Sáng sớm hôm sau, cô vào nhà vệ sinh, trốn trong buồng vệ sinh kiểm tra vòng tay, xác định nhiệm vụ quả thực vẫn chưa hoàn thành.
Trên đường về phòng bệnh, cô quay đầu nhìn ra bầu trời xám xịt âm u ngoài cửa sổ, mưa vẫn luôn rơi. Vài vụ nổ ở huyện Úy dường như là cuộc tấn công có kế hoạch của các thành viên trong một tổ chức nào đó, bọn chúng dường như chỉ đơn thuần vì mục đích phá hoại.
Phá hoại trạm phát sóng, mạng lưới của huyện Úy bị cắt đứt; phá hoại hệ thống sưởi, ban đêm ở huyện Úy càng thêm ẩm ướt lạnh lẽo khó chịu đựng; phá hoại hồ sơ máy tính và một phần túi vật tư của quầy phục vụ, công tác đăng ký sắp xếp di dời buộc phải tạm dừng nửa ngày...
Sự kiện tấn công quả thực đã gây ra không ít rắc rối, nhưng nhìn chung, những sự kiện này đều không ảnh hưởng đến tiến độ di dời của huyện Úy.
Vì xe cộ, đường sá, kho vật tư và hệ thống điện của phòng khám đều nguyên vẹn không sứt mẻ, người dân đã xác định thời gian cần di dời và vật tư cần di dời hôm nay vẫn tiến hành theo từng bước.
Hơn nữa, sự kiện nổ xảy ra vào ngày thứ tư của thời gian nhiệm vụ. Sở dĩ cô có thể cứu Diêu Nhược Vân lúc bị tấn công, là vì lúc cô nhận được nhiệm vụ mới, cách huyện Úy không tính là quá xa, cho nên vào ngày thứ hai của thời gian nhiệm vụ đã chạy đến phòng khám số 1 huyện Úy.
Nhưng nếu đã cho năm ngày thời gian nhiệm vụ, thì đại diện cho việc cho dù cô ngày thứ năm mới đến phòng khám số 1 huyện Úy, cũng là được.
Nhưng nếu cô ngày thứ năm mới đến, sự kiện nổ vào ngày thứ tư cô sẽ không có cách nào cứu Diêu Nhược Vân. Tất nhiên - sự kiện tấn công ở quầy phục vụ không tính là lớn, Diêu Nhược Vân có thể bị thương, nhưng cô ấy chắc sẽ không c.h.ế.t, hơn nữa nơi này chính là phòng khám, có bác sĩ có vật tư y tế, có thể kịp thời cứu người.
Cho nên, lẽ nào sự kiện mấu chốt vẫn chưa thực sự đến?
Thư Phức dựa vào kinh nghiệm trong quá khứ, từng chút một phân tích, cuối cùng xác nhận, tấn công bằng chất nổ quả thực không phải là điểm mấu chốt của nhiệm vụ lần này.
Vậy thì, sẽ là gì?
Chuyện còn phiền phức hơn cả sự kiện tấn công bằng chất nổ ở cự ly gần, rốt cuộc sẽ là gì?
Lúc chạng vạng tối, Diêu Nhược Vân cuối cùng cũng tỉnh. Chấn động não cộng thêm sốt cao nhiều ngày, lại thêm dư chấn của vụ nổ ngày hôm qua, lần này cô ấy hoàn toàn héo rũ rồi, sau khi mở mắt vẫn nằm trên giường, ngay cả sức lực để bò dậy cũng không có.
Phòng bệnh này được cải tạo từ văn phòng, văn phòng không lớn bằng phòng học, dùng rèm vải ngăn cách một chút, một căn phòng bố trí sáu chiếc giường. Lúc này rèm hai bên giường cô ấy đang khép lại, Thư Phức đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường cô ấy, chỗ đầu giường bên cạnh còn truyền đến một mùi thơm thoang thoảng của cháo trắng.
Diêu Nhược Vân còn tưởng là ảo giác của mình, cho đến khi Thư Phức đứng dậy, lấy ra một chiếc bát giấy kraft, hỏi cô ấy có muốn ăn chút cháo không.
