Thương Nhân Âm Phủ

Chương 808: Mối tình ngàn năm



Ta nhân cơ hội dùng ý niệm nói với Vĩ Ngọc:

"Vĩ Ngọc, đây là tình nhân cũ của Đát Kỷ, cách duy nhất để đả động nó chính là yêu kiều. Ta cần bộ dáng ngươi giả trang thành Đát Kỷ mở ra khúc mắc trong nó..."

"Hỏa ca ca, lại ra đề khó cho ta."

Vĩ Ngọc hừ một tiếng, bất đắc dĩ đáp ứng.

Trước mắt đã không kịp tìm trang phục cổ đại, vì để cho Vĩ Ngọc diễn càng giống Đát Kỷ Vương Phi hơn, ta do dự mãi vẫn là lấy ra váy thủy tiên mà Triệu Phi Yến trước kia thu phục lưu lại.

Thủy Tiên váy của Triệu Phi Yến đại biểu cho trình độ công nghệ dệt tơ thời cổ đại cao nhất, bất kỳ nữ nhân nào mặc vào cũng sẽ có thêm vài phần khí chất, chớ nói chi là ngọc đuôi vốn đã khuynh quốc khuynh thành.

Rất nhanh, Vĩ Ngọc đã mặc xong váy tiên nước Triệu Phi Yến, điều này làm cho cả người nàng thanh thuần giống như phù dung nổi trên mặt nước.

Lại thêm bản thân hồ ly quyến rũ, trong nháy mắt như vậy ta vậy mà thật sự coi nàng là Đát Kỷ, chớ nói chi là Trụ Vương.

"Cô vương há không biết lý lẽ thắng làm vua thua làm giặc này, mấy ngàn năm qua, Cô vương đã từng làm khó dân chúng chưa?"

Lời này của Trụ Vương là ngửa đầu nói với Thương Thiên, phảng phất như đang hỏi ông trời muốn một đáp án.

"Ngươi không trả lời ta? Thôi đi, Giang Sơn mất ta không quan tâm, nhưng tại sao ngươi lại cho Đát Kỷ một cái kết cục như vậy, ngươi nói cho ta biết, tại sao!"

Trụ Vương lần nữa gào thét lên, giống như nổi điên phóng xuất ra oán khí trùng thiên.

Có tư liệu ghi chép, sau khi Thương Triều diệt vong, Chu Võ Vương ham sắc đẹp của Đát Kỷ, liền bí mật giấu nàng vào hậu cung.

Các phu nhân còn lại đều ghen tỵ Đát Kỷ, khắp nơi nhằm vào nàng. Mà bản thân Đát Kỷ lại niệm mãi không quên đối với Trụ Vương, cuối cùng ở trong tưởng niệm cùng thống khổ ôm hận mà kết thúc, linh hồn hóa thành hồ yêu.

Lúc này Trụ Vương càng táo bạo, càng nói rõ tình cảm của nó đối với Đát Kỷ, ta đúng lúc nháy mắt ra hiệu cho Ngọc Vĩ.

Vĩ Ngọc đã sớm chuẩn bị xong, sau khi nhận được ý của ta trực tiếp bay đến bên người Trụ Vương, nhẹ nhàng nói:

"Đại vương, thần thiếp hữu lễ."

"Đát Kỷ!"

Trụ Vương nghe được thanh âm đầu tiên là sững sờ, tiếp theo mừng rỡ xông tới ôm Vĩ Ngọc vào trong ngực, cười ha ha điên cuồng.

"Ngươi có nhớ cảnh tượng lần đầu gặp ngươi không?"

Ngọc đuôi nghe nói như thế thì sửng sốt, ta cũng có chút choáng váng, không nghĩ tới Trụ Vương còn là một người hiểu được chuyện lãng mạn, vội vàng nói cho Vĩ Ngọc:

"Lúc Trụ Vương chinh phạt có bộ lạc Tô, ngẫu nhiên gặp được Đát Kỷ, kinh động như gặp thiên nhân."

"Năm đó đại vương chinh phạt thiên hạ, thiếp thân tuổi còn nhỏ, nhưng vừa thấy đại vương, lại từ đó không muốn tách ra nữa."

