Nhưng so với Lư Sách vẻ mặt bất lực vì bị động tĩnh kinh hãi, khóc lóc và cầu xin của người khác làm phiền, Lư Chính lúc này trông bình tĩnh hơn nhiều, cũng tỉnh táo hơn nhiều: "Đừng buồn, cứu hộ vẫn đang được tiến hành, mọi người đều sẽ được cứu ra ngoài. Giúp người phải trong khả năng cho phép, em bây giờ không giúp được bất cứ ai, tập trung vào chuyện trước mắt mới là quan trọng nhất..."
Dưới sự an ủi của Lư Chính, Lư Sách một lần nữa kiên định vẻ mặt, dồn hết sức lực vào mái chèo trong tay.
Thuyền bơm hơi di chuyển nhanh ch.óng trên mặt nước nhấp nhô, rẽ ra khỏi các con phố lân cận, tiến vào đường trục chính rộng rãi.
Đường trục chính vốn đã rộng rãi vì mực nước dâng vọt trở nên mênh m.ô.n.g bát ngát, giống như mặt hồ màu xám cuộn sóng, các tòa nhà thương mại hai bên đường thì giống như từng công trình kiến trúc thủy sinh, lặng lẽ sừng sững trong nước.
Xung quanh không nhìn thấy xe cộ và người đi bộ, con phố sầm uất ngày xưa, cảnh tượng xe cộ tấp nập đều biến mất rồi, tất cả xe cộ đã trở thành đống sắt vụn chìm dưới đáy nước, còn con người, thì trốn trong những tòa nhà cao tầng này, chờ đợi thuyền cứu hộ phá vỡ màn mưa, chở họ an toàn rời đi.
Đường trục chính tiếp tục đi về phía trước đến tận cùng, chính là đoạn đường trên cao của Tuy Thành, cầu vượt gần đây có chiều cao hơn mười mét, địa thế tổng thể cũng cao hơn một chút so với đoạn đường họ đi qua trước đó, mặc dù lũ lụt khiến cầu vượt biến thành "cầu chân ngắn", nhưng khoảng cách từ cầu vượt đến mặt nước bên dưới vẫn còn khoảng bốn mét không gian, đủ để thuyền bè an toàn đi qua.
Nước mưa men theo khe hở của vài đoạn mặt cầu ào ào chảy xuống, tạo thành bức rèm nước giống như thác nước, rơi xuống mặt nước bên dưới, kích lên màn sương nước khổng lồ, mặt nước chao đảo, giống như dòng suối chảy xiết trong núi, bọn họ đều không ngờ rằng, có một ngày sẽ nhìn thấy cảnh tượng như vậy trong thành phố.
Độ ổn định của thuyền bơm hơi rất tốt, mặt nước có chao đảo hơn nữa cũng sẽ không bị lật, lúc đi qua bên dưới cầu vượt, chỉ cần cẩn thận đừng đi vào những khu vực khe hở này, thì sẽ không bị dầm mưa.
Trong lúc đó Thư Phức muốn thay Lư Sách chèo thuyền, nhưng hai anh em đều rất chăm sóc cô, trực tiếp từ chối rồi.
Lư Sách vuốt nước mưa đầy mặt, mắt sắp bị mưa làm cho không mở ra được nữa, nhưng vẫn lạc quan nhe răng cười với cô: "Chị không biết đâu, chiếc thuyền cao su trước đó vốn nói có thể đến đón bọn em, sau đó lại có cách nói mới, đối phương nói người gia nhập không đồng ý đi đường vòng oan uổng, nhưng nếu bọn em chịu trả mỗi người ba nghìn tiền thuyền..."
Lư Sách cảm thấy đối phương tính toán cũng quá tinh ranh rồi, cùng đi một chuyến, đến đón ba người bọn họ có thể trực tiếp thu vào chín nghìn.
Lúc đó tuy họ đã bàn bạc xong ngồi chiếc thuyền bơm hơi bên Thư Phức, nhưng Lư Chính cảm thấy vẫn nên để lại một phương án dự phòng, cộng thêm bên đó cũng đang gom người, chưa có kết luận, cho nên cũng không hoàn toàn bác bỏ.
Kết quả trời còn chưa sáng hẳn, bên đó đã đổi cách nói.
