Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 18



 

Nguyễn Miên Man xem xong chủ đề vốn đang chuẩn bị giải thích hai câu, chờ nhìn thấy bình luận hắn trả lời mọi người, cảm thấy cùng loại người cố chấp này giải thích cũng vô dụng, liền thôi không bình luận.



Cái thảo luận này đối với sinh ý trong tiệm cũng không có ảnh hưởng gì, ngược lại còn làm mấy khách nhân mới tới tìm.



Nguyễn Miên Man nghĩ vậy, rời khỏi cuộc thảo luận tiếp tục đi dạo xung quanh.



Tùy tiện nhìn nhìn, phát hiện thời gian không còn sớm, cô vội buông di động.



"Quả Quýt Nhỏ ngủ ngon."



Đem mèo con đặt vào ổ mèo dưới chân giường, Nguyễn Miên Man tắt đèn nằm xuống.



Ngày kế mới tờ mờ sáng, Quả Quýt đã đứng ở đầu giường, dùng ch.óp mũi cọ cọ khuôn mặt người đang ngủ say trên giường, lại nhẹ nhàng dùng đệm thịt chạm vào nàng.



Người đang chôn nửa khuôn mặt trên gối liền mở mắt ra, đối mặt với mèo con ngoãn ngoãn ngồi xổm trước mặt mình.



Chớp mắt tỉnh lại, cô duỗi tay v**t v* mèo con mấy cái mới ngồi dậy.



"Mieo ô ~" mèo con bị xoa loạn lông trước trán liền nhảy vào trong n.g.ự.c cô, cọ cọ cằm cùng cổ cô.



Nguyễn Miên Man nhịn không được cười rộ lên, anh mắt trong trẻo hơi cong cong.



Trong phòng còn có chút tối, cô ôm mèo xuống giường, kéo ra tấm rèm cửa, phía chân trời đã bị mặt trời mọc nhuộm ra một mảnh màu đỏ.



Đi vào thế giới này thật tốt.



Nguyễn Miên Man trong lòng bỗng nhiên hiện lên suy nghĩ, sau đó cúi đầu hôn Quả Quýt đang dựa vào vai mình một cái thật nhẹ, mở cửa sổ ra liền mang mèo xuống lầu.Chờ cô rửa mặt thay quần áo xong không bao lâu, cửa lớn bị gõ vang, ông chủ cửa hàng đậu hũ tới giao đậu hũ.

 

 

 

 

 

 



Tiễn bà chủ tiệm đậu hũ xong, Nguyễn Miên Man mặc vào tạp dề cuốn lên tay áo, lúc này mới nhìn về phía chậu đậu hũ.



Ngón tay trắng nõn ấn ấn miếng đậu, cảm nhận được sự đàn hồi của miếng đậu hũ, cô cẩn thận cầm một miếng đậu hũ lên, đồng thời một tay khác dội nước muối vào thau.



Nước muối đổ tốt, cô cầm lấy d.a.o tùy ý cắt miếng đậu hũ trong lòng bàn tay vài đường, sau đó đặt trong nước muối.



Miếng đậu hũ nhìn như hoàn chỉnh vừa cho vào nước, nháy mắt rời thành từng miếng nhỏ chữ nhật lớn nhỏ tương đồng, giống như bông hoa nở rộ trong nước.



Cắt xong đậu hũ, cô lại rửa một chút rau, sau đó bật bếp đổ chút nước vào nồi, tùy tay ném hai nhánh gừng vào trong nồi.



Nước sôi theo thứ tự bỏ muối, rau xanh, đậu hũ vào, chờ sôi lần nữa thì canh đậu hũ đã hoàn thành.



Nguyễn Miên Man tắt bếp, đem canh múc vào chén sứ đã chuẩn bị tốt, vừa lúc trang trí tới tám phần đẹp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Đậu hũ mới làm cùng rau xanh ngày xuân, lấy một cái muỗng sứ trắng múc lên, chan chút nước canh vừa phải, một thìa vào miệng, lại có thể nhấm nháp ra trong đó hơi thở ngày xuân thoải mái thanh tân.



Canh này, dùng để phối với cơm chiên, hiển nhiên lại càng thích hợp.



