Kể từ đó, bà ngoại Nguyễn trừ bỏ bán cơm còn tìm chút việc khác kiếm tiền.
Nguyễn Miên Man là một đứa nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện, biết bà ngoại vất vả, vẫn luôn hy vọng nhanh lên lớn lên, nhanh đi làm, sau đó bà ngoại không cần mệt nhọc kiếm tiền nữa.
Đáng tiếc, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà cha mẹ chẳng còn.Nguyễn Miên Man vừa thành niên, đang chuẩn bị thi đại học, bà ngoại bởi vì té ngã mà dẫn tới xuất huyết não.
Vì chiếu cố bà, cô lựa chọn từ bỏ thi đại học, thậm chí khi bệnh trở nặng, bà ngoại biến thành người thực vât cũng không tư bỏ, một bên tiếp tục chăm sóc bà, một bên tính toán lâu dài, chuẩn bị dựa vào cửa tiệm nhà mình để kiếm tiền.
Nhưng mà tại lúc yều cầu mở tiệm cơm hộp trên phầm mềm bán cơm hộp Bánh Trôi của cô đang chờ thông qua, bác sĩ tuyên bố bà ngoại Nguyễn não t.ử vong.
Thân nhân duy nhất qua đời, hơn nữa tại tang lễ, thân thích bên nội lại tới gây chuyện, lén nói thầm vài câu bị cô nghe thấy, nói mạng cô cứng khắc c.h.ế.t người thân. Như ngọn cỏ cuối cùng đè c.h.ế.t lạc đà, tại đêm cúng đầu tuần bà ngoại Nguyễn, cô quá mức bi thống mà c.h.ế.t đột ngột trong nhà.
Ngày kế tỉnh lại, thân thể này lại thuộc về một linh hồn khác trùng họ trùng tên
Sau khi xuyên qua tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, Nguyễn Miên Man cũng đồng dạng không có người thân lại có cảm giác đồng mệnh tương liên, theo sau đó là vô tận mờ mịt.
Trưa hôm đó, Ông Ngô, cũng chính là hàng xóm tốt bụng đã cho bà Nguyễn vay tiền xem bệnh tới, đem Nguyễn Miên Man từ không trung mờ mịt lôi về.
Bà con xa không bằng láng giềng gần những lời này ở thời điểm nào đó vẫn là rất có đạo lý, tại lúc bà ngoại Nguyễn nhập viện cần tiền gấp, thì người ra tay giúp đỡ không phải thân thích bên nội của Nguyễn Miên Man mà là ông Ngô hàng xóm.
Tiếp thu xong ký ức nguyên thân, Nguyễn Miên Man đối mặt với ông lão tốt bụng tự nhiên là lễ phép kính trọng, đặc biệt là đối phương đến không vì thúc giục trả nợ, mà là tỏ vẻ muốn hỗ trợ nàng tiếp tục đi học. . Truyện Kiếm Hiệp
Bất quá, cuối cùng Nguyễn Miên Man vẫn là cự tuyệt đề nghị đó.
Ông Ngô là giáo viên về hưu, cũng không ngại tuổi cô cần đến trường đọc sách mà cưỡng cầu cô theo ý mình.
"Sống đến già học đến già, đi học thì bất luận thời điểm nào cũng không muộn. Ông tôn trọng lựa chọn hiện tại của cháu, bất quá cháu phải đồng ý với ta, gặp vấn đề thì không cần tự mình chống đỡ...."
"Cháu biết, cảm ơn ông."
Nguyễn Miên Man tiễn đi lão ông Ngô, trong lòng có chút cảm động, đồng thời cũng đối với thế giới này cảm nhận vài phần chân thật.
Cô sở dĩ cự tuyệt ý tốt của ông Ngô hỗ trợ nàng đi học, môt là dù kế thừa ký ức nguyên thân nhưng trước sau đối với thế giới này còn có một loại cảm giác m.ô.n.g lung nên nàng tạm thời không muốn vào trường học; một lý do khác nữa là cô không muốn mắc nợ người khác.
