Thật hy vọng Tiểu Tuyền và Diệp Vệ Quốc chỉ đấu tranh trên quan trường, đáng tiếc sự thật luôn không thỏa mãn lòng người, sau khi ta nhắm mắt lại vài phút, Tiểu Tuyền đầu tiên là nhẹ giọng gọi ta, ta tự nhiên không lên tiếng.
Sau đó hắn mở cửa xe đi ra ngoài, nói với Diệp Vệ Quốc mình muốn đi vệ sinh.
Chờ hắn xuống xe, ta lập tức mở hai mắt ra.
Diệp Vệ Quốc bị ta dọa cho giật nảy mình, nói ngươi không phải ngủ thiếp đi sao? Nhưng hắn cũng là nhân tinh, rất nhanh ý thức được ta đang nhìn chằm chằm vào suối nhỏ.
Diệp Vệ Quốc ho khan một tiếng nói:
"Ông chủ Trương, thói quen này của ngươi không tốt, đồng chí Tiểu Tuyền một lòng giải quyết vụ án này, sao có thể có vấn đề chứ?"
Ta nghe xong sửng sốt, thầm nghĩ người có thể ngồi vào vị trí này quả nhiên đều không phải hạng người bình thường, Diệp Vệ Quốc liếc mắt nhìn ra tâm tư của ta, chỉ là hắn không nghĩ tới tiểu tuyền muốn xuống tay với mình chứ?
Ta đang lo làm sao nói chuyện với hắn đây, tiểu tuyền thế mà lại trở về, sau khi lên xe mỉm cười với ta, nói ngươi tỉnh rồi.
Trong mắt người khác, Tiểu Tuyền chỉ là thuận miệng hỏi thăm một câu, mà ta lại hiểu đây là tiểu tuyền gài bẫy ta!
Hắn khẳng định không xác định ta rốt cuộc có biết chi tiết của hắn hay không, cố ý xuống xe vào thời khắc mấu chốt, hồi tưởng lại nếu hắn thật sự có vấn đề, sao lại ngu xuẩn đi ra ngoài ở đầu sóng ngọn gió chứ?
Ta quá nhanh chóng lập công, trong lúc nhất thời không biết làm sao để tiếp lời, nhưng Diệp Vệ Quốc đột nhiên nói:
"Ta cho rằng ngươi lâm trận bỏ chạy, liền đánh thức ông chủ Trương dậy tâm sự với ta."
Không nghĩ tới Diệp Vệ Quốc có năng lực quan sát sắc mặt mạnh như vậy, vậy mà lại thay ta giảng hòa trước tiên. Tiểu Tuyền nghe hắn nói xong hơi sững sờ, sau đó lại nhìn ta trong ánh mắt có thêm một tia nghi hoặc, xem ra hắn vẫn không xác định được phán đoán của mình.
Ta nhẹ nhàng thở ra, làm bộ như không có việc gì hút thuốc đốt, sau đó nhìn về phía gian phòng Diệp Vệ quốc.
"Thật đúng là con mẹ nó mệt chết đi được, ta cũng lấy một điếu!" Lửa khói của Diệp Vệ Quốc cũng lên, đưa tay sờ vào trong túi.
"Ngươi đừng móc, rút của ta."
Tiểu Tuyền cười hì hì đưa cho Diệp Vệ Quốc một điếu thuốc, sau đó ba người chúng ta đều không nói gì, trong xe nháy mắt bốc khói mù.
Bởi vì sương mù tồn tại, ta không thấy rõ khuôn mặt Tiểu Tuyền, nhưng luôn cảm thấy hắn không thích hợp.
Hút thuốc xong ta mới chuẩn bị xuống xe hít thở không khí, Diệp Vệ Quốc lại phun ra một ngụm máu tươi.
"Chuyện gì xảy ra?" Ta một tay đỡ lấy hắn, lo lắng hỏi.
Tiểu Tuyền cũng mờ mịt, sau đó bảo ta ở tại chỗ bảo vệ Diệp Vệ Quốc, hắn nhanh chóng chạy đi gọi thầy thuốc.
"Giống như, giống như thân thể bị chém thành hai nửa vậy."
