Ông nói: "A Niệm, ngồi vững nhé! Chúng ta đi tìm mẹ!"
Cả nhà, cứ thế cười đùa thật vui vẻ với nhau. Bọn họ chưa bao giờ chê bai ta là nữ nhi cả. Thậm chí, cái tên của ta là do cha đ.á.n.h xe bò đi cả trăm dặm đến chùa Pháp Hoa để cầu xin.
Phương trượng mỉm cười vén tã lót lên, nhìn rõ mặt ta thì sững lại.
Rồi, đôi mắt vốn bình thản của ông ấy đầy vẻ thương xót.
"Đứa bé gái này..."
Phương trượng trầm ngâm, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Hãy đặt tên con bé là Thường Niệm đi."
Cha mẹ hỏi có ý nghĩa gì.
Phương trượng niệm một tiếng A Di Đà Phật, giải thích: "Lòng không biết đủ, chỉ biết cầu nhiều, tội lỗi càng tăng."
"Bồ Tát không như vậy, thường niệm tri túc, an bần thủ đạo, lấy trí tuệ làm sự nghiệp."
"Mong rằng về sau con bé biết an bần tri túc*, mới được phúc khí kéo dài, vui vẻ suốt đời."
(*) biết đủ và yên phận với cảnh nghèo
10
Sau khoảnh khắc thất thần, ta không khỏi thoáng cười cay đắng.
Cụp mắt, ta giấu đi vẻ ảm đạm trong đôi mắt mình.
Khi ngẩng đầu lên, giữa nụ cười và cái cau mày của ta đã tràn ngập phong tình quyến rũ.
"Sao thế, quân gia không tin sao?"
Đầu ngón tay hơi lạnh của ta xoay tròn trên cơ n.g.ự.c cứng rắn của Trần Bình, khiến hắn run rẩy từng đợt.
"Ta...!"
Trần Bình thở dốc, môi run rẩy nửa ngày không nói nên lời.
"Ta chỉ là..." mặt hắn đỏ đến mức như sắp nhỏ ra m.á.u: "chỉ là..."
"Chỉ là muốn biết ta tên gì đúng không?" Ta cười khúc khích che miệng, sau đó ta giữ c.h.ặ.t hai tay hắn, nghiêng người áp sát.
"Tên thật của ta cũng là..."
Nụ hôn kéo dài quấn quýt, nghiền nát câu trả lời vốn đã nhỏ như muỗi kêu của ta giữa hàng môi.
"Thường Niệm."
Chỉ là một Thường Niệm ích kỷ, trái ngược với ý nghĩa ban đầu.
Nhưng đó đâu phải lỗi của ta.
Trong thời loạn lạc đầy tai ương này, muốn sống như ý quá khó. Huống chi, ta chỉ là một kẻ bình dân nghe trời mà sống.
Muốn sống…
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Thỏa hiệp, khuất phục mới là thường tình.
Khi ta tỉnh dậy, chiếu bên cạnh đã lạnh.
Ta đã quen với điều đó.
Liếm môi còn lưu luyến, ta dậy chuẩn bị trang điểm.
Bỗng, Trần Bình gọi ta một tiếng.
"Thường Niệm cô nương."
Điều này khiến ta giật mình.
Nhìn kỹ, Trần Bình đang ngồi ngay ngắn ở đối diện. Mặt hắn đỏ ửng, đôi mắt to sáng giờ đây ngượng ngùng không dám nhìn người.
"Quân gia còn chuyện gì sao?"
"Chúng ta..."
Trần Bình nắm c.h.ặ.t t.a.y đầy căng thẳng: "Chúng ta còn có thể gặp lại không?!"
Căn phòng chợt im lặng.
Nhìn vẻ mặt ngây thơ của Trần Bình, ta cố gắng mím c.h.ặ.t môi, để không bật cười thành tiếng.
Một lúc sau, ta vuốt mái tóc mai, hít sâu một hơi rồi xoay người xuống giường, uyển chuyển bước đến trước mặt hắn.
"Quân gia thích ta đến thế sao?"
Ta cúi người ghé sát tai hắn, liếc nhìn đôi mắt đang không biết nên nhìn đâu của hắn.
"Trùng hợp thay, ta cũng rất thích quân gia."
"Muốn gặp quân gia mọi lúc mọi nơi."
Đôi môi son của ta khẽ động, lời nói mập mờ khiến tai hắn đỏ ửng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đã như vậy…"
Ta nâng cằm hắn lên, giọng nói đầy mê hoặc.
