Hứa Kiệt Chử thấy Thư Phức ngồi bên cạnh không lên tiếng, lại cố ý mở miệng gây chuyện: "Ơ, sao chuyện gì cũng đều do cô ta tự mình quyết định, cô ta không hỏi ý kiến của cô sao?"
Thư Phức nhìn hắn một cái, uể oải đáp: "Ý kiến của chị ấy chính là ý kiến của tôi."
Trần Pháp liếc Hứa Kiệt Chử một cái, nói với Hứa Đình Phong: "Quản tốt người của anh đi, chuyện gia cố xe đừng để xảy ra vấn đề, đợi kết thúc nghiệm thu xe xong lại đến tìm tôi đổi chìa khóa xe."
Cuộc họp kết thúc, mọi người tản ra bận rộn việc của mình.
Thư Phức quay đầu tìm Lư Chính, muốn nói chuyện thêm với anh vài câu. Nhưng rõ ràng, ngoại trừ đoạn ký ức dư thừa không nên tồn tại ở thế giới này đó ra, anh không có thêm thông tin nào có thể cung cấp cho cô.
Mà đoạn ký ức này, đối với anh hiện nay mà nói cũng là vỡ vụn không hoàn chỉnh, giống như vài hình ảnh thỉnh thoảng lóe lên trong đầu. Thay vì nói là ký ức, đối với anh càng giống như hình ảnh trong giấc mộng hơn.
"Xin lỗi, có phải khiến cô cảm thấy bối rối rồi không, tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra, sao lại nhầm lẫn giữa giấc mộng và hiện thực..." Biểu cảm của Lư Chính hôm nay rất tỉnh táo, không có loại cảm xúc vỡ vụn rơi vào hỗn loạn như hôm qua. Rõ ràng trải qua một đêm, một số ký ức hỗn loạn đã tự logic lại với nhau.
Theo cảm nhận của Thư Phức, điều này giống như một vết thương nhỏ xuất hiện trên người anh. Vết thương tối qua trải qua một đêm thời gian đã khép miệng, nếu không có sự can thiệp từ bên ngoài, vết thương rất nhanh sẽ biến mất.
Vấn đề bây giờ là, cô có muốn can thiệp không, lại nên can thiệp như thế nào?
Cách đó không xa, Lư Sách vẫn luôn ôm mèo mướp đi tới đi lui, rõ ràng cũng có lời muốn nói với cô.
Thư Phức nhớ tới rất lâu trước đây, khi cô vẫn còn ở Lâu Vân Thành, Lư Sách từng lén lút nói với cô, cậu có một bí mật liên quan đến Lam Lam mà ngay cả anh trai cậu cũng không biết, thế là cô vẫy tay gọi cậu qua.
Lư Sách bình thường luôn là người tính tình nóng vội, nhưng giờ phút này lại do do dự dự, hai bước chia làm ba bước đi, lề mề chậm chạp.
Thư Phức liếc nhìn Lư Chính một cái, không lẽ đã qua lâu như vậy rồi, bí mật mà Lư Sách nói Lư Chính vẫn không biết sao?
Cô nghĩ nghĩ, vẫn biểu thị với Lư Chính mình có chút chuyện muốn nói chuyện riêng với Lư Sách. Lư Chính luôn dễ nói chuyện, cũng không hỏi chuyện gì, trực tiếp gật đầu rời đi, đi đến khu vực cải tạo xe ở đầu kia nhà kho.
"Có phải em có chuyện tìm chị không?" Thư Phức đi đến trước mặt Lư Sách, liếc nhìn con mèo mướp đang trốn trong áo khoác của cậu. Nó đã lớn hơn trước kia không ít, nhưng vẫn thích nhìn chằm chằm cô, chỉ cần cô xuất hiện, đôi mắt xanh đó liền luôn đuổi theo cô.
"Vâng."
"Là chuyện trước kia lúc chị còn ở Lâu Vân Thành, em nói đó sao?"
Biểu cảm Lư Sách xoắn xuýt. Ý định ban đầu của cậu lúc đó là muốn bảo cô mau ch.óng đến Phẩm Thành tìm bọn họ mới cố ý nói như vậy. Theo cậu thấy, bí mật liên quan đến Lam Lam thực sự quá kinh thế hãi tục, cậu ngay cả anh trai mình cũng không dám tiết lộ. Cậu mặc dù rất thích Thư Phức, nhưng cô suy cho cùng là người lớn, lời đến khóe miệng ngược lại không biết có nên nói hay không...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thư Phức kiên nhẫn chờ đợi, nhưng còn chưa đợi Lư Sách mở miệng, đầu kia nhà kho đã có người xảy ra chuyện.
