Nhìn quân Tống còn sót lại trước mắt cùng với Trương Thế Kiệt đang tha thiết nhìn ta Lục Tú Phu, cự tuyệt như thế nào cũng nói không nên lời.
Bọn họ bảo ta mang theo tiểu Hoàng Đế chạy trốn, đại biểu bọn họ tín nhiệm ta, mà ta cũng là hy vọng duy nhất của bọn họ!
Ta biết một khi làm xong chuyện này, lần này tới không gian âm vật coi như đạt thành mục đích, nhưng nhìn mặt biển mênh mông bốn phía, trong lòng ta cũng không biết.
"Trương tiên sinh, kính xin lưu lại một tia huyết mạch cuối cùng cho Đại Tống! Chúng ta tình nguyện ở lại tử chiến." Trương Thế Kiệt quỳ rạp xuống đất, cùng Lục Tú Phu còn có đông đảo binh sĩ cũng quỳ rạp xuống đất, từng đôi mắt tha thiết nhìn chằm chằm ta, phảng phất như ta là cây cỏ cứu mạng cuối cùng của bọn họ.
Ta ôm tiểu hoàng đế, năm nay mới bảy tuổi, hắn nhìn mọi người lại bình tĩnh đến lạ thường. Hắn không phải không sợ, bởi vì ta có thể cảm giác được tay hắn nắm chặt lấy cánh tay của ta, nhưng giờ khắc này hắn lại biểu hiện vô cùng bình tĩnh:
"Tướng quân yên tâm, ta nhất định sẽ bình yên vô sự."
Sau đó y quay đầu nhìn về phía ta, giọng nói mềm mại không hề mất đi khí thế:
"Trương tiên sinh, ngài thần thông quảng đại, chắc chắn sẽ nghĩ ra cách."
Ta thở dài một hơi, đầu tiên là nhìn tiểu hoàng đế một cái, sau đó lại nhìn về phía mọi người:
"Ta có thể dẫn hoàng thượng đi trước, chỉ là... nếu truy binh không ngừng, với sức một mình ta thật sự khó bảo đảm an toàn cho hắn."
"Trương tiên sinh yên tâm, nếu đã muốn chạy trốn, chúng ta tự nhiên sẽ chuẩn bị sẵn sàng." Trương Thế Kiệt nói xong, phía sau có mấy vị binh sĩ đẩy một đứa bé trai không khác mấy so với tiểu hoàng đế đi ra.
Trên cổ đứa bé trai đeo chính là ngọc tỷ!
Ta khiếp sợ nhìn về phía mọi người, không cần bọn họ giải thích ta cũng biết đây là ý gì, bọn họ muốn đứa bé trai này thay thế tiểu hoàng đế, như vậy địch quân căn bản sẽ không phát hiện tiểu hoàng đế đã bị đánh tráo...
Nói thật ta không phải rất có thể tiếp nhận, từ nhỏ đến lớn ta tiếp nhận tư tưởng người người bình đẳng, không có mạng người nào liền đê tiện một chút. Nhưng ta biết lúc này nói lời này căn bản không thích hợp, bởi vì không có người bức bách tiểu nam hài kia, từ trong ánh mắt trấn định của hắn liền có thể thấy được hắn là tự nguyện.
Tôi không thể đánh giá được hành vi này, chỉ biết là khí thế một lòng của vạn người đã đả động đến tôi, khiến tôi rơi lệ.
"Ta hiểu rồi." Ta gật đầu, sau đó nhìn về phía tiểu hoàng đế:
"Thánh thượng, hiện tại ta sẽ dẫn ngài đi trước, bất luận xảy ra chuyện gì ngài cũng đừng lên tiếng, hiểu chưa?"
Hắn gật đầu, ta không nói hai lời ôm hắn từ góc chết của địch quân nhảy xuống biển. Vào thời khắc ta nhảy xuống, ta nghe được thanh âm Trương Thế Kiệt rút kiếm xung phong.
Bọn họ đang mê hoặc kẻ địch, Trương Thế Kiệt, Lục Tú Phu, thậm chí không có một binh sĩ nào đào tẩu, tiểu hoàng đế giả kia đang đứng trên thuyền rồng bình tĩnh nghênh địch, cho dù là ai cũng không nghĩ tới ta và tiểu hoàng đế đã chạy trốn.