Diệp Vệ Quốc từ đầu đến cuối chỉ nói một câu như vậy, sau đó hôn mê bất tỉnh.
Ta nghe xong sửng sốt, sau đó lật túi quần của hắn, lại khiếp sợ phát hiện Già Dương Phù ta đưa cho hắn không thấy đâu.
Nhưng từ đầu đến cuối hắn đều không xuống xe nha! Đột nhiên, ta nghĩ tới Tiểu Tuyền vừa rồi sau khi xuống xe rất nhanh sẽ trở về, hắn nhất định là trộm Già Dương phù sau đó lấy ra xử lý.
Phải biết rằng tốc độ phản ứng và sức quan sát của ta đặc biệt mạnh, rất ít người có thể làm ra động tác nhỏ dưới mí mắt ta, tiểu tuyền lại ở dưới tình huống thần không biết quỷ không hay trộm đi Già Dương Phù, quả thực lợi hại!
Sau đó người của bệnh viện chạy tới, tiểu tuyền lại không thấy bóng dáng, ta nghĩ một chút liền quên mất. Hắn khẳng định đang chờ tin tức, nếu như Diệp Vệ Quốc chết đi mà nói hắn liền nắm giữ quyền lên tiếng.
Nếu Diệp Vệ Quốc không chết, tình cảnh của tiểu tuyền sẽ xấu hổ, dù sao hành vi trộm phù vừa rồi của hắn đã bại lộ...
Ta thậm chí còn sợ Tiểu Tuyền đi bệnh viện bổ đao, cũng may theo xe cứu thương tới còn có một đám huynh đệ quân đội Thiết của Diệp Vệ Quốc, nghĩ đến sẽ không có nguy hiểm gì.
Chờ bọn họ có rời đi, ta xách lên Thiên Lang Tiên liền như điên lên lầu, vừa rồi Diệp Vệ Quốc phản ứng mãnh liệt như vậy, không thể nghi ngờ là linh hồn nhận lấy đả kích.
Bát tự tương thông với linh hồn, hiển nhiên là người giấy bị Âm Linh chém, cho nên Âm Linh nhất định ở trên lầu!
Chạy lên lầu, tôi trực tiếp bật đèn lên, liếc mắt một cái liền thấy người giấy vốn sống động như thật bị chặt ngang lưng, chỉ có điều tôi mơ hồ cảm giác có chút gì đó không đúng, nhất thời có vấn đề không nói ra được ở đâu?
Vừa định đi ra phía trước, đỉnh đầu lại đột nhiên xuất hiện một trận âm phong, ta theo bản năng vung Thiên Lang Tiên ra, đồng thời thân thể đột nhiên nghiêng về phía trước.
Sau khi lăn trên mặt đất một vòng, tôi đứng dậy nhìn qua, bất ngờ phát hiện chỗ mình vừa đứng xuất hiện một bóng người hư ảo.
Ảnh tử chỉnh thể hiện màu xanh, để chòm râu thật dài, cầm trong tay một thanh vũ khí lạnh to lớn, hiển nhiên những người chết kia đều là bị nó giết, chỉ có điều âm linh đeo tay ở sau lưng, ta thấy không rõ là binh khí gì.
Nó nhìn chằm chằm vào tôi, giống như muốn nhìn thấu tôi vậy, đôi mắt vô cùng sắc bén! Nếu chỉ nhìn một mình, rõ ràng nó chính là người xuất hiện ở cửa nhà tôi ngày hôm qua.
Bởi vì không rõ ràng chi tiết của đối phương, tôi không dám tùy tiện xuất kích, chuẩn bị lấy bất biến ứng vạn biến, ai ngờ sau khi nó nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, trên mặt lộ ra một chút nghi hoặc, sau đó lắc đầu, tiếp đó thân thể lóe lên rồi biến mất vô tung vô ảnh.
"Đây là đường gì?"
Ta không hiểu thì thầm một câu, xác định sau khi Âm Linh rời đi mới đi đến trước người giấy nhìn một chút, quả nhiên phát hiện vấn đề!
Trên người giấy này dán mặc dù là ngày sinh tháng đẻ của Diệp Vệ Quốc, nhưng không phải người giấy ta mua được.
