Thương Nhân Âm Phủ

Chương 498:



Chân ruồi có nhỏ đến đâu thì cũng là một miếng thịt.

Ngọc bội này tuy không đáng tiền, nhưng dù sao cũng tốt hơn không có, huống chi khăn tay tơ vàng tuyệt đối có thể bán được một khoản tiền lớn, ta không muốn bỏ lỡ cơ hội lần này, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào?

May mắn lão thái thái nghe ta từng nhắc tới nghề thương nhân âm vật, liền kiên nhẫn nói với Chu Thiên:

"Con à, con cũng đừng nhớ mấy thứ này nữa, Trương đại sư có ân cứu mạng đối với chúng ta, những thứ này thuộc về hắn đi!"

"Được, vừa hay sau này ta cũng không cần lo lắng hãi hùng nữa..." Chu Thiên nghe xong giang tay ra, vô cùng sảng khoái nói.

Tôi cười nói không vội, đợi giải quyết xong thứ đó rồi tính. Sau đó thu dọn rương đồng, gọi mọi người cùng về khách sạn của bà cụ.

Buổi chiều tôi đặc biệt đi vườn trái cây gần đó mua một ít nhánh đào, lại đến chợ nông sản mua một thanh liêm đao sắc bén.

Trong thời gian này, Chu Thiên vẫn đi theo sau mông tôi, gã không hiểu hỏi:

"Trương đại sư, gỗ đào có thể trừ tà thì tôi biết, nhưng lưỡi hái này có tác dụng gì đâu?"

"Đến lúc đó ngươi sẽ biết." Ta cười, thừa nước đục thả câu, không giải thích nhiều.

Trở lại căn nhà cũ, ta dùng cành gỗ đào vây bàn bát tiên lại, sau đó cắm cành đào còn lại vào khe gạch trên mặt đất, hình thành một con đường từ bàn đi thông chỗ hổng của giường sưởi than đá.

"Ngươi muốn dẫn vật kia tới đây?"

Chu Thiên nhìn ra môn đạo của ta, nhưng lại có chút không hiểu, nói ngươi muốn dụ nó thì đừng phá hỏng cái bàn nha, bằng không nó chắc chắn sẽ chạy mất, đến lúc đó không tìm được nó thì nguy rồi.

"Chính là hiệu quả này! Những ký thân âm linh này bình thường cũng không thể rời khỏi âm vật quá lâu, nếu không sẽ bị dương khí ngoại giới thôn phệ. Nó đã có thể ở bên ngoài thời gian dài như vậy, khẳng định còn có thứ gì đó có thể để nó ẩn thân."

Ta đã tính trước, cũng thầm tính toán trong lòng.

Nếu âm vật lần này là một khối ngọc thời đại Tiên Tần, vậy đồ vật tối hôm qua để cho Âm Linh tạm cư khẳng định cũng không phải đồng nát sắt vụn, làm không tốt còn có thể có thu hoạch ngoài ý muốn.

Trừ cái đó ra còn có một loại khả năng: Năm đó có người muốn hại hai vợ chồng lão thái thái, cố ý để bọn họ đào được âm vật này. Mà âm linh hiện tại bên trong không dám giao thủ với ta, cho nên trở lại bên cạnh chủ nhân.

Loại sau có thể là tôi không muốn nhìn thấy, nhưng chuyện đã đến nước này rồi, tôi cũng không thể không tiếp tục kiên trì đi tiếp.

"Ta có thể giúp được gì không?" Chu Thiên hỏi.

Nhìn ra được hắn rất muốn làm chút gì đó cho ta, nhưng ta quả thật không có chỗ nào dùng đến hắn, để hắn mang theo mẹ và vợ mình ngoan ngoãn ở trong khách sạn.

Đối với tôi mà nói, bọn họ không thêm loạn đã là hỗ trợ rồi.

Bóng đêm dần dần sâu hơn, nhiệt độ cũng thấp xuống. Tôi cầm liêm đao trốn trong góc nhà, cẩn thận quan sát hố lửa than.

Nói thực ra đối mặt Âm Linh như vậy, ta có đầy đủ nắm chắc tự bảo vệ mình, lại không nắm chắc chế phục nó bao nhiêu.

Cho nên chỉ có thể lấy lui làm tiến, phá hủy nơi ẩn thân của nó trước, ép nó không có chỗ để đi, sau đó lại đàm phán với nó, phần thắng sẽ lớn hơn một chút.

Chờ đợi là thứ mài mòn người nhất, càng tới gần mười hai điểm trong lòng tôi càng căng thẳng, nghĩ ngợi một chút vẫn lấy la bàn ra đặt ở bên cạnh.

Cứ như vậy cho dù ta không chú ý tới động tĩnh, kim đồng hồ trên la bàn cũng sẽ phát ra tiếng vang rất nhỏ.

Không biết qua bao lâu, cửa động bỗng nhiên vang lên thanh âm rì rào, ta lập tức tinh thần phấn chấn, cầm liêm đao nhìn chằm chằm tới, nghĩ thầm cuối cùng cũng tới!

