Thư Phức chỉ ngủ sáu tiếng, đặt báo thức lúc sáu giờ là để kịp thời quay lại trong nhà container, tránh cho Trần Pháp buổi sáng đến gõ cửa, cô ở trong Nhà đảo phiêu lưu đã bật lớp bảo vệ hoàn toàn không nghe thấy.
Cô lấy một bộ đồ thể thao chống nước mặc ra ngoài từ trong máy sấy mặc vào, buộc tóc lên, đi lại ủng chống nước, xách chiếc ba lô và túi du lịch nguyên xi không động đậy, xuống khỏi bè gỗ. Trước tiên thu bè gỗ lại rồi tắt lớp bảo vệ bình phiêu lưu, sau đó quay về trong căn nhà container u ám ẩm ướt.
Mưa lớn liên tục rơi trên nóc nhà, người ở trong nhà container sẽ cảm thấy rất ồn ào, góc tường còn có chút thấm mưa. Cô trải tấm t.h.ả.m chống ẩm cắm trại dùng để ngủ dưới đất trước đó lên chiếc ga trải giường toàn là vết mốc của chiếc giường đơn, lúc này mới ngồi tựa lên đó.
Quả nhiên, khoảng bảy giờ, Trần Pháp đã đến gõ cửa phòng cô, gọi cô qua ăn sáng.
Bữa tiệc chào mừng tối qua chỉ là một ngoại lệ, ba người bọn họ lại không phải người trong đội ngũ ở trấn Phẩm Thành, bữa ăn của mình tự nhiên do mình phụ trách.
Thư Phức đáp một tiếng, chỉ khoác một chiếc áo mưa liền trực tiếp qua đó, dù sao cũng ở ngay sát vách, khoảng cách vài bước chân.
Trần Dược Trinh cũng ở chỗ Trần Pháp, căn nhà của Trần Pháp tốt hơn căn của cô một chút, đại khái vì không ở rìa ngoài cùng, cho nên không thấm mưa. Cô ấy cũng đã tắm rửa gội đầu, thay quần áo. Trong nhà đặt một chiếc thùng nhỏ bằng kim loại rỉ sét không biết tìm từ đâu ra, bên trong nhóm lửa, đốt là một số mảnh bìa các tông và gỗ vụn.
Mảnh bìa các tông là vật liệu thừa còn lại lúc vá cửa sổ xe buýt hôm qua, gỗ vụn chắc là dùng ghế trong nhà tháo ra, gỗ còn khá chắc chắn, chắc có thể đốt rất lâu.
Trên bức tường bên cạnh còn dùng dây thừng cố định ra một sợi dây phơi quần áo, treo quần áo đã giặt sạch lên đó phơi khô.
Độ cao so với mực nước biển gần hồ muối khoảng 1500 mét, nhiệt độ trong nhà từ mười lăm đến hai mươi độ C, vì vậy trong nhà nhóm lửa cũng không thấy nóng, ngược lại làm cho không gian được sấy khô ráo hơn một chút.
Âm thanh nhỏ bé phát ra khi ngọn lửa bốc cháy hòa quyện với tiếng mưa trên nóc nhà, tiếng ồn trắng kép nghe khiến cảm xúc con người thoải mái, khá có cảm giác đang đi nghỉ dưỡng ở ngôi nhà nhỏ trên núi.
Bữa sáng là mỗi người một bát súp rau, một chiếc bánh mì, một chút dưa muối, còn mở một hộp thịt lợn mai khô, cùng ăn kèm với bánh mì.
Lúc ăn cơm Thư Phức thỉnh thoảng liếc nhìn đỉnh đầu Trần Pháp. Cô bây giờ khá mong chờ cô ấy xuất hiện trạng thái BUG, suy cho cùng như vậy đại diện cho việc cô ấy và cô là đồng loại. Mà một số bí mật phi hiện thực, giữa đồng loại mới có thể chia sẻ an toàn hơn.
Đáng tiếc, dải sáng màu trắng không xuất hiện.
Buổi sáng, người đàn ông tết tóc chạy đến gõ cửa, thông báo bọn họ đến nhà kho họp.