Người có đôi khi, có mục tiêu vẫn là khá tốt, tựa như Nguyễn Miên Man, nghĩ đến nguyên thân còn thiếu người ta mười vạn, thực nhanh từ một người xuyên qua dị giới lên tinh thần, chuẩn bị trước đêm nợ nần trả hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Yêu cầu mở tiệm cơm hộp trên phần mềm Bánh trôi của nguyên thân đã sớm được thông quan, hiện giờ chỉ cần lên thực đơn liền có thể khai trương.
Nguyễn Miên Man ở trong trí nhớ biết được, nguyên thân trong nhà là mở tiệm cơm nhỏ, biểu tình có chút vi diệu, bất quá nghĩ đến mình hiện giờ cũng coi như là "Kiếp sau", rốt cuộc không quá nhiều rối rắm.
Mất thời gian hai ngày đem nhà cửa có chút hỗn độn quét tước sạch sẽ, đồng thời trong quá trình làm tâm tình của mình cũng dần dần bình tĩnh trở lại, Nguyễn Miên Man liền đi ra cửa mua sắm nguyên liệu nấu ăn.
Nếu nói trong phòng TV, tủ lạnh, nước máy, bếp gas đã làm cô ngạc nhiên, chờ bước ra khỏi hẻm Hồ Lô, bên ngoài nhà cao tầng san sát, đường phố ngựa xe như nước càng làm cho cô âm thầm kinh ngạc cảm thán.
Dù sao ký ức so ra cũng kém chân thật bằng tận mắt nhìn thấy, Nguyễn Miên Man đi ở trên đường cái, trong lòng sông cuộn biển gầm, trên mặt lại là một mảnh đạm nhiên, chỉ có bàn tay nắm c.h.ặ.t di động tiết lộ cảm xúc bất an trong cô.
Ở cái thời đại trong ngoại hình, cô gái tuổi trẻ xinh đẹp đi ở đầu đường, không tránh được bị người nhiều để ý.
Hai cô gái trẻ đi qua Nguyễn Miên Man, nhịn không được quay đầu lại, nhỏ giọng nói: "Váy trên người cô gái kia thật có phong cách."
"Đúng vậy, là theo phong cách cổ trang, khá xinh đẹp, bất quá chủ yếu vẫn là do người đẹp mặc gì cũng đẹp......"
Nguyễn Miên Man mơ hồ nghe được các nàng nói chuyện, nhịn không được cúi đầu nhìn váy trên người.
Bà ngoại nguyên chủ mỗi năm đều sẽ làm cho cô một bộ quần áo coi như quà sinh nhật, nguyên chủ cảm thấy kiểu dáng quá mức cũ, không mặc ra ngoài chỉ mặc trong nhà.
Bất quá đối với Nguyễn Miên Man người mới vừa xuyên qua tới, tư tưởng còn có chút bảo thủ của cổ nhân, ngược lại là quần áo này mang theo cảm giác niên đại cũ, váy áo rộng thùng thình càng dễ tiếp nhận hơn.
Không có người không thích được khen, Nguyễn Miên Man tự nhiên không thể ngoại lệ.Được hai cô gái xa lạ khích lệ, bước chân cô so với lúc trước thoải mái hơn một ít.
Dựa vào ký ức nguyên chủ, Nguyễn Miên Man thuận lợi ở siêu thị đi tới chỗ bán nguyên liệu nấu ăn cùng gia vị cần thiết.Sau khi mua xong đồ, cô một mặt ở trong lòng cảm thán thế giới này thật tiện lợi, một mặt vội vàng chạy về hẻm Hồ Lô.
Mở di động lên nghiên cứu lại một lần nữa phần mềm bán cơm hộp Bánh trôi, Nguyễn Miên Man chụp lại phần cơm chiên đã chuẩn bị sau đó tải ảnh lên, chính thức khai trương cửa tiệm.
Để mở cửa hàng thì thực đơn cần ít nhất 10 món ăn, ngay từ lúc mua đồ ăn cô đã nghĩ xem nên làm món nào, đêm cửa trước khóa lại, cô liền xách nguyên liệu đi về phòng bếp.