Nhưng âm thanh kia vang lên không bao lâu liền biến mất, cửa hang lại khôi phục bình tĩnh, trong quá trình này la bàn cũng không có bất kỳ phản ứng nào.

"Đây là có chuyện gì?"

Ta cau mày nói thầm một câu, đứng lên chuẩn bị tiến lên quan sát.

Kết quả tiền viện đột nhiên truyền đến tiếng kêu thống khổ của Chu Thiên:

"Cứu mạng!"

Xem ra Âm Linh phát hiện ta bố trí ở hậu viện, cho nên trực tiếp đi tiền viện tìm Chu Thiên, trong lòng ta trầm xuống, buông liêm đao chạy về phía tiền viện.

Âm thanh vừa rồi là từ lầu một truyền tới, nhưng sau khi tôi đến lầu một của khách sạn thì phát hiện bên trong trống rỗng, ngay cả một bóng người cũng không có.

Ta sửng sốt một chút, quay người liền chạy lên lầu, lúc này trong hành lang lại truyền đến tiếng xuống lầu sột soạt.

Rất nhanh, ta đã nhìn thấy Chu Thiên với vẻ mặt lo lắng chạy xuống. Sau khi nhìn thấy ta, y thở phào một cái, tiếp theo thở hổn hển hỏi:

"Đại sư, vừa rồi là ai đang cầu cứu? Sao thanh âm giống ta như đúc."

"Không tốt, trúng kế rồi!"

Tôi lập tức phản ứng lại, vội vàng chạy về căn nhà cũ, phát hiện chiếc rương bằng đồng trên bàn bát tiên và chiếc rương đã biến mất không thấy đâu nữa!

Mà trận cành đào của ta còn bảo tồn hoàn hảo, thậm chí vị trí những cành đào này cũng chưa từng động qua. Điều này nói rõ lấy đi âm vật không phải âm linh, mà là người sống.

Chỉ có người sống tới lấy, mộc trận mới không có hiệu lực, xem ra ý nghĩ của ta không sai, sau lưng âm vật thật sự có người khác.

Ngoài ra ta còn chú ý tới một vấn đề: Âm vật này hình như chuyên nhằm vào Chu Thiên, lại không chủ động trêu chọc người khác.

Chẳng lẽ tiểu tử Chu Thiên này đã làm chuyện gì thương thiên hại lý?

Nghĩ đến chuyện ma xui quỷ khiến thế nào mà hắn lại nhìn về phía Chu Thiên, vẻ mặt hắn đầy lo lắng, phất tay nói đại sư ngươi nhìn ta làm gì, bây giờ nên làm cái gì?

Bị hắn hỏi như vậy, ta lập tức lấy lại tinh thần, vội vàng móc ra mấy tấm linh phù đưa cho Chu Thiên, bảo hắn ở lại khách sạn bảo vệ lão thái thái, sau đó ta theo cửa động đuổi theo.

Phía sau căn nhà cũ là một con hẻm nhỏ chất đầy tạp vật, hơn nữa lúc này đã là đêm khuya, sau khi tôi đuổi theo ra ngoài, nhìn hai bên một chút nhưng không phát hiện ra bất cứ động tĩnh gì.

Rơi vào đường cùng, hắn đành phải thả Tiểu Lân ra, để nó căn cứ vào mùi vị trong rương để phán đoán phương hướng. Cũng may hôm qua nó đã giao thủ với sương mù màu đỏ kia, rất nhanh đã đoán được vị trí cái rương rời đi.

"Đại ca ca, ngươi ngồi xuống, ta dẫn ngươi đi!"

"Theo tình huống này, ngươi về trước đi."

Ta nói xong thu Tiểu Lân vào trong hạc giấy, sau đó dùng hết toàn lực đuổi theo hướng nó chỉ.

Tuy rằng để Tiểu Lân mang ta đuổi theo lời nói rất nhanh có thể đuổi theo, nhưng người nọ có thể ở dưới mí mắt ta trộm đi âm vật, thực lực có thể thấy được lốm đốm.

Sau khi đuổi kịp, nếu người kia thẹn quá hóa giận đối phó Tiểu Lân, Tiểu Lân khẳng định dữ nhiều lành ít, cho nên không phải vạn bất đắc dĩ, ta không muốn để cho độc thủ phía sau màn nhìn thấy Tiểu Lân.

Cũng may vùng lân cận thuộc khu khai phá, sau khi ra khỏi con hẻm nhỏ chính là công trường mênh mông vô biên.

Phóng tầm mắt nhìn khắp nơi đều là hàng rào sắt được làm bằng thép, trên đường cái ngay cả bóng người cũng không có. Điều này khiến cho ta thuận tiện hơn không ít, đuổi theo hơn nửa giờ, rốt cục phát hiện một bóng người mờ mịt đang chậm rãi đi về phía trước, xem ra là một lão nhân.

Một ông lão hơn nửa đêm xuất hiện ở đây đã rất khả nghi, dù sao tốc độ của ông ta rất chậm, tôi dứt khoát vòng đến gần hàng rào sắt, không nhanh không chậm đi theo.

