Thường Niệm

Chương 17



Chu Phó tướng nhìn ta, mắt ngấn lệ. Ông ấy chậm rãi lắc đầu: “Khi mạt tướng đến báo tin, đã ra lệnh đốt khói hiệu, thông báo cho Vương thượng. Nhưng dù đại quân ra roi thúc ngựa ngày đêm, cũng phải tám đến chín ngày mới về đến thành cứu viện. Mà với binh lực hiện tại của chúng ta...”

Môi Chu Phó tướng run rẩy, không đành lòng nói: “Nhiều nhất chỉ được hai ngày!”

Lòng ta nặng nề chìm xuống. Sự tuyệt vọng từ bốn phương tám hướng ập đến, nhấn chìm ta, Chu Phó tướng và toàn thể dân chúng trong thành.

Trong sự im lặng kéo dài, ta lên tiếng trước.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Ta nói: “Đi thôi!”

Chu Phó tướng sửng sốt: “Đi đâu?”

Ta đứng dậy, buộc tóc, nắm c.h.ặ.t cây cung bạc.

Gió lạnh gào thét, mưa sắp đến, ta thẳng lưng, đầy kiên định nói: “Đi gánh vác trách nhiệm làm Vương hậu của ta.”

“Đi giữ thành!”

“Đi bảo vệ dân!”

“Đi giế-t ra một tương lai cho ta và Trần Bình!”

23

Ta tập hợp dân chúng và binh sĩ trong thành lại một chỗ. Rõ ràng họ đã nghe được tin đồn, ai nấy đều hoang mang rối loạn.

Tiếng người ồn ào, ta đứng ở giữa, bình tĩnh lên tiếng.

“Chắc mọi người đã biết, Triệu tặc hiểm ác, bội tín vô nghĩa, đ.á.n.h lén An Dương. Các vị đều là do cha sinh mẫu dưỡng, muốn sống là chuyện bình thường. Vì vậy ai muốn đi, ta không giữ. Nhưng...”

Ta nhìn về phía đám đông, giọng hơi cao lên.

“Nếu không đi, hãy đến kho v.ũ k.h.í, khoác áo giáp, cầm lấy đao kiếm. Ta sẽ cùng mọi người chống giặc ngoại xâm, bảo vệ quê hương.”

Ta nghiến răng, dùng hết sức lực, nói một cách mạnh mẽ.

“Cho đến giây phút cuối cùng!”

Nói xong, đám đông vốn đang xì xào bàn tán lập tức im lặng như tờ. Mọi người nhìn nhau, cuối cùng họ đồng loạt đưa mắt nhìn về phía ta. Sự sợ hãi, lo lắng, nghi ngờ hiện rõ trong mắt mỗi người.

Ta hiểu họ đang nghĩ gì. Họ nghĩ, ta chỉ là một kỹ nữ, một món đồ chơi để cười cợt vui đùa. Liệu có thực sự gánh vác được trọng trách, xoay chuyển tình thế được không?!

Trong sự im lặng, từ giữa đám đông chen chúc vang lên tiếng gõ của cây gậy gỗ đều đặn. Từ xa đến gần, rẽ đám đông ồn ào.

Ta nhận ra người đến, đó là Hà lão thái gia, một bậc đại nho của Bạch Hạc thư viện.

Trước đây ông ấy từng đứng trước Xuân Mãn viên c.h.ử.i mắng bọn ta là bọn vô liêm sỉ. Mà lúc này, ông ấy đang chống gậy, bước đi khó nhọc nhưng kiên quyết tiến về phía ta.

Một lát sau, Hà lão thái gia đứng bên cạnh ta, phía sau là con cháu và môn sinh của ông ấy. Tấm lưng còng của ông ấy như dãy núi trùng điệp, nối liền vô số ngọn núi cao giữ gìn khí phách của văn nhân.

Ngưỡng mộ bậc hiền tài, noi gương đức hạnh cao cả. Lời nói vô tình của Lâm Sơ Đường khi khoe khoang học vấn, nhiều năm sau đã đ.á.n.h động tâm can ta.

Ta suýt rơi lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Các vị!” Hà lão thái gia ngẩng đầu nhìn về phía dân chúng đang do dự: “Lão phu biết các người đang nghĩ gì. Các người không tin nàng. Đương nhiên, lão phu cũng không tin.”