Nguyễn Miên Man thử qua một ngụm, chậm rãi gật đầu, ngay sau đó chụp ảnh tải lên thực đơn.Chuẩn bị xong thực đơn, chén canh rau xanh đậu hủ trực tiếp được cô làm thành bữa sáng.



"Mieo ô mieo ô......"



Ngay từ ngày đầu tiên mèo con đã được dạy không tiến vào bếp, lúc này thấy cô bưng chén ra, liền lập tức đuổi theo nàng kêu lên.



"Em thế nào lại cái này cũng muốn ăn? Không phải nói mèo không thích ăn đậu hũ sao?"



Nguyễn Miên Man ngồi xuống, có chút bất đắc dĩ mà nhìn mèo con nhảy lên đùi mình, một hồi muống đứng lên hướng trong chén, một hồi ở đùi mình lăn lộn làm nũng kêu meo meo.



Lúc vừa xuống lầu Nguyễn Miên Man đã cho nó ăn thức ăn của mèo, thấy nó một hai bán manh xin ăn, một bộ dạng không cho nó không bỏ qua, chỉ có thể bưng chén đi tới trước chậu cơm của nó, bỏ vào nửa miếng đậu hũ: "Chỉ được ăn ngần này, ăn xong liền không có thêm."



Chút này đậu hũ không đủ mèo con ăn hai miếng, bất quá có còn hơn không, Quả Quýt Nhỏ lập tức liền vùi đầu ăn.



Thấy nó ăn đến rất vui, Nguyễn Miên Man cũng không biết là do tay nghề mình tốt, hay là do nó vốn dĩ đã khác thường thích ăn đậu hũ.



Kết thúc bữa sáng, cô vội vàng ở phòng bếp một hồi, đến khi 8 giờ, có đứt quãng vài đơn đặt hàng, làm xong mấy đơn hàng đã tới 9 giờ.



Lúc bà chủ tiệm đậu hũ giao hàng, còn tiên thể mang tặng một chậu cá nhỏ, nói là thân thích trong nhà mang tới nhưng không ăn hết.



Nguyễn Miên Man khách khí hai câu sau, sau đó đưa ít rau dưa, trái cây coi như đáp lễ.



Vừa rồi đã bớt thời giờ đem cá ướp tốt, cô định chuẩn bị làm một chút, mang cho ông Ngô, thuận tiệm đem chuyện cô gái hôm qua tới hỏi thăm nói với ông một tiếng.



Mèo vốn thích cá, Quả Quýt Nhỏ không khỏi thèm muốn trực tiếp nhà vào phòng bếp, Nguyễn Miên Man trước tiên đem nó tống cổ ra ngoài chơi.



Mèo con vốn dĩ sinh ra ở ngõ nhỏ, cũng thích ra ngoài chơi, bị cô dưa ra tới cửa, hướng cô kêu một tiếng liền thoắt cái chạy không thấy bóng dáng.



Mặt trời đã lên cao, dưới ánh mặt trời, lông mềm màu quýt của mèo con nhìn đặc biệt phát sáng.Nhìn theo nó rời đi, Nguyễn Miên Man xoay người trực tiếp tiến vào phòng bếp.



Chảo nóng bỏ vào lượng dầu vừa phải, cá nhỏ thả vào nồi, cá đã ướp qua gặp dầu nóng, nháy mắt hương thơm nồng đậm tỏa ra.



Vặn lửa nhỏ chiên một lát, cô đem cá chiên ngoan ngoãn chỉnh tề xếp gọn trong cái nồi, lộ ra tầng da vàng óng.



Chiên cá vốn dĩ đã thơm, đặc biệt không biết cô ướp gia vị như thế nào, càng chiên lâu hương khí liền càng thêm mê người.



Mèo nhà nàng bị đuổi đi chơi không ngửi thấy, nhưng người ở ngõ nhỏ đối diện phòng bếp ngửi thấy mùi thơm không biết đã nuốt bao nhiêu nước miếng.



Đặc biệt có thanh niên thất nghiêp ở nhà dậy muộn, vừa mới chuẩn bị ăn bữa sáng, ngửi được mùi thơm trong nháy mắt nuốt không trôi mì gói trước mặt.



Mẹ nó, xem ra vẫn là phải đi ra ngoài làm việc, bằng không không có tiền cũng chỉ có thể ngửi mùi đồ ăn nhà người khác mà ăn mì gói!