Bây giờ rốt cuộc là mạt thế, trong quân đội chấp hành nhiệm vụ cứu người như thế nào là một chuyện, trở về với cuộc sống, anh chỉ muốn chăm sóc tốt cho những người nhà quan trọng nhất của mình.
Bố mẹ Lưu Sảng đều còn khỏe mạnh, còn có một cô em gái nhỏ hơn Thư Phức một hai tuổi, mẹ Lưu là một giáo sư, bố Lưu là một nhà văn, em gái Lưu Sảng là Lưu Chân học đại học y lâm sàng vẫn chưa tốt nghiệp, gia đình bốn người, chỉ có Lưu Sảng là làm về thể lực, có năng lực bảo vệ bản thân, cũng khó trách cô ấy không yên tâm tiếp tục để bọn họ ở lại trên đất liền.
Cô ấy vốn dĩ sau khi Sa Thành hỗn loạn đã muốn đưa người nhà đến, nhưng sau đó cân nhắc đến việc Lưu Chân rất muốn lấy được bằng tốt nghiệp, nên mới trì hoãn lại.
Nhưng cục diện trên đất liền mỗi ngày đều đang thay đổi, cách đây không lâu, người nhà của cô ấy đều đã nhận được vé tàu, sắp trở thành những cư dân đầu tiên của Hoa Quốc hoàn toàn rời khỏi đất liền lên tàu khổng lồ sinh sống.
Nếu là trước khi Lưu Sảng biết bè gỗ của mình có thể kéo rơ-moóc nâng cấp, đây đối với gia đình bọn họ có thể là một cơ hội không tồi, nhưng bây giờ, đã kiến thức qua chức năng bè gỗ của Thư Phức và khách sạn sau khi nâng cấp của Lư Chính, Lưu Sảng đương nhiên biết nên lựa chọn như thế nào.
Cô ấy thuyết phục em gái và bố mẹ, rất nhanh đã mang theo người nhà chạy đến hội họp với Thư Phức. Bố Lưu mẹ Lưu rốt cuộc chưa từng đích thân trải nghiệm khách sạn và bè gỗ, mà lúc đó trên đất liền, Lưu Sảng cũng không thể nói nhiều, do đó bọn họ đối với việc đi sống trên mặt nước trên bè gỗ điểm này vẫn luôn ôm một phần lo lắng.
Lần này Lưu Sảng có thể nhanh ch.óng thuyết phục bọn họ như vậy, là dùng tuyệt chiêu cuối cùng cô ấy cho biết, vì là phải sống trên bè gỗ của cô ấy, nên bản thân cô ấy bắt buộc phải có mặt, và từ nay về sau cô ấy cũng sẽ không bao giờ quay lại đất liền chấp hành nhiệm vụ nữa, sẽ cùng bọn họ định cư trong ngôi nhà nhỏ trên bè gỗ.
Nói một cách đơn giản, cô ấy cũng chính thức giải ngũ rồi.
Đối với bố mẹ mà nói, chỉ cần con cái đều ở bên cạnh, sống ở đâu ngược lại không quan trọng nữa. Mấy năm nay, cô ấy vẫn luôn ở bên ngoài chấp hành nhiệm vụ cứu hộ, nơi nào nguy hiểm thì chạy đến nơi đó, đừng nói là có còn cuộc sống cá nhân của riêng mình hay không, có thể lần nào cũng bình bình an an giữ được mạng trở về bọn họ đã rất mãn nguyện rồi.
Nên lần này, nghe thấy cô ấy nói giải ngũ, ở bên cạnh bọn họ không đi nữa, đâu còn cần cô ấy thuyết phục, gần như là lập tức đồng ý ngay.
Cũng vì vậy, mặc dù bọn họ vẫn chưa gặp Thư Phức, nhưng lại từ tận đáy lòng thích và cảm kích cô gái này.
Người có thể khiến cô con gái tam nương liều mạng nhà bọn họ nảy sinh ý định "nghỉ hưu", bất luận là ai, đều là ân nhân của bọn họ!
Thư Phức cảm nhận được ánh mắt nhiệt tình đặc biệt:?
Lư Chính và Lư Sách hai người dẫn theo những người khác đổi vòng tay, giới thiệu loại phòng và khu vực chức năng của Khách sạn sau khi nâng cấp, kể sơ lược về quy tắc nhận phòng, thỉnh thoảng còn phải trả lời câu hỏi của khách... bận rộn đến mức không dứt ra được.
