Mùi tanh cô ngửi thấy lúc vào cửa, chính là phát ra từ đống cá đó.
Thư Phức đứng khá xa, lại còn đeo khẩu trang, đã cảm thấy mùi tanh này hơi khó chịu, nhưng những người đến mua cá lại giống như không cảm nhận được gì, thậm chí còn không kén chọn, đưa đồ ra, lấy cá bỏ vào túi liền không kịp chờ đợi quay người rời đi.
Cô phát hiện, vật tư những người này mang đến đổi cá đủ loại, có công cụ d.a.o kéo vẫn còn dùng được, cũng có vật tư như đồng hồ đồ điện nhỏ, thậm chí có cả những thứ đắt tiền có giá trị như nhẫn vàng lắc tay.
Chiếc nhẫn vàng đó khá to, lúc người phụ nữ đưa ra lộ vẻ mặt rất không nỡ, nhưng đối phương kiểm tra xong báo số, lại chỉ đổi được hai con cá.
Người phụ nữ cầm nhẫn vàng đến đổi cá còn dẫn theo một cậu bé mười mấy tuổi, dẫn cậu bé đến rõ ràng là để cùng xách cá.
Những con cá trong sông Thanh Hà này trông khá to, cá chép từ bốn, năm cân đến tám, chín cân không đều. Cậu bé đó nghe thấy có thể đổi được hai con cá liền lộ vẻ mặt vui mừng.
Đối phương nhìn cậu bé một cái, chọn hai con cá khoảng chín cân bỏ vào túi nilon trong tay cậu bé, cuối cùng lại cầm một con cá vược khoảng một cân ở góc lên, tỏ ý con cá vược này quá nhỏ người khác cũng không cần, coi như tặng cho cậu bé.
Ba con cá đè nặng chiếc túi nilon, cậu bé xách không nổi, vừa cảm ơn vừa gọi mẹ mình.
Người phụ nữ bước nhanh tới, xách con cá vược từ trong túi nilon ra bỏ vào chiếc túi trong tay mình để cậu bé ôm, còn mình thì buộc c.h.ặ.t chiếc túi nilon đựng hai con cá, sau đó c.ắ.n răng dùng sức xách lên.
Hai bóng dáng một lớn một nhỏ bước ra khỏi cửa hàng, bước nhanh vào trong màn mưa.
Người đổi cá vơi đi một đợt, gian ngoài nhất thời chỉ còn lại một mình Thư Phức. Người đàn ông cao gầy kiểm tra vật tư nhìn về phía cô, ánh mắt lướt qua khẩu trang của cô, lại nhìn xuống chiếc túi nilon màu đen cô xách trong tay: "Đổi cá?"
"Không phải." Thư Phức bước tới, mở túi ra, "Muốn lấy cá đổi chút đồ khác."
Bên trong túi là một con cá vược một con cá trắng, con nhỏ chưa đến hai cân, con lớn bốn, năm cân, vô cùng bình thường.
Người đó thấy trong túi là cá, nhận lấy rồi trực tiếp đổ lên đống cá trên tấm nilon dày, sau đó hất tay chỉ về phía quầy thu ngân chắn kệ hàng, bảo cô tự tìm đối phương đòi đồ.
Lúc này bên ngoài lại có vài người muốn đổi cá đến, hai người ở gian ngoài lại bận rộn. Thư Phức bước vài bước đến trước quầy thu ngân, mở miệng nói với người đàn ông vạm vỡ trên ghế tựa: "Xin hỏi, có b.ăn.g v.ệ si.nh không?"
Lông mày người đàn ông nhíu lại, ồm ồm lên tiếng: "Cô nhìn chỗ tôi giống có không?"
Thư Phức không hoảng không vội, tiếp tục mở miệng thăm dò: "Vậy pin số 5 có không?"
"Có, nhưng hai con cá đó của cô một cục cũng không đổi được!"
Bất kể khi nào ở đâu, pin đều có thể coi là vật tư tương đối quan trọng, nhưng thị trấn này vẫn có điện, bây giờ phần lớn đồ điện đều có thể sạc, cô đoán pin không tính là vật tư vô cùng quan trọng, nhưng không ngờ lại ngay cả một cục pin cũng không đổi được.