Mặt dài gầy gò ngất xỉu rồi, trong lúc mấy người đang chuẩn bị gia cố xe địa hình dựa theo yêu cầu của Trần Pháp.
Mặt dài gầy gò mặc dù nhát gan, cảm xúc cũng không quá ổn định, nhưng hắn rất giỏi cải tạo xe cộ, tất cả những công việc kỹ thuật liên quan đến xe cộ hắn đều rất rành. Cho nên cho dù hắn hai chân đều có vết c.ắ.n, đi lại bất tiện, cũng được giữ lại, để cung cấp ý kiến cho mấy người động tay động chân.
Hắn hành động bất tiện, cho nên liền ngồi một bên, nào ngờ đang yên đang lành đột nhiên cả người không một tiếng động ngã xuống. Lúc ngã xuống cả khuôn mặt úp xuống, đầu còn đập vỡ, lúc bị người ta lật lại m.á.u chảy đầy mặt.
Mấy người giật nảy mình, sau đó lại phát hiện gọi hắn thế nào cũng không tỉnh.
Thư Phức nghe thấy hai chữ "phát sốt", trong lòng đ.á.n.h thót một cái.
Mặt dài gầy gò liên tục sốt hai ngày, ở giữa tỉnh lại vài lần, nhưng mỗi lần đều ho đến xé ruột xé gan, nước mắt nước mũi giàn giụa, nhìn bộ dạng giống như bị cảm mạo nặng. Hắn sống độc thân, không bạn bè không người thân, cho nên hiện tại là nhóm người to con đang chăm sóc hắn, còn cho hắn uống t.h.u.ố.c hạ sốt và t.h.u.ố.c cảm mạo, nhưng hiệu quả không tốt.
Đặc biệt là phát sốt, thỉnh thoảng hạ xuống một chút, qua vài tiếng lại tăng lên rồi, lặp đi lặp lại hành hạ người ta không nhẹ.
Tất cả các bệnh chứng đều lần lượt khớp nhau, Trần Pháp và Trần Dược Trinh biểu thị với Thư Phức, bệnh mà mặt dài gầy gò mắc phải, e rằng chính là loại bệnh kỳ lạ đó. Chỉ là bây giờ, bọn họ vẫn không biết nguyên nhân mắc bệnh là gì.
"Lẽ nào là vì bị c.ắ.n lây nhiễm?" Trần Pháp vừa suy đoán, lại vừa tự trả lời mình, "Nhưng ngoài hắn ra, tôi cũng từng bị c.ắ.n, Hứa Đình Phong cũng bị c.ắ.n, vết thương của hắn còn nghiêm trọng hơn, tại sao hắn bây giờ một chút chuyện cũng không có?"
Cô ấy nói xong, giơ tay lên kiểm tra. Đại khái vì thay t.h.u.ố.c bảo dưỡng tốt, vết thương trên tay cô ấy đã hoàn toàn khép miệng, chỉ còn lại vết sẹo chưa mờ.
"Ừ, cô và Hứa Kiệt Chử cũng đều bị gai đuôi của cá cái đ.â.m trúng, nhưng các người cũng đều không sao." Thư Phức gật đầu. Nếu nói quái ngư thực sự là nguyên nhân gây ra loại bệnh kỳ lạ này, tại sao chỉ có mặt dài gầy gò xảy ra chuyện?
"Chắc hẳn có nguyên nhân khác." Trần Dược Trinh đứng trước cửa căn nhà container, cửa nhà bị bà mở ra một khe hở, bà đang xuyên qua khe hở này, nhìn quần thể nhà container trong mưa ở phía trước nhà, "Nếu hắn mắc bệnh không phải vì bị quái ngư c.ắ.n, vậy cũng có nghĩa là, trước ngày hôm đó, hắn đã bị bệnh rồi, chỉ là chưa xuất hiện bệnh chứng. Điều này đại diện cho việc, địa điểm hắn mắc bệnh có thể là ở Lộc Thành, cũng có thể là ở đây."
Ở đây?
Khu thắng cảnh hồ muối sao?
Những người dân trong trấn khác của khu thắng cảnh hồ muối rất nhanh đã biết chuyện mặt dài gầy gò bị bệnh. Lúc đầu mọi người đều khá lo lắng, hắn suy cho cùng là một thành viên của đội ngũ ra ngoài tìm vật tư. Mặc dù gầy gò, không cường tráng bằng nhóm người đàn ông tết tóc và người to con, nhưng trong số những người còn lại hiện nay, muốn tìm vài người có thể làm việc lại bằng lòng làm việc cũng không dễ dàng.