cái gì.
"Cát..."
"Ngươi đừng nhúc nhích!"
Ta mới vừa mở miệng muốn Tiểu Cát nhanh chóng gọi Trần đội trưởng tới, nhưng chỉ hô lên một chữ, Tiểu Cát liền rống lên.
"Hiện tại ngươi là nghi phạm lớn nhất, ngươi cứ đứng ở đó, không thể phá hỏng hiện trường." Hắn nhìn chằm chằm vào ta, hiển nhiên cũng không đủ sức lực, tình huống như vậy chỉ cần không phải kẻ ngốc đoán chừng cũng sẽ không cho rằng là ta giết người. Bởi vì từ khi ta tiếp cận Vương Kinh Lâu đến khi hắn chết, trước sau chỉ năm giây, ai cũng không có cách nào giết người phanh thây trong thời gian ngắn như vậy, huống chi ta căn bản còn chưa đụng phải Vương Kinh Lâu.
Ta cũng không tranh luận cái gì, chỉ bảo hắn nhanh gọi Trần đội trưởng tới đây.
Vụ án này tôi phải tham gia, có cảnh sát cho phép tôi mới có thể làm được nhiều chuyện hơn, bằng không tôi làm việc ở một bên, chỉ có thể khiến sự việc càng tệ hơn!
Không cần ta nói Tiểu Cát cũng biết tình cảnh hiện tại hắn đã không trấn áp được nữa, lập tức gọi điện thoại cho Trần đội trưởng, cũng bảo hắn mang thêm mấy người đến.
Ta lắc đầu muốn ngăn cản, hiện tại còn không biết âm linh có lai lịch gì, là chỉ nhằm vào lư hữu đoàn, hay là nhằm vào tất cả người đi vào biệt thự này, người tới càng nhiều càng nguy hiểm!
Nhưng Tiểu Cát căn bản không để ý tới ta, nhanh chóng nói xong điện thoại, sau đó trấn an Tiểu Bình và Tằng Uyển ở một bên.
Doãn Tân Nguyệt lo lắng nhìn ta, ta lắc đầu tỏ ý mình không sao, lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Lý Ma Tử ở bên cạnh cũng nhẹ giọng an ủi nàng, điều này khiến ta yên tâm hơn một chút.
Bất luận Doãn Tân Nguyệt theo ta trải qua bao nhiêu chuyện, nhưng loại cảnh tượng tận mắt thấy ngũ mã phanh thây này vẫn quá mức rung động, hơn nữa hiện giờ ta xử lý vụ án cũng không khó giải quyết giống như trước, ta sợ nàng nhất thời không chịu được.
Trần đội trưởng tới rất nhanh, theo sau là mấy cảnh sát đã gặp buổi sáng, còn có một số người mới tới, bọn họ vừa nhìn thấy cảnh tượng trong đại sảnh thì cả đám đều bị trấn trụ, đứng tại chỗ không dám nhúc nhích.
"Chuyện gì xảy ra?" Trần đội trưởng hít sâu một hơi, ý bảo những người còn lại ở bên ngoài đợi lệnh, chỉ có một mình hắn đi đến.
Nhìn ông ta phân phó như vậy tôi yên tâm một chút, điều này nói rõ ông ta cũng biết chuyện này đoán chừng cảnh sát không giải quyết được, muốn tìm kiếm sự giúp đỡ của tôi. Nếu không lúc sáng, đoán chừng ông ta đã trực tiếp gọi người lên bắt tôi.
Tiểu Cát lúc trước chỉ nói là lại chết người trong điện thoại, thấy Trần đội trưởng tới, vội vàng kể lại chi tiết sự tình một lần, Trần đội trưởng nghe xong nhìn ta một cái kỳ quái, sau đó bảo ta dọn dẹp một chút rồi đi theo hắn ra ngoài.
"Lão đại, hắn là nghi phạm lớn nhất, sao ngươi có thể để hắn có cơ hội hủy diệt vật chứng?" Tiểu Cát nóng nảy.
Trần đội trưởng nhìn hắn một cái không giải thích cái gì, chỉ để hắn trông coi mọi người trong đại sảnh.
Tôi lại không yên tâm đi ra ngoài với đội trưởng Trần, lắc đầu nói:
"Chúng ta vẫn nên đi phòng bếp đi, bây giờ ra ngoài nhỡ lại xảy ra chuyện gì..."
"Được." Trần đội trưởng vung tay lên, dẫn đầu tiến vào phòng bếp.
Ta chỉ ở trong phòng vệ sinh đơn giản thu thập một chút liền theo hắn vào phòng bếp, hắn cau mày nhìn vết máu trên quần áo ta, ta cười khổ nói bây giờ không phải thời điểm để ý những thứ này, hỏi hắn có phải có quyết đoán hay không?
Hắn gật đầu nói dựa theo quá trình chết của Vương giám đốc mà nói, khả năng con người làm không có, chính là để cho sát thủ chuyên nghiệp thể năng tốt nhất các phương diện làm cũng làm không được.
"Ta đã thấy nó." Tôi gõ Lưu Ly đài.
"Ai?" Trần đội trưởng đột nhiên ngẩng đầu, ta không nói thẳng, chỉ nhìn chằm chằm hắn. Sắc mặt hắn dần dần tái nhợt, sau đó cười khổ nói:
"Không ngờ thật sự có món đồ kia..."
"Bây giờ ngươi tin tưởng ta?" Ta trêu ghẹo nói.