Khoảng cách giữa mua và bán này cũng quá lớn rồi, xem ra thị trấn này một số vật tư cũng rất thiếu thốn.
"Vậy có thể đổi chút nước sạch không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chỉ có thể cho cô 100ml." Người đó nói xong, đứng dậy bước tới đưa tay về phía cô, đòi cô vật chứa.
Thư Phức mò trong balo ra một chai nước khoáng đã dùng qua hơi nhăn nhúm, đưa cho đối phương, đối phương nhận lấy cúi người đi sang một bên hứng nước. Lúc này cô mới nhìn thấy bên cạnh phía trong quầy thu ngân còn có một cây nước nóng lạnh, trên đó đặt một bình nước, trông khá sạch sẽ, chỉ là không biết bên trong đựng nước gì.
Người đó rất nhanh đã hứng nước xong đưa lại chai nhựa cho cô, quả nhiên chỉ hứng một phần năm, nhiều hơn một chút cũng không có.
Thư Phức không nói thêm gì, nhận lấy vặn c.h.ặ.t nắp, cất lại vào balo dưới áo mưa, quay người bước ra ngoài.
Nhiệm vụ điểm danh cửa hàng cô đã hoàn thành, phần còn lại chỉ có thể chờ đợi.
Nhiệm vụ có thanh tiến độ cơ bản 20%, nghĩ lại cũng không đơn giản như vậy.
Cô không đợi bao lâu, vài phút sau, ở bên đường con phố cách cửa hàng một con phố, cô đã nhận ra cái đuôi bám theo sau mình.
Tổng cộng hai người, mặc áo mưa rời cài cúc trước màu xanh quân đội tiện cho việc hành động.
Họ trông có vẻ là chuyên ở gần cửa hàng để theo dõi người, vì vậy trước khi vào cửa hàng cô có thể đi vào thị trấn một đường không ai chú ý, từ cửa hàng đi ra lại lập tức bị bám đuôi. Chỉ là cô không hiểu, vừa rồi từ cửa hàng đó có không ít người đi ra, ai nấy đều cầm túi đựng cá, trong số những người đó thậm chí còn có người mẹ và đứa trẻ trông dễ ra tay hơn.
Tại sao những người này không theo dõi người khác, mà chỉ theo dõi cô?
Nói ngược lại, nếu trật tự trên thị trấn thực sự tồi tệ đến mức đó, người mẹ kia cũng không thể một mình dẫn theo đứa trẻ mới mười tuổi ra ngoài đổi vật tư, thế này chẳng phải chờ bị cướp sao?
Vì vậy, những người theo dõi cô lúc này có lẽ không phải vì vật tư.
Vậy thì - là nhắm vào cô sao?
Nhưng cô vẫn đang đeo khẩu trang, hơn nữa trên mặt đã dùng kem nền BRUNETTE không mùi bôi đen rồi, cô còn dùng chì kẻ mày vẽ cho mình không ít nốt tàn nhang, cô cũng từ đầu đến cuối chưa từng lộ mặt, cô phải xinh đẹp đến mức nào mới có thể chỉ dựa vào một đôi mắt mà khiến người ta nhắm tới?
Thư Phức dừng bước trước một ngôi nhà trệt ven đường trên con phố nhỏ. Cửa chính của ngôi nhà trệt đang được người từ bên trong mở ra, có một nam một nữ mặc áo mưa xách túi từ bên trong đi ra, xem dáng vẻ dường như cũng muốn đến cửa hàng đổi chác.
Thư Phức bước lên hai bước, chào hỏi đối phương, cố gắng bắt chuyện.
Người phụ nữ đó nghe ra giọng của Thư Phức biết cô cũng là con gái, vốn dĩ đã dừng bước đáp lời, nhưng người đàn ông kia lại giống như chú ý tới hai người đang theo dõi Thư Phức ở cách đó không xa, lập tức nhíu mày, kéo bạn nữ của mình vội vàng rời đi.
Người bạn nữ đó vốn dĩ còn khó hiểu hỏi vài câu, sau đó chắc cũng nhìn thấy hai người theo dõi, lập tức không lên tiếng nữa, cùng người đàn ông bước nhanh rời đi.
Cư dân ở đây quen biết hai người theo dõi kia, đồng thời e dè sợ hãi họ, không dám can thiệp vào chuyện của họ.