Nước biển ứa ra mũi miệng, ta kìm nén hơi thở, đẩy đầu óc tiểu hoàng đế ra khỏi mặt nước, chậm rãi bơi sang bên cạnh.
Đương nhiên ta cũng không dám để hắn luôn nổi trên mặt nước, cơ bản là nhịn một lát lại thở như vậy, cũng may tố chất tâm lý cùng tố chất thân thể của tiểu hoàng đế đều không tệ, dọc theo đường đi phi thường trấn định, để cho ta bớt đi không ít phiền toái.
Hai bên cửa đá đều là núi, bây giờ phía trước đang chiến đấu đẫm máu, cho nên trong núi không thể lưu thủ quá nhiều binh sĩ, ta chỉ cần bơi tới bên núi, mang theo tiểu hoàng đế từ trên núi đi là được.
Nếu Âm Linh không hao tổn trong đại chiến, ta hoàn toàn có thể để bọn họ mang theo ta và tiểu Hoàng Đế, đáng tiếc, cho dù Âm Linh mạnh như Nhạc Phi cũng sẽ tan thành mây khói trong đại chiến, chớ nói chi là những thứ khác.
Bây giờ linh lực của ta tiêu hao hầu như không còn, đã không cách nào sử dụng thuật âm dương, cho nên muốn chạy thoát chỉ có thể dựa vào chính mình.
Thỉnh thoảng có binh sĩ bị thương rơi xuống nước ngã ở bên cạnh chúng ta, chúng ta lại không để ý tới, chỉ có thể ra sức bơi, trên đường cũng có binh sĩ địch quân nhìn thấy chúng ta, ta đều giết bọn họ trước khi bọn họ hô lên tiếng. Hơn nữa bởi vì là buổi tối, chỉ cần hơi chú ý một chút, rất khó bị người phát hiện, cho nên dọc theo đường đi binh sĩ địch quân gặp được cũng chỉ có hai ba người, hơn nữa ở trong nước đều là bị thương, giải quyết rất dễ dàng.
Tôi không biết bơi bao lâu, chỉ biết âm thanh sau lưng dần nhỏ đi, sắc trời cũng dần sáng lên tôi mới cảm thấy tay chân vô lực. Tiểu hoàng đế nằm trên lưng tôi không biết là ngủ hay đã hôn mê?
Điều khiến tôi vui mừng là bờ biển đang ở ngay trước mắt.
Ta hít một hơi thật sâu, phát lực, trước khi khí lực hoàn toàn dùng hết vọt tới bên bờ, cố sức ném tiểu hoàng đế lên bờ xong lại bò lên.
Sau đó ta nằm trên bờ trọn vẹn nửa giờ, mới cảm thấy tay chân khôi phục chút tri giác, tiểu hoàng đế ở bên cạnh tỉnh lại, sắc mặt tái nhợt hỏi ta có phải an toàn hay không.
Ta lắc đầu:
"Vừa lên bờ, chúng ta phải lập tức rời khỏi."
Nếu không phải thật sự không còn sức lực, trong nháy mắt lên bờ ta sẽ mang theo tiểu hoàng đế chạy trốn, nhưng nhìn không có truy binh đuổi theo, chắc hẳn tổn thất của nguyên quân cũng không ít.
Dù sao đây cũng là trận chiến liều chết vì bảo vệ khí tiết dân tộc của quân Tống, tất cả mọi người không có ý niệm sống sót, tín niệm như vậy bộc phát ra lực lượng là vô cùng khủng bố!
Ta giãy dụa đứng lên, ôm tiểu hoàng đế lần nữa nhìn ra xa mặt biển một cái, cho dù cách xa như vậy, ta vẫn có thể nhìn thấy thi thể lít nha lít nhít trôi nổi trên biển.
Những người đó đều là quân Tống, còn may, lần này bọn họ không mang theo tuyệt vọng đi chết, lúc bọn họ nhảy xuống biển ít nhất là ôm hi vọng.
Tiểu Hoàng đế đỏ mắt, sau đó hắn nhìn về phía ta, mê võng hỏi ta tất cả tướng sĩ đều không còn, chỉ có hắn sống sót thật sự có hi vọng hay không?