Ta nhớ rất rõ ràng, vì để cho Âm Linh tin phục, ta còn cố ý để thợ làm giấy dựa theo bức họa Diệp Vệ Quốc vẽ người giấy, về sau ngay cả bản thân Diệp Vệ Quốc cũng cảm thấy giống. Nhưng khuôn mặt người giấy bị chặt đứt trước mắt này, lại rất giống suối nhỏ!
Người biết kế hoạch người giấy tổng cộng chỉ có ba người chúng ta, Tiểu Tuyền không có khả năng trộm đổi thành người giấy giống như mình, người trộm người giấy chỉ có thể là Diệp Vệ Quốc.
Nhưng tại sao hắn phải làm như vậy?
Hồi tưởng lại tính cách của Diệp Vệ Quốc, ta đột nhiên nghĩ đến một loại khả năng: Diệp Vệ Quốc căn bản không bị Âm Linh công kích, ngày hôm qua cái gọi là bị Âm Linh đuổi giết rất có thể là do chính mình bịa đặt.
Mà tối hôm qua tên thuộc hạ thoạt nhìn là kẻ chết thay kia, vừa vặn chính là người mà Âm Linh muốn giết!
Sở dĩ ta nghĩ như vậy, là bởi vì Âm Linh đã sớm tìm được ta trước khi Diệp Vệ Quốc xuất hiện, còn tận lực lưu lại cho ta hai chữ.
Lúc ấy ta không rõ một chữ "chết" cùng một "Trung" bị đánh dấu có quan hệ gì, nhưng hôm nay vô tình biết được bí mật của Diệp Vệ Quốc cùng Tiểu Tuyền, ta mới dần dần nghĩ thông suốt.
Âm Linh muốn nói cho ta biết, người bất trung bất nghĩa đều đáng chết!
Nói cách khác, hắn đang cảnh cáo ta không nên gây trở ngại cho nó giết chết những người bất trung bất nghĩa kia.
Chắc hẳn người bị chém chết lúc trước đều là cùng một bọn với Tiểu Tuyền.
Điều này chứng tỏ Diệp Vệ Quốc cái gì cũng rõ ràng, hơn nữa một mực tìm cơ hội lợi dụng âm linh đối phó với vây cánh của tiểu tuyền và tiểu tuyền, hắn chỉ giả ngu ở mặt ngoài mà thôi.
Nếu Âm Linh nói mình giết đều là người bất trung bất nghĩa, vậy Diệp Vệ quốc hẳn không phải người xấu, huống chi ta cũng cảm thấy hắn là người tốt.
Ta thấy người luôn luôn rất chuẩn, Diệp Vệ Quốc cho ta cảm giác rất chất phác, cho dù vì quốc gia trở nên vô tình một chút, cũng có thể tiếp nhận.
Về phần Âm Linh là ai, trong lòng ta đã có bài bản.
Há mồm ngậm miệng nói trung nghĩa, người áo bào xanh râu dài mắt đỏ từ xưa đến nay chỉ sợ cũng chỉ có Quan Vũ!
Trong lịch sử tam quốc, Quan Vũ quả thực có thể nói là nhân vật truyền kỳ, hắn và Lưu Bị Trương Phi Đào Viên kết nghĩa ba lần, tay cầm một thanh Thanh Long Yển Nguyệt Đao tám mươi hai cân, dưới háng Xích Thố Mã, Trảm Nhan Lương, Tru Văn Sửu, thiên hạ vô song.
Dù Tào Tháo ban thưởng vô số kim tiền mỹ nữ, ba ngày một bữa tiệc nhỏ, năm ngày một bữa tiệc lớn, cũng không có để Quan Vũ đầu hàng.
Quan Vũ cuối cùng vì danh nghĩa trung nghĩa, ngàn dặm cưỡi ngựa rời khỏi Tào Tháo về tới bên cạnh đại ca Lưu Bị.
Về sau Quan Vũ trở thành đại tướng Thục Hán Ngũ Hổ đứng đầu, trong trận chiến Kinh Châu bất hạnh chết trận, trung nghĩa của hắn được hậu thế truyền tụng rất lâu. Vì biểu dương tinh thần trung nghĩa của Quan Vũ, hoàng đế đời sau phong Quan Vũ làm Võ Thánh, Quan Đế gia, hiện tại Quan Đế miếu các nơi trên cả nước đều là vì tưởng niệm Quan Vũ mà thành lập.