Cô ấy nghiêng đầu nhìn về phía đầu giường, trên chiếc tủ gỗ nhỏ ở đó đặt một chiếc ấm đun nước điện gấp gọn, phích cắm của ấm nước nối với một cục sạc dự phòng dung lượng lớn. Chiếc ấm nước này chắc là có tác dụng giữ ấm, lúc này đèn giữ ấm đang sáng, không tốn bao nhiêu điện, nhưng có thể từ từ ninh nước cơm đã đun sôi, cho đến khi ninh thành cháo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cùng với động tác mở nắp ấm của Thư Phức, trong không khí tỏa ra mùi thơm nức mũi hơn.
"Thực sự là cháo sao?" Diêu Nhược Vân vô cùng kinh ngạc. Mặc dù dọc đường di dời này, đi theo đội ngũ cứu hộ cũng chưa từng bị đói, nhưng phần lớn thời gian đều là ăn lương khô thành phẩm hoặc cơm tự sôi đóng hộp loại bán thành phẩm này.
Nấu cháo quá mất thời gian, cần gạo cần nước cần dành thời gian từ từ ninh, cho dù có điện có lửa nấu xong cũng không được hoan nghênh lắm, vì cháo không no lâu, hơn nữa lại quá thanh đạm, tương đương với việc tốn thời gian công sức mà ăn vào lại không có sức, không bằng trực tiếp úp một bát mì gói cho tiện.
Nhưng cô ấy bây giờ vừa mới ốm dậy, di chứng của chấn động não vẫn luôn còn đó, rõ ràng rất đói, trong dạ dày trống rỗng muốn ăn thứ gì đó, nhưng cứ nghĩ đến những hộp thịt hộp mì gói cơm tự sôi đó cô ấy lại theo bản năng buồn nôn muốn nôn.
Ngược lại là loại cháo trắng thanh thanh đạm đạm như thế này, cô ấy chỉ ngửi mùi thôi đã rất muốn ăn rồi, thế là cố gắng ngồi tựa lên, tỏ ý có thể tự mình ăn.
Thư Phức chỉ đưa cho cô ấy chiếc thìa, không đưa bát cho cô ấy, mà ngồi xuống mép giường, giúp cô ấy bưng bát, để cô ấy có thể múc cháo từ từ ăn.
"Đàn chị..." Diêu Nhược Vân ăn hai miếng, thấy cô luôn giúp mình bưng bát, trong lòng vừa cảm động vừa áy náy, "Đàn chị, em lại gây thêm rắc rối cho chị rồi..."
"Cũng được, không tính là quá rắc rối." Thư Phức mỉm cười nhạt với cô ấy, "Gạo là đi mua ở chỗ quầy phục vụ, ấm đun nước gấp gọn và sạc dự phòng đều là chị mang theo bên người, bác sĩ nói em chính là bị đói, chỉ cần ăn đồ ăn có thể lực là sẽ khỏe lại. Em mau ch.óng khỏe lại, như vậy em mới có thể đi Tri Thành tìm bố mẹ em."
Diêu Nhược Vân gật đầu với cô, không hề để ý Thư Phức nói là "em", chứ không phải "chúng ta".
Cô hiện tại vẫn chưa rõ mình có thể bước ra khỏi địa giới tỉnh Hương Châu hay không, cho nên cũng không có cách nào hứa hẹn gì với Diêu Nhược Vân, mọi thứ phải đợi sau khi nhiệm vụ này kết thúc.
Mùi thơm của cháo trắng lan tỏa trong không khí, những người khác trong phòng bệnh này cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa. Tấm rèm bên cạnh bị vén lên, để lộ ra khuôn mặt của một người phụ nữ trung niên. Ánh mắt bà ta theo mùi thơm của cháo trắng trước tiên quét qua chiếc ấm đun nước gấp gọn trên tủ, sau đó mới nhìn về phía Thư Phức và Diêu Nhược Vân, nở một nụ cười với các cô, hỏi có thể bán một bát cháo cho bà ta không.
Diêu Nhược Vân theo bản năng muốn từ chối, nhưng nghĩ đến cháo này là do Thư Phức nấu, liền im bặt nhìn về phía cô.
"Xin lỗi." Thư Phức trực tiếp từ chối đối phương, "Cháo chỉ nấu một chút, không đủ chia."
Đối phương lẩm bẩm nói mình không phải muốn chia, là mua, nhưng thấy Thư Phức không tiếp lời, lại đổi ý, nói muốn mượn ấm đun nước của cô dùng một chút. Vừa nói, còn cố ý nhìn về phía Diêu Nhược Vân, tỏ ý bà ta và con trai bà ta đều là bệnh nhân, lại ở cùng một phòng bệnh, cứ coi như là giúp đỡ một chút.