Ngọc Vĩ nhẹ nhàng trả lời, lông mày ta không khỏi toát ra một trận hắc tuyến, trong lòng thầm nhủ ngươi cũng quá có thể thêm lời thoại, may mắn không lộ ra.

Tiếp theo Trụ Vương lại hỏi rất nhiều vấn đề, ta đã giải đáp một đám Ngọc đuôi.

Mặc dù Trụ Vương đang đặt câu hỏi, nhưng trên mặt lại tràn đầy hồi ức và hồi ức.

Mỗi khi Vĩ Ngọc nói ra một đoạn hoa tiền nguyệt hạ của hai người năm đó, lệ khí trên người Trụ Vương sẽ tiêu tán rất nhiều.

Nhìn nó nhu tình lúc ôm đuôi ngọc, trong lòng ta rất không thoải mái, cảm giác dùng loại phương pháp này lừa gạt tình cảm của Trụ Vương có chút không ổn.

"Vù vù."

Trụ Vương lẳng lặng ôm Vĩ Ngọc ngồi trên phế tích một hồi, nó thở ra một hơi thật dài, yếu ớt mở miệng nói:

"Ngươi quá giống, giống như khiến Cô Vương nguyện ý tin tưởng ngươi chính là nàng!"

"Hỏng bét..."

Nó vừa nói lời này ta đã biết lộ ra rồi, rút loan đao ra chuẩn bị đi lên cướp Vĩ Ngọc về, ai ngờ Trụ Vương xoạt đứng dậy căm tức nhìn ta nói:

"Làm càn!"

Lúc ấy ta liền ngừng lại, hiểu được Trụ Vương cũng không có ý trách cứ Vĩ Ngọc.

Quả nhiên, nó nhu hòa vuốt ve cái cằm ngọc, thở dài nói:

"Cô không trách ngươi!"

Nói xong nó buông đuôi ngọc ra, để nàng trở lại bên cạnh ta.

Ta quả thật không nghĩ tới Trụ Vương lại ngủ say ngàn năm, còn có thể thoáng cái nhận ra Ngọc đuôi không phải Đát Kỷ, càng không nghĩ tới nó sẽ tiêu tan dứt khoát như vậy, nhất thời có chút không hiểu ra sao, cuối cùng yếu ớt hỏi:

"Đại vương, tâm sự của ngài đã xong, ta xem không bằng..."

"Cô chưa bao giờ nghĩ tới sát hại bất kỳ một dân chúng nào, đốt nhà cũng chỉ là vì giúp bọn họ!"

Câu nói này của Trụ Vương là nói với giếng cạn, rất rõ ràng, nó đã sớm biết Vĩ Ngọc cứu cả nhà Tiểu Long đi.

Đột nhiên ta cảm thấy biện pháp ta vắt hết óc nghĩ ra trước mặt Trụ Vương đều là trò trẻ con, liền để Vĩ Ngọc kéo bọn họ từ trong giếng cạn lên.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Trụ Vương, Hách thúc và Hách thẩm đều sợ ngây người, mà Tiểu Long ngoài sợ hãi càng nhiều hơn chính là khiếp sợ, hắn chỉ vào Trụ Vương run rẩy nói:

"Thì ra... Thì ra đó là mắt của ngươi!"

"Không sai, chính là mắt Cô Vương!"

Trụ Vương mỉm cười gật đầu, trong thanh âm vậy mà nhiều hơn một tia từ ái của trưởng giả.

Ta nghe xong cuối cùng minh bạch trong đầu mình luôn chợt lóe qua manh mối, Tiểu Long đưa cho ta ngọc trứng ngỗng, kỳ thật chính là con mắt Trụ Vương mất đi kia!

Không đợi ta kịp phản ứng, Trụ Vương lại cười to một trận, vung hắc bào dập tắt đại hỏa phiến, chỉ vào phế tích nói với ta:

"Tiểu tử thúi, tự mình nhìn một chút liền hiểu."

Tôi đi tới với vẻ nghi ngờ, bới từng đống đổ nát ra, kinh ngạc phát hiện trong đó có một con quái vật dài một mét.

Quái vật này mặc dù là hình người, nhưng ngũ quan lại khoa trương, hơn nữa con mắt mọc ở trên đỉnh đầu. Quan trọng nhất là nó toàn thân trần trụi, toàn thân tản ra mùi hôi thối, giờ phút này đã bị đốt trọi!

