"Hắn đang làm giả đấy à?" Tôi kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, dù cho cách xa như vậy, tôi cũng có thể nhìn ra thịt bò trong túi nilon lớn màu đen cực kỳ mới mẻ, nhưng một khối lớn hỗn hợp như vậy đặt cùng một chỗ, căn bản không khiến người mua chú ý.
Hơn nữa hắn làm khách quen, bình thường cũng sẽ không nhìn quá cẩn thận, đến nhà có thể phát hiện hay không đều là hai người.
Lý Ma Tử ừ một tiếng:
"Thật không nghĩ tới hắn lại là loại người này, tiểu ca, chúng ta quên đi! Loại người này bị đánh cũng đáng đời."
Nghe hắn nói vậy ta có chút buồn cười, cho dù A Đa không phải người tốt gì cũng không thể để cho Âm Linh quấy phá a! Xã hội hiện đại tiểu thương làm giả rất nhiều, cần chính là giám thị càng thêm nghiêm khắc, nếu như là Âm Linh có thể lấy lý do này hại người, như vậy thế giới cũng loạn.
Lý Ma Tử cũng ngượng ngùng gãi gãi đầu, nói hắn cũng chỉ là nhất thời tức giận, dù sao thịt dê bò ăn vào sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt đối với thân thể người, không nghĩ tới A Đa lại là thương nhân lòng dạ hiểm độc.
Ta vỗ vai hắn:
"Vì vậy mà gọi ta dậy?"
"A?" Lý Ma Tử không phản ứng kịp ý của ta, ta thấy thời gian đã sắp mười hai giờ, đành phải bất đắc dĩ thở dài bảo hắn đi nghỉ một lát, nơi này có ta nhìn.
Lý Ma Tử gật gật đầu, ngáp một cái nằm lên giường, vừa lật người vừa lẩm bẩm, để lát nữa ta phát hiện không đúng thì không nên nhúng tay, để A Đa chịu thiệt một chút lại nói, ta nhìn thấy mà buồn cười.
Lý Ma Tử ngủ say, ta chống cằm nhìn chằm chằm A Đa làm động tác nhỏ, thoạt nhìn hắn rất thuần thục, hiển nhiên không phải lần đầu tiên làm loại chuyện này, không lâu sau một con trâu đã bị hắn tách rời, trộn lẫn với một túi nhựa lớn thịt nát.
Sau khi xử lý thịt bò xong, A Đa cẩn thận kiểm tra một phen, sau đó hài lòng chia thịt bò cho vào tủ lạnh, nhìn cách phân chia không theo quy luật của hắn đại khái là dựa theo lượng khách hàng đặt.
Làm xong tất cả những việc này, A Đa rửa sạch quán thịt dê bò một chút rồi đóng cửa lại, chuẩn bị lên lầu nghỉ ngơi từ cửa hông.
Nhìn động tác của hắn ta có chút nhàm chán ngáp một cái, cũng may Lý Ma Tử có thể ở đây mấy giờ còn tinh thần như thế, nếu ta không chừng đã ngủ thiếp đi.
"A!"
Tôi còn chưa kịp buông cái tay đang ngáp xuống thì đã nghe thấy một tiếng kêu thê lương, tôi vội vàng nhìn sang, chỉ thấy A Đa ôm eo phải hoảng sợ nhìn xung quanh.
Ngay lúc ta ngẩng đầu nhìn lại, hắn lại kinh hô một tiếng, tay kia che eo trái, bộ dạng như thấy quỷ.
Cũng may Vũ Bình suy nghĩ chu đáo, đặt phòng cho chúng ta là lầu hai, bằng không thì điểm này của ta đi ra ngoài khẳng định sẽ khiến cho lễ tân chú ý. Khách sạn phụ cận loại nông dân này rất nhiều đều là tư nhân mở, khiến cho bọn họ chú ý không chừng ngày mai sẽ nói ra lời gì đó cho ta.
Ta nhanh nhẹn nhảy xuống lầu hai, nhanh chóng chạy về phía A Đa.
Trong thời gian ngắn ngủi này, tôi đã nghe thấy tiếng kinh hô của hắn không biết bao nhiêu lần, các hộ gia đình xung quanh cũng đèn sáng lên, nhưng nhiều nhất cũng chỉ đứng ở ban công hoặc cửa sổ liếc mắt nhìn một cái, dù sao nhà nông cũng là nơi rồng cá lẫn lộn, buổi tối như vậy xem náo nhiệt cũng có thể phải trả giá đắt.
Chưa tới nửa phút ta đã vọt tới trước mặt A Đa, hắn muốn chạy lên lầu hai, nhưng lại bị đánh chạy trối chết, ngược lại cách thang lầu càng ngày càng xa.
"Cứu ta... Mau cứu ta!" Lúc này hắn rốt cuộc thấy được ta, hoảng sợ chạy tới chỗ ta, ta cũng không kịp giấu diếm, móc linh phù từ trong túi ra dán thẳng lên eo hắn, đánh một cái linh phù chỉ quyết liền đốt lên. Theo một tiếng bộp hóa thành tro tàn, A Đa cũng trấn định lại, âm thanh roi mơ hồ biến mất không thấy.
