Thương Nhân Âm Phủ

Chương 696: Phi châm diệt tam hồn



Thừa dịp lực chú ý của chúng nó đều ở bên cạnh cờ vàng, ta tranh thủ thời gian lấy đồ nam nhân được âu yếm từ trong túi ra, không có gì bất ngờ xảy ra chính là linh phù cao cấp màu vàng do hắn vẽ ra.

Ta cắn răng trực tiếp đánh linh phù ra, động tác ba con âm linh trúng chiêu sau đó niệm chú ngữ dừng lại, ngay sau đó cách đó không xa liền truyền đến một tiếng kêu đau đớn.

Thừa dịp trong nháy mắt ngắn ngủi này, ta hừ lạnh một tiếng, một tiếng cố gắng kéo theo thánh mẫu trượng phối hợp Bắc Đẩu Thiên Lang Quyết xông tới, tay nâng trượng lên hạ xuống giải quyết một con âm linh trong đó.

Hai con âm linh khác chợt lao về phía ta, nhưng lực công kích rõ ràng thấp hơn không ít.

Ta khống chế châm vô hình đâm về phía bọn chúng, ai ngờ bọn chúng ở nửa đường đột nhiên dừng lại, quay người liền hướng về cây hòe lớn ở cửa thôn bay đi.

Lúc này dưới gốc cây loáng thoáng truyền tới tiếng khóc. Ta vọt tới, liếc mắt đã thấy Doãn Tân Nguyệt đang ngồi xổm khóc lóc.

"Tháng mới?"

Tôi đứng tại chỗ kêu một tiếng, cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đã sớm khóc sưng lên.

Sau khi Doãn Tân Nguyệt bị bắt cóc, đây là lần đầu tiên ta thấy nàng, thấy trên người nàng không có vết thương rõ ràng ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng thút thít không có trả lời, ta vội vàng đi lên ôm lấy nàng. Không biết nàng ngồi xổm ở chỗ này bao lâu, trên người băng giống như khối sắt, ta không khỏi đau lòng một trận, sau đó dùng sức ôm nàng vào trong ngực, áy náy nói:

"Vợ không có việc gì, chúng ta không có việc gì..."

Hai tay nàng nắm chặt quần áo của ta, nghẹn ngào nói không ra lời. Ta bế nàng lên, tiếp theo nhanh chóng niệm chú ngữ vận chuyển cờ hạnh hoàng tới cực hạn, chuẩn bị mang nàng ra ngoài trước.

Thế nhưng vừa đi hai bước ta đột nhiên cảm giác không đúng, nhìn Doãn Tân Nguyệt vùi đầu vào ngực ta nhẹ giọng nức nở, ta nhíu mày nhẹ giọng hỏi:

"Bây giờ chúng ta về nhà được không?"

Nàng cũng không ngẩng đầu lên khẽ ừ một tiếng, bước chân của ta lập tức ném nàng xuống đất!

Không nghĩ tới vẫn là muộn một bước, nàng phản ứng thập phần nhanh chóng, trở tay liền dùng dao găm đâm tới ngực ta, ta bỗng nhiên lui về phía sau một bước nhưng vẫn bị nàng vạch phá một vết rách.

Vết thương tuy rằng phi thường nhạt lại nhanh chóng đen xì hơn nữa khuếch tán ra bốn phía, xem ra trên chủy thủ có độc. Ta vội vàng bôi muối tinh lên vết thương, tốc độ độc tính khuếch tán mới chậm lại.

Doãn Tân Nguyệt kinh ngạc hỏi ta làm sao phát hiện?

Ta khinh thường cười cười.

Nếu cô ta thật sự là Doãn Tân Nguyệt, sao lại thờ ơ với Tiểu Phàm được? Thậm chí không hỏi một câu đã về nhà.

Phải biết từ sau khi có Tiểu Phàm, địa vị của ta trong lòng Doãn Tân Nguyệt thấp đi không ít, trong đầu chỉ có con trai.

Giả Tân Nguyệt nghe xong cười ha ha vài tiếng, biến thành bộ dáng lúc đầu, chính là một trong ba con âm linh lúc trước.

Mà đứng phía sau nó rõ ràng là Lãnh Ưng!

Ta khẳng định Lãnh Ưng vừa rồi cũng không ở chỗ này, nói cách khác hắn đã xuất hiện trong nháy mắt âm linh hiện ra nguyên hình...

Chuyện quỷ dị như vậy chỉ sợ ngay cả nam nhân thương cảm cũng không làm được, lúc này ta mới biết mình đánh giá thấp thực lực của Lãnh Ưng, một cỗ hàn ý từ đáy lòng dâng lên.