Theo khoảng cách với hắn không ngừng thu nhỏ lại, ta dần dần thấy rõ thứ trong ngực hắn, chính là cái rương da đồng kia!

Tôi vô thức tháo Âm dương tán từ sau lưng xuống chuẩn bị xông lên, không ngờ hắn giống như cảm nhận được cái gì, thân thể đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu sang nhìn xung quanh một cách lén lén lút lút.

Bên cạnh ta vừa vặn có một biển quảng cáo, thừa dịp lão đầu còn chưa kịp nhìn qua, ta vội vàng trốn ở sau biển quảng cáo.

Nhưng lão già kia chỉ nhìn chằm chằm vào vị trí lúc trước của ta, liên tục cười lạnh, da đầu ta có chút tê dại, nghĩ thầm chẳng lẽ bị phát hiện?

Lúc này sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng kêu khóc quen thuộc, ta theo bản năng quay đầu lại, liếc mắt liền thấy có một cỗ sương mù màu đỏ hướng ngực mình đánh tới.

"Mẹ nó, lại dùng chiêu này!"

Ta mắng to một tiếng, thân thể nhanh chóng hướng bên cạnh lóe lên, tránh thoát âm linh công kích. Lập tức dưới chân nhanh chóng đi ra Thiên Cương bộ pháp, quơ Âm Dương Tán lên đánh tới khói đen.

Lão đầu khẳng định là phát hiện ta, cho nên phái ra âm linh cuốn lấy ta, để cho hắn thoát thân. Ta biết mấu chốt của vấn đề là lão đầu, cấp bách muốn thoát khỏi công kích của âm linh, cho nên lần này dùng hết toàn lực, âm dương tán hắc bạch phân minh trực tiếp đâm xuyên sương đỏ.

Tôi nắm lấy cơ hội, đột nhiên mở Âm dương tán ra, lập tức xoay tròn, một đám sương đỏ hoàn chỉnh trong nháy mắt bị chia cắt thành vô số mảnh nhỏ, chớp mắt đã tiêu tán trong không khí.

Lúc này ta mới cảm giác được sự tình không thích hợp, ngày hôm qua lúc ta dùng Thiên Lang Tiên chào hỏi sương mù đen, Âm Linh lập tức sẽ bị đánh trở về nguyên hình, kêu thảm biến trở về quỷ ảnh hai chân không có.

Nhưng bây giờ dùng Âm Dương Tán đối phó nó, nó lại từ đầu đến cuối đều không phát ra nửa điểm thanh âm, phải biết rằng uy lực của Âm Dương Tán cao hơn Thiên Lang Tiên rất nhiều!

Không đợi ta suy nghĩ rõ ràng chuyện gì xảy ra, lòng bàn chân đột nhiên truyền đến đau nhức kịch liệt, lập tức ta lại đứng thẳng không được, cả người ngã sấp xuống đất.

Cùng lúc đó ta phát hiện Âm Linh đang nằm sấp trên mặt đất cười lạnh với ta, lúc này mới phản ứng lại, đoàn sương mù đỏ vừa rồi là thủ thuật che mắt nó cố ý làm ra.

Không đợi ta bò dậy, Âm Linh liền "Vèo" một cái từ trên mặt đất bay ra, hai cánh tay phân biệt cầm chùy cùng đục hung tợn đập vào đầu ta.

Nếu như bị đập trúng, đầu của ta khẳng định biến thành dưa hấu thối rữa, ta cả kinh một thân mồ hôi lạnh, cắn răng lăn hai vòng tránh thoát một kích trí mạng này, lập tức thu Âm Dương Tán lại ném về vị trí ngực của nó!

Âm Linh không ngờ được tốc độ phản ứng của ta nhanh như vậy, hơi chần chờ một chút liền bị Âm Dương Tán đánh trúng, trước ngực nó trực tiếp toát ra một đoàn ánh lửa chói mắt, lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế, hóa thành một đoàn hồng vụ đuổi theo hướng lão nhân.

Chờ sau khi nó hoàn toàn rời đi, ta mới gian nan nhặt Âm Dương Tán lên, lại nhìn về phía trước, nơi nào còn có bóng dáng của lão đầu?

Huống chi hai chân của tôi bị thương, đuổi theo cũng không chiếm được lợi gì. Đành phải chịu đựng đau đớn, chậm rãi đi về phía khách sạn của bà cụ.

Đi không bao lâu liền thấy được chu thiên, ta không khỏi trở nên cẩn thận, dùng Âm Dương Tán chỉ vào hắn hỏi:

"Ngươi là ai!"

"Trương đại sư, ta là Chu Thiên nha. Mẹ ta sợ ngươi một mình đuổi theo vật kia gặp nguy hiểm, liền để ta tới hỗ trợ ngươi. May mắn ở cửa có lắp camera, nếu không ta thật đúng là tìm không thấy ngươi."

Chu Thiên nói xong đột nhiên dừng lại, há to miệng nhìn hai chân không ngừng co quắp của ta, bối rối hỏi:

"Trương đại sư, ngươi làm sao vậy?"