Trên thực tế nếu như không phải Âm Linh kia cầm Thanh Long Yển Nguyệt Đao trong tay, chỉ sợ còn không làm được nhiều lần chém người thành hai nửa. Vừa rồi nó đưa tay sau lưng nhìn như tùy ý, trên thực tế là cố ý không cho ta nhìn ra thân phận của nó.
Đáng tiếc, đặc thù của Quan nhị gia quá rõ ràng, không thể nghĩ ra ai là khó!
Quan Vũ vừa rồi rất xoắn xuýt với bộ dáng của ta, hẳn là không hiểu ta rốt cuộc là người phương nào, ngay từ đầu ta là Tiểu Tuyền mời tới, cho nên hắn đối với ta có địch ý không nhỏ.
Sau đó hôm nay, ta và Diệp Vệ Quốc quen biết nhau, lại đánh nhau với hắn, huống chi trong tay ta còn cầm Thiên Lang Tiên tượng trưng cho chính đạo thiên hạ, Quan Vũ xoắn xuýt cũng là chuyện bình thường.
Mà nếu tiểu tuyền ở trong danh sách đen của Quan Vũ, lại có thể sống đến bây giờ, ta nghĩ hắn hẳn là có vệ sĩ của mình, hoặc là nói bản thân hắn chính là đồng hành của ta, chỉ là giả heo ăn thịt hổ mà thôi.
Một chiêu này của Diệp Vệ Quốc quả thực là lưỡng bại câu thương! Không chỉ làm tiểu tuyền bị thương nặng, cũng làm bị thương chính mình.
Lúc Diệp Vệ Quốc vừa bị thương, ta nhìn thấy sắc mặt Tiểu Tuyền trở nên rất thống khổ, lúc ấy còn tưởng rằng hắn đã phát hiện lương tâm, không nghĩ tới là mình đau.
Nghĩ đến đây ta không khỏi vui vẻ, nhưng rất nhanh liền khẩn trương lên, ngay cả ta cũng có thể nghĩ đến là Diệp Vệ Quốc đổi người giấy, tiểu tuyền lại có thể nào không nghĩ tới?
Lần này hai bên đã hoàn toàn xé rách da mặt, nhất định là không chết không thôi.
Từ khi Diệp Vệ Quốc vừa bị thương, nhân mã của hắn liền xuất hiện cùng một chỗ với nhân viên y tế, không khó nhìn ra những thứ này đều là hắn thiết kế tốt!
Tình hình hiện tại rất rõ ràng, sau khi Diệp Vệ Quốc xuất viện sẽ toàn lực thu thập suối nhỏ, mà biện pháp duy nhất để Tiểu Tuyền tự bảo vệ mình chính là khiến Diệp Vệ Quốc vĩnh viễn không tỉnh lại được.
Cứ như vậy Diệp Vệ Quốc nguy hiểm, người của hắn nhiều hơn nữa cũng đều là người thường, nếu như bên kia suối nhỏ có ta đồng hành, sự tình sẽ rất tệ.
Điều làm ta lo lắng nhất chính là ta đã bị ép đứng chung một chỗ với Diệp Vệ Quốc, đã không cách nào rút lui. Chỉ cần Diệp Vệ Quốc vừa chết, quyền nói chuyện toàn bộ vào trong tay Tiểu Tuyền, đến lúc đó không cần hồ sơ đen trong tay hắn nắm giữ, chỉ riêng Diệp Vệ Quốc tử vong ta đã không nói rõ được.
Bởi vì trước khi Diệp Vệ Quốc được đưa lên xe cứu thương, ta còn đần độn lật y phục của hắn...
Nghĩ đến đây tôi chạy xuống lầu nhanh chóng lao về phía bệnh viện, nhưng từ xa đã nhìn thấy cảnh sát kết đội cảnh sát giới nghiêm xung quanh bệnh viện, xem ra đã bao vây toàn bộ bệnh viện."