"Có, chỉ cần ngươi còn sống thì mang theo ký thác của bọn họ, như vậy cho dù bọn họ có chết cũng sẽ an tâm." Ta sờ đầu tiểu hoàng đế, cuối cùng nhìn thoáng qua mặt biển, không hề trì hoãn, ôm hắn xuyên qua núi rừng không có đường.
Ta cũng không biết đường nơi này, chỉ biết cách chiến trường càng xa càng tốt. Trên đường đói bụng, chúng ta liền tùy tiện hái chút trái cây trong rừng ăn, chỉ cần không có độc liền có thể ăn, khát ngược lại không cần lo lắng, trong rừng không thiếu nhất chính là nước.
Cứ như vậy đi ba ngày, rốt cục ta vòng đến một bên khác của ngọn núi, nơi này cũng là một mảnh hỗn độn, xem ra vừa đánh trận không lâu.
Ta từ trên đường nhặt hai bộ y phục cho tiểu hoàng đế cùng mình thay, tướng mạo của hắn đã đủ bắt mắt, quần áo trên người tuy rách nát cũng có thể nhìn ra xuất thân bất phàm, mà ta mặc lại là quân trang rõ ràng có tiêu chí Tống quân, cho nên cũng rất nguy hiểm. Ở trong núi chưa kịp đổi, lúc này đi ra nhất định là muốn đổi.
"Có kẻ địch biết ngươi không?" Tôi hỏi.
Tiểu hoàng đế lắc đầu:
"Không có, ta từ nhỏ đã ở trong cung, ngay cả Trương Hoằng cũng chỉ là xa xa gặp qua ta, hiện giờ người quen biết ta hẳn là đều chết rồi..."
"Vậy là tốt rồi." Tôi thở phào nhẹ nhõm:
"Ta sẽ đặt ngươi ở thành trấn gần đây, hiện giờ khắp nơi đều có chiến sự, bởi vì chiến tranh mất đi cha mẹ biến thành cô nhi rất nhiều, đến lúc đó ngươi cứ nói mình là lưu dân ở nơi khác, nhớ rõ chưa?"
"Vâng." Tiểu Hoàng đế gật đầu lia lịa.
Chúng ta xuất phát lần nữa, trên đường cũng gặp không ít phiền phức, nhưng cũng may hiện tại thân phận không rõ rất nhiều người, mà gặp qua ta còn đều ở cửa đá thu thập tàn cuộc, cho nên một đường hữu kinh vô hiểm.
Chờ đến thành trấn, ta không vào thành, mà là cách cửa thành một đoạn liền thả tiểu Hoàng đế xuống, sau đó ta chỉ vào một đống lưu dân đang chờ ở cửa thành nói:
"Lát nữa ngươi sẽ đi vào, từ nay về sau ngươi chính là một cô nhi, hiểu chưa?"
Hắn kinh ngạc nhìn về phía tôi:
"Trương tiên sinh, ngài không đi cùng với tôi sao?"
"Không được, ta còn có chuyện khác." Ta cũng không tiện giải thích gì với hắn, chỉ cười cười cổ vũ hắn đi về phía trước.
Hắn do dự nhìn ta, sau khi xác định ta thật sự không đi cùng hắn, lúc này mới nắm lấy quần áo trên người chạy về phía lưu dân.
Tiểu Hoàng đế rất thông minh, cũng không vọt thẳng vào trong đám người, mà là tìm một góc đợi, trong lưu dân không chỉ có một đứa bé, hắn làm như vậy hiển nhiên không khiến cho bất luận kẻ nào chú ý.
Ta đứng tại chỗ nhìn hắn, qua nửa giờ, cửa thành mở ra, lưu dân ở dưới binh lính kiểm tra lần lượt vào cửa thành.
Tiểu hoàng đế đi theo trong đám người tự nhiên cũng thuận lợi đi vào, chỉ là trong nháy mắt đi vào, y quay đầu nhìn ta, ta mặc kệ y có thấy hay không, chỉ phất phất tay cười cười với y.
Mà ngay trong nháy mắt hắn bước vào thành, một đạo bạch quang chợt sáng lên, trong lòng ta buông lỏng, đây là điềm báo không gian âm vật sụp đổ..."