Hắn bất đắc dĩ gật đầu, sau đó nói không thể không tin, hắn làm cảnh sát hình sự nhiều năm như vậy, không phải chưa từng gặp qua vụ án cổ quái, nhưng hơn phân nửa đều là hung thủ vì trốn thoát tội cố ý ngụy trang, một số khác cũng là khoa học có thể giải thích. Nhưng hắn cũng biết chỉ cần ngụy trang thì sẽ có sơ hở, lần này cho dù hắn muốn nói là sơ hở cũng không nói nổi.
"Hơn nữa, ta đã điều tra ngươi, Trương Cửu Lân Trương đại sư, võ hán đệ nhất âm vật thương nhân? Tên của ngươi ở cảnh sát cũng không nhỏ, trước đó ta nghe tên của ngươi đã cảm thấy quen tai, nhưng không ngờ lại không nhớ ra, ha ha, cũng không biết gặp ngươi ở đây là may hay bất hạnh." Hắn lấy ra một điếu thuốc lá cho ta, cũng châm cho mình một điếu, sau đó phun khói ra, dường như muốn nhổ hết phiền muộn trong lòng ra.
Ta nhìn hắn một lát cũng không biết nói cái gì, mặc dù nói rất nhiều lần âm linh cũng không phải bởi vì ta mới xuất hiện, nhưng không thể phủ nhận nơi ta xuất hiện nhiều lúc đều vừa vặn có âm linh, trước kia là tự ta tìm tới, hiện tại lại giống như đụng phải những thứ này xác suất tương đối cao, thậm chí có người cho rằng nơi ta đến có âm linh.
Đây cũng là nguyên nhân Trần đội trưởng nói không biết là may mắn hay bất hạnh, bởi vì theo bọn họ âm linh là ta đưa tới, nhưng ta lại có thể giải quyết âm linh, làm cho ta cũng không biết nên nói cái gì mới tốt.
Hút được mấy hơi thuốc lá, trạng thái của Trần đội trưởng tốt hơn không ít, buồn bực nói:
"Tiếp theo ta sẽ phối hợp với ngươi, những cảnh sát kia mang đến là cho dân chúng xem, nếu không nơi này truyền ra sẽ gây sóng to gió lớn! Bọn họ ở trong sân biệt thự đợi, Tiểu Cát và Tiểu Bình không giấu được, ngươi có gì cần thì tìm ba chúng ta đi."
Tôi gật đầu, rất hài lòng với sự sắp xếp của anh ta:
"Có thể, bây giờ chúng ta ra ngoài trước đi, Cát cảnh quan đã nhìn thấu rồi."
Trần đội trưởng cười cười nhưng thoạt nhìn có chút miễn cưỡng, ta dẫn đầu đi ra ngoài trước, để Trần đội trưởng tụ tập Tiểu Cát và Tiểu Bình lại, trước tiên đem chuyện chúng ta quyết định nói ra.
Tiểu Cát khiếp sợ nhìn chằm chằm ta, lắp bắp nói:
"Nhưng, nhưng hắn là người hiềm nghi..."
Bốp!
Trần đội trưởng vỗ một cái vào ót của Tiểu Cát:
"Ngươi không có đầu óc sao, ngươi thật sự cho rằng có người có thể giết người phanh thây trong thời gian ngắn như vậy sao?"
Tiểu Cát không nói gì, ngược lại Tiểu Bình ở bên cạnh rất nhanh tiếp nhận, kéo cánh tay của ta bảo ta nhất định phải cứu hắn. Nhìn hắn như vậy ta liền biết là vừa làm cảnh sát không lâu, tư tưởng giác ngộ còn không cao, cho nên mới tiếp nhận quỷ thần nói.
Trần đội trưởng trực tiếp kết luận, để hành động kế tiếp đều lấy ta làm chủ, nói xong hắn còn cố ý nhìn Tiểu Cát một cái, Tiểu Cát tuy rằng không phục nhưng vẫn gật đầu đồng ý!
Thật ra muốn nói ra thân phận của ta sẽ dễ dàng được bọn họ đồng ý hơn, nhưng Tiểu Cát và Tiểu Bình đều không đủ ổn trọng, bọn họ sau khi biết là hoài nghi hay là coi ta là tiên nhân đều sẽ khiến ta không thoải mái, cho nên ta dứt khoát không để Trần đội trưởng nói.
Chờ sau khi chúng ta thương lượng mới trở về đại sảnh, ngoại trừ Lý Ma Tử và Doãn Tân Nguyệt khá trấn định ra, mấy người còn lại đều sợ hãi nhìn chúng ta. Dù sao cảnh sát ở bên cạnh bọn họ còn có thể có an ủi, vừa rồi chỉ để cho bọn họ ở cùng một chỗ với thi thể, đoán chừng tâm lý sắp hỏng mất rồi!
"Tất cả hành động tiếp theo đều do Trương tiên sinh phụ trách." Trần đội trưởng ngồi trên ghế sô pha nói thẳng vào.
Anh ta vừa nói như vậy, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lên người tôi. Tôi cười ha hả giải thích rằng trước đây đã từng giúp cảnh sát giải quyết vụ án khó giải quyết tương tự, cho nên lần này cũng vẫn như cũ xem như hỗ trợ. Mặc kệ tiếp theo tôi làm gì, tất cả mọi người đều phải phối hợp, nếu bởi vì mọi người không phối hợp dẫn đến một số chuyện không tốt xảy ra, vậy thì không thể trách tôi không khách sáo.
Tất cả mọi người đã bị dọa choáng váng, hiện tại tự nhiên là cảnh sát nói bọn họ làm như thế nào, cho nên cũng không xảy ra chuyện gì.
Tôi nhìn họ, cười nói:
"Nếu đã như vậy, phiền các vị lấy hành lý mang theo từ tay cảnh sát, tôi cần kiểm tra!"