Đây là...

Ta cố gắng tìm tòi tin tức trong đầu, cuối cùng hiện lên một ý nghĩ đáng sợ, run run mở miệng nói:

"Thượng Cổ Hạn Bạt?"

"Hừ!"

Trụ Vương hừ một tiếng, xoay người tiếp tục phóng hỏa thiêu Hạn Bạt, xem như chấp nhận.

Ta giật mình, nhìn bóng lưng Trụ Vương đột nhiên phát hiện nó làm người ta kính nể như vậy!

Nó sau khi bị Chu Võ Vương đánh bại, tự thiêu tại Triều Ca, cho nên âm linh mang theo thuộc tính hỏa. Mặc dù nó bị nhiều đời con dân bôi đen, nhưng vẫn không trả thù dân chúng, trăm ngàn năm qua vẫn thủ hộ mảnh đại địa này.

Hạn Bạt trước đó vài ngày xuất hiện, Trụ Vương vốn định trực tiếp ra tay tiêu diệt, nhưng lại không nghĩ ra, dù sao mình cách thời đại này quá mức xa xôi.

Nó không đành lòng nhìn thấy dân chúng phụ cận chịu khổ, liền cố ý để Tiểu Long đạt được ánh mắt của mình, muốn thông qua loại phương thức này để Hạn Bạt cảm nhận được sự tồn tại của mình.

Chỉ là Trụ Vương không biết Tiểu Long đưa mắt cho ta, mà ta bởi vì thấy được âm khí trong mắt, vào trước làm chủ định nó là đầu sỏ gây nên.

Hết thảy tất cả đều giải khai, Trụ Vương một mực âm thầm trợ giúp mọi người, nó không muốn để cho chúng ta đào cổ đỉnh ra, là sợ không có cổ đỉnh chấn nhiếp Hạn Bạt sẽ càng thêm kiêu ngạo.

Mà nó mấy lần tới tìm ta, là muốn lấy lại con mắt của mình, sau đó bởi vì Ngọc Vĩ xuất hiện, để nó nhớ lại Đát Kỷ.

Một màn hôm nay nhìn như là ta thiết kế, kỳ thật cũng ở trong lòng bàn tay của nó, Trụ Vương lựa chọn dùng loại phương thức này tiêu diệt Hạn Bạt, kỳ thật cũng là đang cho mình một lý do rời đi.

Lý do này, chính là ngọc đuôi, chính là Đát Kỷ!

Theo thi thể Hạn Bạt bị biến thành bột phấn, Trụ Vương quay đầu nhìn Vĩ Ngọc một cái, quay người bay lên bầu trời, càng ngày càng xa, thẳng đến cuối cùng hóa thành một ngôi sao trên trời.

Nó vốn là thần bảo vệ dân tộc, hiện tại, cuối cùng Trụ Vương vĩ đại đã trở về vị trí cũ.

Đêm đó bầu trời bắt đầu mưa, triệt để hóa giải hạn hán trong thôn.

Ngày hôm sau, bộ phận có liên quan của quốc gia đã phái chuyên gia tới lấy đỉnh đồng, tương lai sẽ trưng bày như quốc bảo.

Chuyện này cuối cùng cũng giải quyết xong, Lý mặt rỗ gọi điện thoại nói còn phải mang theo một đoạn thời gian ở Thiếu Lâm Tự, để cho ta giải quyết xong mình về võ hán trước.

Trên đường trở về, ta thưởng thức con mắt của Trụ Vương, vẫn không nhịn được tặc lưỡi.

Từ xưa đến nay, không biết có bao nhiêu sách sử bị sửa lại, quốc vương sáng suốt trở thành bạo quân, tặc tử phản quốc ngược lại thành anh hùng.

Nhưng những thứ này có tác dụng không? Ha ha, cuối cùng lịch sử sẽ có ngày đại bạch thiên hạ.

Sau khi trở lại võ hán, chuyện đầu tiên ta làm chính là làm một cái tế đàn, cúng bái Đế Tân Chi Nhãn.

Sau đó có buổi tối, ta mơ thấy trên trời có ngôi sao cười với ta, sau khi tỉnh lại phát hiện Đế Tân Chi Nhãn trên tế đàn từ một con mắt biến thành một đôi...

【 Thêm vào 】"