Ta nhíu nhíu mày, ta vẫn không cảm giác được âm khí, cho dù loáng thoáng tiếng roi đã chứng minh lần này là âm linh quấy phá, nhưng ta vẫn không có cảm giác được âm khí.
"Cảm ơn, cảm ơn." A Đa nằm co quắp trên mặt đất, một tay vịn eo, một tay lau mồ hôi trên trán, cứng rắn nói lời cảm tạ.
Ta thấy đã có người từ ban công thò đầu ra, liền lôi kéo A Đa đi đến chỗ bóng tối bên cạnh cầu thang:
"Hôm nay chúng ta đã gặp ở quán ăn."
"A." A Đa đánh giá ta vài lần, kinh hô thành tiếng:
"Là ngươi à, bác sĩ kia."
"Ngươi còn cảm thấy ta là bác sĩ?" Ta liếc hắn một cái, trong nhà hàng ít nhất có nhiều người, hắn còn có thể an ủi mình nói không chừng là có người giở trò xấu, chỉ là hắn không bắt được, nhưng lúc hắn vừa mới bị đánh xung quanh lại không có một ai.
Ánh mắt A Đa càng thêm hoảng sợ, hắn kéo tay áo của ta cầu ta cứu hắn.
Ta vốn chính là vì chuyện này tự nhiên sẽ không cự tuyệt, chỉ là để hắn theo ta đi khách sạn đối diện, dù sao có nhiều thứ không thích hợp nói ở bên ngoài.
A Đa cầu còn không được, nhưng hắn tỏ vẻ phải trở về nói một tiếng với lão bà, bởi vì lão bà mỗi tối đều chờ hắn, hắn sợ lão bà lo lắng. Ta theo hắn lên lầu, nhìn bộ dạng ôm eo nhe răng trợn mắt của hắn cảm giác có chút buồn cười.
Hắn chỉ nói với vợ buổi tối đau thắt lưng rất nặng, cho nên đến chỗ ta xem thử, vợ hắn quan tâm vài câu liền rụt về ngủ.
Từ quán thịt dê bò đến khách sạn, A Đa vẫn luôn nắm chặt tay áo của ta, hốt hoảng đánh giá mọi thứ xung quanh, tay kia còn không tự giác ôm eo, sợ lại bị đánh một trận!
Nhưng mà dọc theo đường đi ngược lại không xảy ra chuyện gì nữa, chỉ mang theo A Đa thì không dễ leo lên cửa sổ, tránh không được bị lễ tân hỏi hai câu, cũng may A Đa và người có lễ tân quen thuộc, tùy tiện nói hai câu liền lừa gạt qua.
Đứng trước cửa phòng, ta mới phát hiện vội vàng đi ra ngoài không mang thẻ phòng, đành phải gõ cửa. Cửa vừa mở ra lộ ra khuôn mặt Vũ Bình, ta kinh ngạc nhìn hắn, hắn giải thích là Lý Ma Tử gọi bọn họ tới.
Ta hiểu rõ gật gật đầu, phỏng chừng động tĩnh ta đi ra ngoài đã kinh động Lý Ma Tử không nhỏ, hắn nhìn cửa sổ cũng biết chuyện gì xảy ra, cho nên đánh thức đám người Vũ Bình.
Quả nhiên ta dẫn A Đa đi vào, Lý mặt rỗ oán giận một tiếng:
"Ta nói này tiểu ca, ngươi không thể kiềm chế một chút sao? Mạng của ta đều bị ngươi dọa sợ không còn."
Ta cười hắc hắc hai tiếng không nói gì, ngược lại A Đa thấy trận thế này có chút sợ hãi, đứng ở bên cửa chậm chạp không chịu vào. Ta trấn an vài câu hắn mới đi đến, câu thúc ngồi ở mép giường, không có biện pháp khách sạn nhỏ như vậy cũng chỉ có giường và một cái ghế có thể ngồi.
"Chuyện vừa mới xảy ra chắc ngươi cũng nhìn thấy, chúng ta mời ngươi tới là vì muốn cứu ngươi." Vũ Bình bưng một chén nước cho A Đa.
A Đa uống hai ngụm vẫn không nghĩ ra, hơn nữa có chút hoài nghi vì sao chúng ta lại ở lại đây? Vũ Bình mặt không đổi sắc nói mấy người chúng ta đều là thuật sĩ giang hồ, tương đối cảm thấy hứng thú với những chuyện linh dị này, cho nên lúc ở quán ăn chú ý tới hắn, chỉ là lúc đó nhiều người khó nói chuyện nên mới vụng trộm hỏi thăm vài câu.
Thấy hắn nói mấy câu liền bỏ đi nghi ngờ của A Đa, ta không thể không giơ ngón tay cái lên với hắn.