Lư Chính tranh thủ nhìn quanh mấy lần, nhưng mãi vẫn không nhìn thấy Thư Phức trong đám đông, trong lòng khó tránh khỏi có chút hụt hẫng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lư Sách nhân lúc bận rộn lặng lẽ ghé sát vào Lư Chính: "Anh hai, đừng nhìn nữa, anh rể hiếm khi mới đến một chuyến, hai người bọn họ chắc là tìm chỗ nói lời thì thầm rồi..."
Lư Chính chỉ cảm thấy trán mình từng cơn đau giật giật: "Đừng gọi lung tung, Thư Phức từng nói bọn họ vẫn chưa phải là bạn trai bạn gái."
Lư Sách nhún nhún vai, thầm nghĩ đây chẳng phải chỉ là một cách xưng hô thôi sao, hai người đó đã thế này thế kia rồi, phải hay không phải có quan hệ gì chứ?
Huống hồ, người ta lại rất vui lòng nghe tiếng anh rể này, lúc nãy cậu ở ngoài khoảng sân nhỏ gọi đối phương như vậy, anh ấy lúc đầu sững sờ một lúc, biểu cảm thoạt nhìn hình như không có thay đổi gì, nhưng rất nhanh Lư Sách liền cảm nhận được khí chất vốn dĩ sắc bén trên người đối phương lập tức dịu đi.
Anh ấy lấy từ trong túi bên hông ra một con d.a.o chiến thuật cỡ nhỏ có vỏ bọc, đưa đến trước mặt cậu, nói là quà gặp mặt, bảo cậu cẩn thận sử dụng đừng làm bản thân bị thương.
Lúc đầu cậu còn tưởng đây chỉ là một con d.a.o nhỏ bình thường, sau đó tự mình trốn vào trong Khách sạn rút ra xem mới phát hiện thân d.a.o màu đen nhám, tự mang theo một luồng ánh sáng lạnh lẽo, thoạt nhìn vô cùng ngầu.
Sau đó bị Hàn Lan ở bên cạnh nhìn thấy, vẻ mặt kinh ngạc hỏi cậu con d.a.o này sao lại ở trong tay cậu, sau khi biết là quà gặp mặt Thành Ngộ tặng cậu thì cả người đều không ổn, cứ nói trước đó mình xin anh ấy mấy tháng trời, anh ấy đều không cho...
Lư Sách mặc dù không hiểu tại sao, nhưng có thể nhìn ra đây là một con d.a.o tốt, lập tức cẩn thận cất đi.
Lúc này con d.a.o này đang nằm trong túi quần của cậu, cậu sẽ thỉnh thoảng sờ sờ cách lớp túi quần, cảm thấy bản thân dường như cũng trở thành một chiến binh tài giỏi giống như anh rể, Lưu đội cũng như Hàn đội.
Cùng lúc đó, Thư Phức và Thành Ngộ vốn dĩ nên tụ tập cùng nhau nói lời thì thầm trong miệng Lư Sách, thực chất đang ở bên trong ban công kính tầng ba biệt thự, trên mặt đất trải tấm t.h.ả.m yoga lớn, đang vật lộn đ.á.n.h nhau.
Đây là vật lộn, quật ngã, đ.á.n.h đ.ấ.m thực sự.
Thành Ngộ giả vờ làm kẻ đ.á.n.h lén, từ nhiều góc độ khác nhau khống chế cô, còn Thư Phức phải dùng thời gian ngắn nhất để quật ngã anh xuống đất, phản đòn và khống chế lại.
Thành Ngộ cao gần 1m90, hai người chênh lệch nhau hơn hai mươi centimet, cộng thêm một bên là chiến binh có kinh nghiệm thực chiến phong phú, bên kia tuy từng học qua Hàn Lan và Trần Dược Trinh nhưng cơ hội thực sự động thủ không nhiều. Vì vậy, trong hai lần đầu tiên, Thư Phức thậm chí còn không thể thoát thân, chứ đừng nói đến chuyện quật ngã hay phản đòn.
Cũng nhờ hai lần giao thủ này, Thành Ngộ cơ bản đã nắm được tình hình của cô. Đến lần đối kháng thứ ba, anh điều chỉnh lại lực đạo của mình, khống chế ở mức của một người đàn ông trưởng thành bình thường. Lần này, Thư Phức nhanh ch.óng thoát thân, thuận lợi nhớ lại những điểm trọng tâm mà Trần Dược Trinh từng dạy, xoay người khống chế Thành Ngộ xuống tấm t.h.ả.m.