Nước mắt ta vốn sắp rơi lập tức thu lại.

“Nhưng —!”

Dù đã hơn tám mươi tuổi, nhưng lời nói của Hà lão thái gia vẫn rất mạnh mẽ và đanh thép.

“Chúng ta giữ thành không phải vì tin nàng, mà là để bảo vệ quê hương của chính mình Quân vương tàn bạo, gian thần chuyên quyền, sinh ra vào thời loạn là bất hạnh của chúng ta! Nhưng còn hơn sống tạm bợ, không biết ngày mai ra sao! Chi bằng liều một phen! Dù c.h.ế.t, cũng phải c.h.ế.t cho oanh liệt!”

“Các vị —!”

Hà lão thái gia chắp tay cúi mình, giọng như chuông vang, xé mây chẻ đá.

“Người quân t.ử c.h.ế.t vì khí tiết, giữ thành càng là đại nghĩa! Hơn nữa, đây vốn là quê hương của chúng ta! Nếu ngay cả chúng ta cũng không bảo vệ, lẽ nào còn chờ đợi giấc mơ đẹp có thần binh từ trên trời giáng xuống sao!”

“Nào! Vác đại đao, nắm c.h.ặ.t trường thương! Quê hương của chúng ta, chính chúng ta phải bảo vệ!”

Trong khoảnh khắc, nước mắt ta tuôn rơi.

Ngay sau đó, một người, hai người, ba người... Toàn thành đồng loạt tiến về phía chúng ta.

24

Sau khi bàn bạc nhanh về kế hoạch tác chiến, ta leo lên lâu thành.

Trên thành, gió mưa sắp đến, cờ tinh che kín bầu trời. Dưới thành, hàng vạn quân địch đang chờ đợi tấn công. Dù nhìn thế nào, chúng ta cũng như đang đ.á.n.h một trận tất thua.

Ta không khỏi cười chua chát.

Triệu Văn Hàn cũng chú ý đến ta. Nụ cười trên gương mặt vốn đã đắc ý của hắn ta càng sâu xa thêm vài phần. Hắn ta huýt sáo khiêu khích về phía ta, nhướng ngươi cười nhạo: “Ồ, nhìn kìa, trên lâu thành còn có một mỹ nhân!”

“Mau xuống đi!” Triệu Văn Hàn lả lơi giơ tay về phía ta: “Gió trên lầu thành mạnh lắm, cẩn thận kẻo bị thổi bay đấy! Nếu vậy, bản vương sẽ đau lòng lắm đấy!”

Nói xong, giọng điệu của hắn ta càng thêm dịu dàng. Hắn ta dụ dỗ: “Mở cổng thành đi, bản vương hứa sẽ đối xử với ngươi tốt hơn tên Trần Bình thô lỗ kia nhiều. Thường Niệm, ta sẽ xem ngươi như báu vật.”

“Nhưng ta không phải đồ chơi.”

Hai mắt ta nhìn thẳng, không hề lay động.

“Ta là thê t.ử của Trần Bình.” Ta ưỡn thẳng lưng, kéo căng cung: “Là thê t.ử sẽ cùng hắn sống c.h.ế.t!”

Nói xong, mũi tên rời dây cung, xé gió bay đi.

Triệu Văn Hàn không né tránh. Hiển nhiên, hắn ta không nghĩ một kỹ nữ chỉ biết đón khách tiễn người có thể b.ắ.n trúng hắn ta. Thậm chí, hắn ta còn dang rộng hai tay để mở rộng diện tích b.ắ.n trúng.

“Đến đây! Cho bổn vương xem thê t.ử của Trần Bình có tài cán gì nào.” Hắn ta la hét, mắt hơi nhướng lên, vẻ mặt chờ đợi xem trò cười.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, đồng t.ử Triệu Văn Hàn co rút lại. Hắn ta không thể tin nổi nhìn vào vết thương đang rỉ m.á.u trên vai, mũi tên đã xuyên qua xương bả vai của hắn ta.

“Sao hả?” Ta nhướng mày: “Triệu Vương điện hạ, hài lòng chứ?”

“Thường Niệm!” Triệu Văn Hàn giơ tay rút mạnh mũi tên ra: “Đồ kỹ nữ không biết tốt xấu ngươi! Đợi ta vào thành, ta sẽ băm vằm ngươi ra làm vạn mảnh!”