"Đừng phàn nàn nữa, thuyền là của người ta, ra giá là tự do của đối phương, có chấp nhận hay không mới là tự do của em. Chuyện không tham gia đừng bàn luận nhiều, nhớ kỹ những gì anh nói với em, t.h.ả.m họa trước mắt, cảm xúc của mọi người đều không ổn định, phải cẩn trọng lời nói và hành động." Lư Chính lại mở miệng, khiến Thư Phức lại có thêm một số nhận thức mới về cậu ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không phải là "người thật thà lầm lì ít nói" như cô tưởng tượng ban đầu, cũng không phải là "chàng trai thẳng thắn thích giúp đỡ người khác", cậu ấy sẵn sàng giúp người, nhưng cũng sẽ cân nhắc xem có nằm trong khả năng hay không; ít nói, là vì cẩn thận, để tránh rắc rối.
Cậu ấy tuy vẫn đang học đại học, nhưng cậu ấy phải chăm sóc em trai, tự kiếm học phí, đã sớm bước chân vào xã hội này, nhìn thấy hình dáng thực sự của thế giới.
Cậu ấy không thiếu sự nhiệt tình, nhưng lại cẩn trọng lời nói và hành động lượng sức mà làm, đây là đạo sinh tồn của cậu ấy.
Sau khi rời khỏi đoạn đường trên cao, rác rưởi trôi nổi trên mặt nước trở nên nhiều hơn, từ bản đồ 3D hiển thị, khu vực lân cận này vốn là một khu kiến trúc cũ kỹ, đều là những ngôi nhà cũ thấp bé khoảng 2 tầng lầu, đường phố chật hẹp, nhà cửa lâu đời, được đủ loại lao động nhập cư thuê ở hoặc thuê mở cửa hàng.
Tiệm hoành thánh bong bóng Diêu Ký mà Thư Phức từng đ.á.n.h dấu trước đó cũng ở khu vực này, không ngờ lúc qua đây lần nữa, hoàn toàn cảnh còn người mất.
Khu kiến trúc đã biến mất rồi, trên mặt nước toàn là đủ loại mảnh vỡ kiến trúc, tàn tích ván cửa khung cửa sổ bằng gỗ, túi rác đủ màu sắc, những công trình kiến trúc vốn có cơ bản đều bị nhấn chìm dưới dòng nước màu xám.
Phóng mắt nhìn ra ngoài, chỉ có cột điện và vài tòa nhà dân cũ kỹ cao khoảng năm, sáu tầng đứng lác đác chỗ này một nhúm chỗ kia một nhúm, giống như hòn đảo cô lập trong nước.
Hệ thống điện lực của khu vực này cũ kỹ, từ sớm trong đợt mưa đá đã bị cắt một lần, sau khi mưa đá tạnh điện lực khôi phục ngắn ngủi không bao lâu, lại vì vấn đề an toàn tiềm ẩn mà bị cắt. Cũng vì xung quanh không có nhiều nhà cao tầng, người dân ở khu vực này sơ tán rất sớm, một bộ phận đã đến Đại học Tuy Thành gần đó.
Cùng với việc thuyền bơm hơi đến gần Khu Tây Đại học Tuy Thành, những chiếc xuồng cao su gần đó cũng lại nhiều lên, chở người dân sơ tán từ những nơi khác đến.
Hướng đi của những chiếc thuyền đó đều rất thống nhất, đồng loạt đi về hướng Bắc, xem ra là muốn vòng qua cổng trường phía Nam, đi cổng trường phía Đông. Phía sau một số chiếc xuồng cao su, còn dùng dây thừng kéo theo vài chiếc thuyền cao su không có động cơ.
Lư Sách tuổi còn nhỏ, nhưng người rất lanh lợi, lúc đến gần một chiếc xuồng cao su nào đó, gọi "Chú cứu hộ", hỏi thăm đối phương hướng đi của điểm bố trí.
Nhân viên cứu hộ đó ngồi ở đuôi xuồng cao su, một tay đặt lên động cơ gắn ngoài dùng cho thuyền, đang giảm tốc độ điều chỉnh phương hướng, nghe vậy nhìn về phía Lư Sách. Đối phương rất trẻ, mũ che mưa che khuất một nửa lông mày và mắt, lộ ra sống mũi cao thẳng trắng trẻo, đại khái vì dầm mưa trong thời gian dài, gò má và sắc môi trông đặc biệt tái nhợt.