"Bao ta đi."
Ta vỗ nhẹ hai má đang nóng bừng của hắn, xoay người cười tươi bước về phía cửa.
"À phải rồi." Ta dừng bước, cười trêu chọc: "Ta rất đắt đấy."
"Chỉ với túi tiền trên người ngươi thì chưa đủ đâu."
Nói xong, ta nhìn hắn đắm đuối, không dừng lại nữa, bước ra ngoài.
Phía sau, là tiếng hét như mới tỉnh mộng của Trần Bình:
"Thường Niệm cô nương, nàng đợi ta!"
"Ta nhất định... nhất định sẽ mang tiền đến!"
Ta bật cười.
Người này, đúng là một tên nhà giàu ngốc nghếch nhiều tiền mà!
Đến chiều tối, ta trang điểm xong xuôi ra ngoài đón khách.
Bỗng thấy Hồng Tiêu hấp tấp chạy đến, hào hứng nói: "Thường Niệm, lần này ngươi may mắn rồi! Đúng là gặp được kẻ ngốc nhiều tiền!"
"Chính là gã hôm qua ngồi ngây ra đó, vừa mới gửi một túi bạc lớn đến, nói là muốn bao ngươi."
"Ngươi không biết đâu! Mắt tú bà trợn tròn cả lên!"
"Thật là!" Hồng Tiêu tặc lưỡi cảm thán: "Sao không phải là ta gặp được nhỉ!"
Ta cười trêu chọc: "Chẳng phải ngươi chê phiền phức không muốn sao?"
Hồng Tiêu mặt đầy oán giận.
"Nhưng chẳng phải vẫn còn hơn hầu hạ mấy lão già khọm sao! Vất vả cả đêm, chỉ cho có chút tiền!"
Ta cười, ánh mắt rơi vào bậc thang hoa sau lưng nàng ấy.
Trần Bình đang đứng đó.
Thấy ta nhìn hắn, Trần Bình cười ngờ nghệch, gãi đầu có vẻ không tự nhiên.
"Thôi được."
Ta vỗ vai Hồng Tiêu, hứa hẹn: "Lần sau nhường ngươi hết."
Nói xong, ta bước chân sáo, nhào vào lòng Trần Bình.
Ta cười toe toét, khen hắn: "Quân gia hào phóng, quân gia oai phong!"
"Hôm nay ta," ta nhón chân ngẩng đầu, thì thầm bên tai hắn: "nhất định sẽ hầu hạ quân gia thật tốt."
Mặt Trần Bình lại đỏ lên.
Hắn thật dễ trêu ghẹo.
Môi ta cong lên, cuối cùng không nhịn được bật cười thành tiếng.
Nghe ta cười, mặt Trần Bình càng đỏ hơn. Hắn đành ôm c.h.ặ.t ta, cúi đầu tránh ánh mắt trần trụi của Hồng Tiêu, nhanh ch.óng bước vào phòng.
Sau đêm đó, Trần Bình như đóng rễ ở Xuân Mãn Viên.
Cách hắn gọi ta cũng từ "Thường Niệm cô nương" cung kính, đến "Thường Niệm" bình thường.
Cuối cùng biến thành "A Niệm" đầy âu yếm.
Đôi khi, chúng ta không quấn quýt trên giường.
Mà là ngồi bên cửa sổ tựa vào nhau, ngắm những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, cười đùa kể chuyện thường ngày.
Đến khi trời sáng, hắn sẽ vụng về giúp ta tô mày, điểm son, b.úi tóc.
Ánh mắt đắm đuối của Trần Bình thậm chí khiến một kẻ sắt đá như ta cũng sinh ra ảo tưởng.
Cứ ngỡ, chúng ta là một đôi phu thê bình thường mới cưới.
Thoáng cái đã ba tháng trôi qua, đội ngũ của Trần Bình sắp nhổ trại rời đi.
Đêm ấy, sau khi ân ái, Trần Bình nắm c.h.ặ.t t.a.y ta. Trong đôi mắt nhạt nhòa của hắn bùng lên tia hy vọng.
Trần Bình nói: "Thường Niệm, ta chuộc thân cho nàng nhé!"
11
Nghe xong, ta bình tĩnh đến lạ thường.
Ta chỉ hỏi: "Vậy sau khi chuộc thân thì sao?"
Trần Bình sững sờ, lắp bắp đáp: "Sau... sau đó là sao?"