Cô nói xong liền muốn đi, nhưng lại bị Lư Chính một tay nắm lấy bàn tay vốn dĩ đang đẩy trước n.g.ự.c anh: "Vậy còn cô?"
Trong cơn mưa lớn đen kịt, anh cúi đầu nhìn cô, chậm rãi siết c.h.ặ.t những ngón tay đang nắm lấy tay cô.
Thư Phức cười với anh: "Anh quên rồi sao, thứ anh có tôi cũng có." Cô muốn rời đi, giây tiếp theo lại bị Lư Chính ôm c.h.ặ.t.
"Đừng c.h.ế.t..." Giọng nói của anh vang lên bên tai cô, "... Tôi vẫn còn rất nhiều lời muốn nói với cô."
Khoảnh khắc vừa rồi, trong đầu anh lại có thêm một số mảnh vỡ ký ức liên quan đến cô.
Bất kể là thế giới này, hay là thế giới kia, cô đối với anh đều rất quan trọng.
Thư Phức đưa tay vỗ vỗ lưng anh, c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: "Tôi sẽ không c.h.ế.t đâu, mau đi đi, đợi tôi ở bờ bên kia! Giúp tôi chăm sóc tốt cho bà ngoại Trần Pháp!"
"Được!"
Xe bán tải dẫn đầu lái đi, vẫn là Giang Đại lái xe. Một đội viên khác trên ghế phụ mở cửa sổ xe, bất chấp mưa lớn nhoài người ra ngoài, giúp Giang Đại xem xét con đường phía trước. Phía sau, chiếc xe địa hình do Trần Dược Trinh lái cũng nhanh ch.óng bám sát theo lời dặn dò của Trần Pháp.
Sau khi Thư Phức và Trần Pháp xoay người, cửa sổ hàng ghế sau của xe địa hình mở ra. Con mèo mướp nhẹ nhàng nhảy ra khỏi cửa sổ xe, rơi xuống trong mưa.
Bên trong cửa sổ xe, Lư Sách đưa mắt nhìn con mèo mướp đuổi theo bước chân của Thư Phức, trong lòng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Có sự bảo vệ của Lam Lam, mọi người nhất định sẽ bình an vô sự.
Thư Phức và Trần Pháp trước sau với tốc độ nhanh nhất xông trở lại. Ngọn lửa xung quanh đầu xe buýt đã bị mưa lớn dập tắt quá nửa, nhưng khói đặc cuồn cuộn vẫn khó có thể đến gần.
Hai người nhanh ch.óng kiểm tra một vòng quanh xe buýt, vẫn không nhìn thấy người.
"Hai người họ rốt cuộc ở đâu?" Thư Phức trước đó ngồi ở hàng ghế sau, lúc vụ nổ xảy ra căn bản không nhìn thấy tình hình của chiếc xe phía trước.
Trần Pháp cẩn thận nhớ lại, Nhạc Đông và Hứa Đình Phong vẫn luôn ở vị trí đoạn giữa trên nóc xe. Lúc đó bánh trước xe buýt cán trúng mìn, uy lực của vụ nổ hất tung đầu xe lên. Trong tình huống đó, nóc xe thực ra nên được coi là một vị trí tương đối an toàn, ít nhất sẽ không bị vụ nổ trực tiếp gây nguy hiểm.
Nhưng luồng khí do vụ nổ hất lên đã làm chấn động toàn bộ chiếc xe buýt hất lên trên. Những người vốn dĩ ở trên nóc xe nếu không có sự chuẩn bị gì nghĩ đến đây, Trần Pháp lập tức lên tiếng: "Lúc nổ hai người ước chừng đều bị hất văng ra ngoài rồi, có khả năng lúc đó rơi xuống phía sau xe địa hình!"
Lúc đó sự chú ý của tất cả mọi người đều ở gần xe buýt, nếu hai người bọn họ rơi xuống mặt đất phía sau xe địa hình, thì có thể giải thích tại sao không ai phát hiện ra bọn họ rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Pháp và Thư Phức lập tức bắt đầu tìm kiếm về phía đoạn đường phía sau xe buýt. Các cô cũng không ước tính được vị trí rơi xuống của hai người sau khi bị hất văng ra ngoài, thế là mỗi người một bên, dọc theo góc tường hai bên trái phải của con đường này cẩn thận kiểm tra.