Lãnh Ưng nhe hàm răng trắng nhìn chằm chằm vào tôi, giống như nụ cười quỷ dị của con Huyết Lang khi chết.

Ta sửng sốt một chút, tiếp theo trong đầu xuất hiện một ý nghĩ không thể tưởng tượng nổi, run rẩy hỏi:

"Ngươi... Ngươi lại đặt hồn phách của Huyết Lang lên người mình?"

Huyết Lang vừa mới chết không lâu, hồn phách của hắn vẫn là sinh hồn, lúc này bị người có dụng tâm khác lợi dụng, làm không tốt về sau không thể đầu thai.

Nhưng cũng chỉ có lợi dụng sinh hồn, mới có thể khiến công lực của Lãnh Ưng trong thời gian ngắn tăng lên trên diện rộng, huống chi ta còn là hung thủ giết chết Huyết Lang...

Hồn phách của Huyết Lang chắc chắn có thể cảm nhận được sự tồn tại của ta!

Nghĩ tới đây, một giọt mồ hôi lạnh theo trán rơi xuống, Lãnh Ưng nhìn ra ta sợ hãi, âm trầm cười cười.

Ta bất chấp Âm Dương Hổ tùy thời sẽ xuất hiện, vung ra Thiên Lang Tiên thẳng bức mặt Lãnh Ưng, Thiên Lang Tiên đối với sinh hồn có tác dụng áp chế rất lớn, Lãnh Ưng nhảy lên, thân thể xoay một vòng về phía sau, hai tay giơ lên cùng ba con âm linh khác vây ta ở giữa!

Ba con âm linh này không chủ động công kích, nhưng chỉ cần ta sắp đả thương được Lãnh Ưng, chúng nó sẽ dốc hết toàn lực nhào về phía ta.

Lãnh Ưng mượn công lực sinh hồn của Huyết Lang tăng mạnh, ngay cả ba con âm linh này cũng trở nên hung mãnh hơn rất nhiều, trong khoảng thời gian ngắn ta chỉ có thể bị bọn họ đè đánh.

Tiếp tục như vậy không phải là biện pháp, sớm muộn gì ta cũng sẽ mệt chết. Chờ khi Lãnh Ưng công kích lần nữa, ta trực tiếp từ bỏ phòng ngự, bị hắn chém một đao.

Cùng lúc đó, ba con âm linh mà Lãnh Ưng khống chế cũng tan thành tro bụi.

Lãnh Ưng sững sờ, sau đó giận dữ hét:

"Con mẹ nó, ngươi đã làm gì?"

"Ngươi có phải quên Vô Hình châm của ta hay không?" Ta ôm phần eo đau nhức, cười lạnh nói.

Hắn biến sắc nói:

"Không có khả năng, cho dù là Vô Hình Châm cũng không làm được đồng thời để ba con âm linh..."

Nói đến đây hắn đột nhiên dừng lại, không thể tin nhìn ta.

Nhìn bộ dáng này của hắn ta cảm thấy có chút sung sướng, cười ha ha. Lấy trình độ của ta bây giờ, lúc bị Lãnh Ưng công kích không có khả năng đồng thời đem ba con âm linh giải quyết, nhưng lại có thể đem thương tổn của bản thân chuyển dời đến trên người chúng nó!

Vừa rồi trong nháy mắt hắn xông tới, ta nhanh chóng thi triển dịch chuyển chú trên người ta cùng âm linh.

Chú ngữ này là ta cùng Thử tiền bối nhàn đến phát minh lúc nhàm chán, lúc ấy ta nhìn bản mạng chuột đột phát kỳ tưởng, nếu có thể trong đối chiến đem mệnh số của mình trong thời gian ngắn chuyển đến trên người đối phương, đây chẳng phải là giống như mở hack vậy sao.

Thử tiền bối cũng phi thường cảm thấy hứng thú, nghiên cứu thật lâu mới làm ra một cái chú di chuyển có hiệu lực trong thời gian ngắn như vậy.

Chú ngữ này chỉ đơn thuần chuyển dời thương tổn mình thừa nhận đến trên người linh thể khác, lại sẽ không ảnh hưởng đến mệnh số của mình.

Chính vì vậy, vừa rồi khi Lãnh Ưng công kích ta, một bộ phận lớn thương tổn đều chuyển dời đến trên người ba con âm linh. Âm Linh và Lãnh Ưng là cùng tiến cùng lui, Lãnh Ưng chém bọn chúng, bọn chúng tự nhiên sẽ không phản kháng, cho nên nháy mắt tan thành mây khói.

"Không thể nào!"