Sau đó Vũ Bình liền bắt đầu hỏi A Đa một ít chi tiết, ví dụ như hắn bị đánh lúc nào, trước đó đã xảy ra chuyện gì, có ngại để cho chúng ta nhìn vết thương hay không?
A Đa ngược lại có hỏi có đáp, chỉ là tiếng Hán của hắn quả thực không được tốt lắm, nghe có chút tốn sức, có điều căn cứ theo miêu tả của hắn, đêm nay đã là lần thứ năm hắn bị roi quất.
Lần đầu tiên thật ra cũng không có khiến cho hắn chú ý, hắn là sau khi tỉnh ngủ cảm thấy eo có chút không đúng, để lão bà nhìn mới biết được thắt lưng đỏ lên một khối. Lúc ấy hắn tuy rằng cảm thấy kỳ quái, bởi vì hắn buổi tối mơ thấy có người đánh hắn, nhưng bởi vì không nghiêm trọng cho nên cũng không coi ra gì, kế tiếp lại xảy ra hai lần hắn lúc này mới có chút hoảng hốt.
Sở dĩ tối nay xuất hiện ở nhà hàng, cũng là muốn cho mấy người bạn phát biểu ý kiến, không nghĩ tới lại xảy ra chuyện, một lần cuối cùng chính là vừa mới nhìn thấy.
"Bị quất như vậy sao? Trước đó một chút dấu hiệu cũng không có?" Lý Ma Tử chen vào một câu, có hắn và Vũ Bình ở đây, ta ngược lại không cần phí miệng lưỡi.
A Đa suy nghĩ một chút cuối cùng lắc đầu:
"Không có, hôm nay ở quán ăn cũng đột nhiên bị đánh..."
Thấy hắn thật sự nói không nên lời, chúng ta đành phải thôi, cuối cùng để cho hắn nhìn vết thương cho chúng ta, đều là các đại lão gia tự nhiên sẽ không xấu hổ, hắn vén vạt áo đưa lưng về phía chúng ta. Chỉ thấy bờ mông eo của hắn một mảnh đỏ hồng, có nhiều chỗ là đỏ tươi, rõ ràng là hôm nay tạo thành, còn có một chút là đỏ sậm, đoán chừng là mấy lần trước làm.
Ta cau mày, vết thương này của hắn có khác biệt với những bức ảnh Vũ Bình đưa cho ta, bởi vì vết thương của hắn còn không nghiêm trọng như vậy, nói cách khác rất có thể tiếp theo hắn sẽ xảy ra chuyện.
Hà Thừa Đạt hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, ông ta gật đầu với ta:
"Nếu như vậy chúng ta ở lại đây thêm mấy ngày."
"Tối nay ngươi về trước đi, ta phải nghĩ cách giúp ngươi." Ta móc từ trong túi ra mấy tấm linh phù, đưa cho A Đa.
Vốn dĩ nghe thấy tôi bảo anh ta trở về, anh ta còn có chút không tình nguyện, nhưng sau khi nhìn thấy linh phù lại rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, tôi dặn dò anh ta nếu như phát sinh chuyện kỳ quái gì thì nhất định phải liên hệ với tôi trước tiên, lúc này mới đưa anh ta ra khỏi khách sạn.
Nhìn hắn hóp lưng lại như kẻ trộm biến mất ở đầu cầu thang bên cạnh quán thịt dê bò, ta cười cười trở về phòng.
"Hà tổ trưởng, có lời gì ngài cứ nói." Ta nghiêm mặt nói với Hà Thừa Đạt, vừa rồi lúc hắn nói chuyện với ta, liếc mắt ra hiệu với ta, cho nên ta mới đuổi A Đa đi.
Hà Thừa Đạt cười cười, mặc dù không rõ ràng, nhưng so với mấy ngày nay ông ta một mực xụ mặt ra thì tốt hơn nhiều, ông ta nói cho ta biết mấy người bị hại ở Nhai Môn trấn gần đây lại bị đánh, nhưng cũng may không có gây ra tai nạn chết người, tuy nhiên nghe ý tứ của ông ta thì không lâu nữa sẽ xảy ra án mạng...
"Cho nên chúng ta mời cao thủ khác đi Nhai Môn trấn trước, Trương tiên sinh ngài sẽ không để ý chứ?" Hà Thừa Đạt nói khách khí, nhưng như vậy tỏ vẻ chuyện này đã định rồi.
Mặc dù ta có chút khó chịu, dù sao trước khi hợp tác lần này chúng ta nhất định phải chạm mặt, bằng không vạn lần xung đột với nhau sẽ phiền toái, nhưng nghĩ đến tình huống trước mắt xác thực không quá lạc quan ta cũng không nói gì.
Vũ Bình ở một bên vội vàng đi lên hoà giải, mấy người chúng ta lại thương lượng một chút xem làm thế nào bắt được âm linh phía sau màn từ A Đa, sau đó bọn họ mới trở về phòng.
"Bọn họ không tin chúng ta?" Lý Ma Tử tức giận bất bình mắng.
Tôi ừ một tiếng lại không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ chìm vào trầm tư..."