Ánh đèn đường trên đường rẽ không đủ, cộng thêm đầu xe buýt lại đang bốc cháy, làm nổi bật những nơi khác càng thêm đen kịt. Thư Phức lấy đèn pin ra, chạy về phía trước vài bước, vẫn không thu hoạch được gì.
Ở chỗ ngã rẽ, đại bộ đội bệnh nhân vảy xám đã di chuyển tới. Lúc này trời vẫn đang mưa, cơn đau của bọn họ được xoa dịu. Ngoại trừ một vài người cá biệt ra, phần lớn đều không biểu hiện ra tính công kích. Bọn họ càng giống như những cái vỏ rỗng hình người mất đi linh hồn đi lang thang trong nước mưa, trong không khí đã có thể ngửi thấy mùi hôi thối phát ra từ trên người bọn họ.
Thư Phức biết các cô phải tranh thủ thời gian, bởi vì một khi bệnh nhân vảy xám chiếm kín toàn bộ con đường rẽ này, các cô muốn tìm thấy người nữa sẽ rất khó.
Tuy nhiên bên này của đường rẽ không có bóng dáng của hai người. Cô lại ngẩng đầu nhìn Trần Pháp ở phía đối diện, cô ấy đã chạy dọc theo một bên đến ngã rẽ, lúc gần như sắp đ.â.m sầm vào bệnh nhân vảy xám thì quay lại, cô ấy cũng tương tự không thu hoạch được gì.
Hai người đó rốt cuộc ở đâu!
Thư Phức nhìn về phía xe buýt, trong đầu mô phỏng lại bộ dạng luồng khí đột nhiên hất lên lúc xe buýt phát nổ, sau đó cô chú ý tới chiều cao của thân xe buýt, khoảng chừng bốn mét. Chiều cao như vậy cộng thêm lực đạo hất văng...
Đèn pin của Thư Phức rất nhanh di chuyển lên trên, chiếu về phía các kiến trúc hai bên đường rẽ. Các kiến trúc hai bên này cao thấp đan xen, có vài ngôi nhà đều là nhà trệt cao một hai tầng.
"Trần Pháp!" Cô gọi đối phương một tiếng, dùng đèn pin chiếu chiếu lên nóc nhà hai bên.
Đã không tìm thấy người trên mặt đường, vậy thì hai người này rất có thể đã rơi xuống nóc nhà gần đó.
Trần Pháp hiểu ra, lập tức cũng dùng đèn pin chiếu lên trên. Một lát sau, Thư Phức nhìn thấy một cánh tay rủ xuống ở chỗ mái hiên của một ngôi nhà. Cô lập tức gọi Trần Pháp, Trần Pháp qua đó, ném ba lô và đèn pin cho cô, tự mình bám vào đường ống thoát nước trên tường ngoài, bắt đầu trèo lên trên.
Cô ấy trèo rất có kỹ thuật, chắc là từng luyện tập các môn như leo núi đá, rất nhanh đã leo đến chỗ mái hiên, sau đó nói với Thư Phức: "Là bọn họ, cả hai đều ở đây!" Cô ấy xoay người lên nóc nhà, kiểm tra sơ qua cho hai người đang hôn mê, xác nhận không có ngoại thương nghiêm trọng, hai tay trái phải đồng thời vươn ra, bắt đầu vỗ vào má hai người.
Thời khắc phi thường, chỉ có thể dùng thủ pháp phi thường để gọi bọn họ tỉnh lại.
Thư Phức đứng bên dưới chỉ nghe thấy bên trên truyền đến một trận "bốp bốp bốp bốp" lanh lảnh, hại cô suýt nữa tưởng quái ngư lại xuất hiện, may mà cô lập tức nghĩ đến đây chắc là Trần Pháp đang vỗ hai người.
Trần Pháp ra tay không nhẹ, hai người đang hôn mê rất nhanh đã tỉnh lại. Ngoại trừ những cơn đau do va đập truyền đến từ khắp nơi trên cơ thể ra, bọn họ cảm thấy đau nhất vậy mà lại là má của mình, một trận đau rát, mặt dường như cũng sưng lên một vòng...
"Có chỗ nào gãy xương không? Có thể đi được không?" Trần Pháp lập tức dò hỏi.
Hai người tự kiểm tra cơ thể, hiện tại đầu bọn họ đều hơi choáng váng, trong dạ dày nặng trĩu có chút buồn nôn, cụ thể cũng không phân biệt được bị thương ở đâu, nhưng đều xác nhận có thể đi được.