Lãnh Ưng không thể tin được quát:

"Trương Cửu Lân, trong tư liệu không phải ghi ngươi tính cách trung thực sao? Từ khi nào trở nên hèn hạ như vậy!"

"Có thể đối phó ngươi là đủ rồi!"

Nói xong ta nhấc Thiên Lang Tiên lên mạnh mẽ vung tới hắn, Lãnh Ưng đang khiếp sợ không kịp phản ứng, bị Thiên Lang Tiên quất trúng.

Từ việc hắn dùng sinh hồn của Huyết Lang để tăng sức chiến đấu lên, không khó để nhìn ra hắn thích nghiên cứu những thứ kỳ lạ này.

Cho nên nhìn thấy chú dời đi vừa rồi ta mới rơi vào trầm tư, mà chút thời gian này đối với ta mà nói chính là sinh cơ khó được, ta nắm lấy cơ hội nhanh chóng vung Thiên Lang Tiên quất lên người hắn.

"A!"

Theo ta niệm ra chú ngữ, pháp lực Thiên Lang Tiên không ngừng gia trì, một tiếng kêu thảm thiết không thuộc về Lãnh Ưng phát ra từ trên người hắn. Tiếng kêu thảm thiết này kéo suy nghĩ của Lãnh Ưng trở về, đôi mắt của hắn đỏ lên nói:

"Chẳng qua chỉ là một thủ đoạn nhỏ, ta xem ngươi có thể đắc ý đến khi nào."

Vừa mới dứt lời, hắn bỗng nhiên quăng đao chém về phía ta, ta nằm lui về phía sau tránh thoát, vừa định đứng lên liền có một đạo hư ảnh nhào về phía ta.

Ta vội vàng lăn vài vòng, mới đứng lên lần nữa.

Ngẩng đầu liền thấy Lãnh Ưng đang âm hiểm cười nhìn ta, mà quỷ ảnh đỏ như máu trôi nổi ở bên cạnh hắn, hiển nhiên chính là Huyết Lang lúc trước bị ta giết chết.

Khóe miệng sói vẫn treo nụ cười quỷ dị trước khi chết, sau khi đối mặt với ánh mắt của tôi, nó lại nhào về phía tôi.

Lãnh Ưng thì ngồi xếp bằng trên mặt đất, hai tay nhanh chóng kết ấn phức tạp.

Cùng lúc đó, hai tay hư ảo của Huyết Lang cũng bắt đầu chỉ quyết theo, động tác giống như đúc với Lãnh Ưng.

Theo động tác chỉ quyết của bọn họ càng lúc càng nhanh, trên tay hai người đều xuất hiện một vòng sáng, theo thời gian trôi qua, vòng sáng kia càng lúc càng sáng.

Mặc dù không biết bọn họ muốn làm gì, nhưng ta biết tuyệt đối không thể để bọn họ thực hiện được.

Ta đem Tâm Nhất Hoành điều khiển Vô Hình Châm đâm về phía Lãnh Ưng, đồng thời giơ Thiên Lang Tiên ném về phía Huyết Lang!

Lãnh Ưng nhanh chóng nghiêng người sang bên trái, tránh thoát Vô Hình châm. Huyết Lang cũng làm động tác tương tự nhưng vẫn bị Thiên Lang quất trúng, động tác trên tay gã ngừng lại, vòng sáng trong tay cũng tối đi.

Trong lòng ta vui vẻ, trực tiếp thu hồi Vô Hình châm, dùng hết toàn lực vung hai roi về phía Huyết Lang.

Vòng sáng trong tay nó đùng một tiếng vỡ vụn, tiếp theo linh hồn của Huyết Lang liền trở nên ngốc trệ, vẻ mặt mê mang.

Thừa dịp hắn còn đang ngây ngốc, ta sai sử Vô Hình Châm đâm vào trán hắn.

Theo một tiếng cạch giòn vang, trán Huyết Lang nứt ra một vết nứt, tiếp theo toàn bộ thân thể giống như là thủy tinh vỡ vụn từng chút một nứt ra.

Giải quyết xong Huyết Lang, ta xoay người nhìn về phía Lãnh Ưng, thấy hắn đang âm trầm nhìn chằm chằm ta, vòng sáng trên tay đã thành hình.

Hắn mạnh mẽ duỗi tay hướng phía trước, vòng sáng liền cực tốc đánh tới ta.

Cùng lúc đó, bên cạnh tiếng nổ mạnh kịch liệt vang lên, tôi còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra, vòng sáng đã rơi lên người tôi, sau đó biến mất không thấy đâu nữa.

Đúng lúc này Lãnh Ưng há miệng, nhẹ giọng mở miệng:"