Thư Phức vẫn mang theo ba lô và túi đeo hông của cô, nhóm Trần Pháp cũng vậy, những thứ quan trọng nhất đều để trong ba lô mang theo bên người. Điều này không đại diện cho việc bọn họ lúc nào cũng đề phòng người khác, mà là một thói quen được bồi dưỡng ra trong thời loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thói quen luôn chuẩn bị sẵn sàng để bỏ trốn bất cứ lúc nào, mà trong ba lô chính là những vật tư giữ mạng cơ bản nhất của bọn họ.
Người họp vẫn là mấy người đi Lộc Thành trước đó. Lư Sách lại đi theo Lư Chính đến, còn cố ý ôm mèo mướp ngồi cạnh Thư Phức, thỉnh thoảng nhìn cô một cái, mang vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Lư Chính không biết có phải vì chuyện ký ức hỗn loạn hôm qua hay không, cả người trông có vẻ quá mức yên tĩnh. Dải sáng màu trắng trên đầu anh lại biến mất rồi, cũng không biết lần sau khi nào sẽ lại xuất hiện.
Lần này mặt dài gầy gò và Hứa Kiệt Chử cũng cùng đến, một người hai chân đều bị c.ắ.n thương, đi lại khập khiễng, người kia nửa đêm hôm qua mới tỉnh lại, nay vừa mới hồi phục.
Trong lòng Hứa Kiệt Chử còn có thêm một con mèo, một con mèo Cheese rất đẹp, rất bám chủ nhân của nó, nằm sấp trong lòng hắn cứ cọ cọ mãi, căn bản chưa từng nhìn thẳng vào con mèo mướp chỗ Lư Sách.
So sánh ra, Hứa Đình Phong bị mất một miếng thịt trên bắp chân quả thực mạnh không giống người. Người tổ chức cuộc họp là hắn, người thuyết trình chính cũng là hắn, người lên kế hoạch tuyến đường dựa theo bản đồ là Lư Chính.
Lư Chính cầm một tấm bản đồ đã đ.á.n.h dấu ra, Hứa Đình Phong thì làm một kế hoạch vật tư suốt đêm, điểm đến là Hựu Thành.
Hựu Thành lớn hơn Lộc Thành một chút, khoảng cách cũng khá xa, nằm ở phía tây nam của Phẩm Thành và Lộc Thành, ở vùng ranh giới của tỉnh Lan Khẩu. Trước đó lúc bọn họ kết nối mạng trong trạm giao dịch ở Lộc Thành, có xem qua một chút tình hình ở đó.
Khu vực nội thành ở đó cũng loạn rồi, nhưng do địa hình, có một con sông từ tây sang đông chia toàn bộ Hựu Thành làm hai nửa. Hiện tại loạn là khu vực phía bắc thành phố, có mấy thế lực cấu kết, nhưng phía nam thành phố vẫn có một đội ngũ quân đội nhỏ đang cố gắng chống đỡ. Nghe nói bọn họ vì thế còn cắt đứt mấy cây cầu trên sông, để tránh đám loạn đồ phía bắc thành phố thỉnh thoảng vượt qua phòng tuyến đến phía nam thành phố phá rối cướp bóc.
Tuy nhiên thế lực phía bắc thành phố cũng không thể coi thường, bọn chúng dựa vào lực lượng vũ trang trong tay, giữ lại được một cây cầu lớn nhất trong đó. Bây giờ cây cầu này trở thành phòng tuyến duy nhất giữa phía bắc thành phố và phía nam thành phố.
Phía bắc thành phố cần cây cầu này tồn tại, cho nên phái lượng lớn nhân thủ đóng quân trên cầu, tránh cho người phía nam thành phố lại qua đ.á.n.h sập cầu.
Phía nam thành phố thì dọn dẹp một khu vực lớn ở phía nam cây cầu, thiết lập tầng tầng lớp lớp phòng ngự, để cảnh giác thế lực phía bắc thành phố vượt ranh giới.
Vì phòng ngự làm tốt, cho nên nghe nói tình trạng phía nam thành phố khá ổn.
Trước kia không lên kế hoạch đến đó, là cân nhắc đến vấn đề xe cộ.
Nhiên liệu có hạn, một lần ra ngoài không thể sử dụng số lượng xe quá nhiều. Xe ít tải trọng cũng có hạn, đồ mang ra ngoài và đồ mang về đều ít, đi đến nơi quá xa không có lợi, suy cho cùng Lộc Thành cũng có thể đổi được vật tư, khoảng cách cũng gần.