Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 29



 

Anh không thích trong nhà có người ngoài, người làm trong biệt thự đều ở ở tòa nhà kiểu tây phía sau.



Đêm hôm khuya khoắt, anh cũng không định gọi người tới đây, liền tự mình đi phòng bếp nướng 2 lát bánh mỳ, đun nóng ly sữa bò.



Đèn nhà ăn là màu vàng nhạt ấm áp, bát quá vào nửa đêm, một người ngồi trước bàn ăn thật dài, bánh mỳ cũng sữa bò đơn gian đặt trước mặt, bức họa này lại lộ ra vài phần cô đơn.



Bánh mỳ vừa nướng tỏa ra mùi thơm của lúa mạch, sữa bò ấm nóng, nhưng mà Tư Cảnh Lâm ăn hai miếng liềng không muốn ăn tiếp.



Cuối cùng, anh lấy di động ra, mở ra ảnh chụp ông Ngô gửi qua.



Nhìn ảnh chụp liền ăn xong bữa khuya, hắn vì chính mình thế nhưng lưu lạc tới mức ăn "bánh vẽ" cho đỡ đói mà bật cười một tiếng, ngay sau đó liền lên lầu.



Trong nước.



Nguyễn Miên Man cũng không biết, bởi vì cô, gián tiếp tạo ra một hồi quằn quại đem khuya.



Lúc này cá viên đã làm xong, cô vừa đem thực đơn mở ra, mở bán 20 phần canh cá viên.



Cơ hồ cửa tiệm vừa mở cửa buôn bán lại, canh cá viên vừa mới mở bán lại, chưa tới 3 phút, 20 phần canh cá viên đã bị tranh mua sạch sành sanh.



Cũng bởi vì Nguyễn Miên Man nghĩ canh số lượng không nhiều lắm, liền đặt hạn mức mỗi đơn chỉ có thể đặt một suất, bằng không sợ là hết còn nhanh hơn.



Giờ khắc này, khách hàng của tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, cướp được canh thì vui mừng nhảy nhót, không cướp được canh thì hận không thể đ.á.n.h cái tay không biết cố gắng của mình.



Lúc đơn đặt hàng bay tới như tuyết rơi, Nguyễn Miên Man nấu mấy viên cá đổ vào chậu cơm của Quả Quýt Nhỏ, mèo con nhìn như đang giận dỗi nằm trong ổ mèo không nhúc nhích, trong nháy mắt liền lao ra ăn, cô liền yên tâm mà đi phòng bếp bận rộn.



Quả Quýt Nhỏ vì sao lại giận dỗi?



Bởi vì lúc nó trở về đúng lúc, mùi thơm của bánh cá chiên trong tiệm còn chưa tan hết.



Ngửi được hương vị này, người đều chịu không nổi, càng đừng nói một con mèo nhỏ.



Quả Quýt Nhỏ ngồi xổm trước mặt cô, ngửa đầu dùng một ánh mắt "chị trốn em ăn vụng món ngon" nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, hướng trên mặt đất ngã xuống, cọ ở bên chân cô. Lăn lộn đầy đất đòi thức ăn.



Nguyễn Miên Man nào dám cho nó ăn cái này, đổ ít thức ăn cho mèo vào bát cơm của nó.



Quả Quýt Nhỏ nhìn thấy thức ăn cho mèo, hướng cô kêu một tiếng, liền đem chính mình vùi vào trong ổ không thèm ra.



"Cô chủ, còn canh cá viên không?"



Quả Quýt Nhỏ gặm xong một viên cá, đã có một nhân viên giao cơm đến trong tiệm, vừa thấy cô liền hỏi.



Có lẽ là tiệm cơm chiên Hạnh Phúc có một sức hút đặc biệt, không riêng khách hàng ở khu bình luận thập phần sinh động, thậm chí mấy nhân viên giao cơm hay tới tiệm, cũng sẽ để ý cửa tiệm.



"Xin lỗi, khách hàng đều đã đặt hết rồi."



"Không có việc gì không có việc gì, tôi thuận miệng hỏi một câu thôi." Nhân viên giao cơm nói xong, tùy tiện tìm vị trí ngồi xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Hắn cầm di động các đơn sẽ giao, dư quang bỗng nhiên chú ý tới con mèo cạnh cửa...... Không, phải nói là cá viên trắng như tuyết trong bát cơm của mèo.



Nhận thấy được ánh mắt của hắn Quả Quýt Nhỏ trong miệng đang c.ắ.n nửa viên cá liền ngẩng đầu, ngay sau đó dùng móng vuốt đẩy chậu cơm của mình vào hướng góc tường.



Trước khi nó kéo bát cơm vào góc tường, nhân viên giao cơm đã nhanh tay chụp được bát cơm của nó.



Chụp xong, cũng không biết nghĩ như thế nào, thế nhưng còn gửi đi.



【@ khách hàng [ hình ảnh ] 】



【@ shipper??? 】



【@ shipper anh thật quá đáng! Tôi không cướp được canh cá viên đã thực thương tâm, anh thế nhưng còn gửi ảnh đả kích tôi. 】



【@ khách hàng [ vô tội ] [ vô tội ] ngài đang nói cái gì a? Tôi không phải loại người như vậy, tôi chính là nhìn đến một con mèo đáng yêu, định cùng ngài chia sẻ một chút, rốt cuộc nhìn đến sự vật đáng yêu tâm tình sẽ tốt hơn, tâm tình tốt ăn cũng sẽ ngon miệng hơn. 】



【@ shipper nếu trên hình vẽ chỉ có một cái chân của con mèo, tôi ngu mới tin anh, hiện tại...... A! Anh tốt nhất đừng đến trễ, bằng không tôi cũng có biện pháp làm anh ăn còn ngon miệng hơn. 】



【@ khách hàng biện pháp gì? 】



【@ shipper hừ! Biến bi phẫn thành động lực ăn. 】



"Má!" Nhân viên giao cơm đọc xong phản hồi, chạy nhanh hướng phòng bếp kêu, "Cô chủ, đơn của tôi xong chưa? Khách hàng uy h**p tôi!"



Nguyễn Miên Man vừa lúc cầm đơn cơm hộp của hắn ra tới, nghe vậy hiếu kỳ nói: "Uy h**p anh cái gì?"



"Hắn uy h**p tôi nếu là đến muộn, khiến cho tôi biến bi phẫn thành động lực ăn."



???



Nguyễn Miên Man nhất thời không thể hiểu, bất quá vẫn là chạy nhanh đem cơm hộp giao cho hắn: "Vậy anh mau nhanh đưa đi."



Theo mặt trời xuống núi, kế tiếp, trừ bỏ nhân viên giao cơm hộp, cũng có một ít người sống xung quanh đến trong tiệm tới mua cơm chiên hoặc là canh rau xanh đậu hủ về nhà.



Không phải mấy người già này thay đổi thói quen tiết kiệm, thật sự là lão nhân tiết kiệm nhưng đối với con cháu luôn trở nên hào phóng.



Một phần cơm chiên một phần canh, cũng chỉ mười mấy đồng tiền, chì cần đứa nhỏ trong nhà thích ăn, chút tiền này các bà vẫn nguyện ý bỏ ra.



Mà Nguyễn Miên Man, đối với những cư dân ngõ nhỏ, từ trước đến nay đều là đem phân lượng đồ ăn nhiều thêm chút.



Buổi tối hôm nay, khu bình luận tiệm cơm chiên Hạnh Phúc vẫn như cũ khí thế ngất trời.



Những khách hàng cướp được canh cá viên, từ chỉnh thể sắc hương vị, đến vị cá viên, hương vị canh, lại đến rau xanh...... Quả thực đều phải khen tới hoa muốn nở, không biết còn tưởng rằng khách hàng cửa tiệm này khách hàng đều là chuyên gia ẩm thực.



Mà những khách hàng không đặt cược canh, rõ ràng biết trường hợp trong khu bình luận, lại vẫn không nhịn được mà tiến vào xem, một bên xem một bên ch** n**c miếng, sau đó liền thề ngày mai nhất định phải cướp được.