"Đây là vừa rồi cháu thử xào cơm, hai bà giúp chấu mang về nếm thử, nhìn xem còn có thiếu vị gì không." Nguyễn Miên Man ra cửa đem bốn phần cơm chiên còn ấm chia cho hai bà.
Hai bà lúc đầu còn không nhận, nói cô để lại bán, chờ cô nói vài câu là nhờ hai bà nếm thử hương vị thì mới nhận.
Vốn dĩ hai bà định nếm ngay tại chỗ, Nguyễn Miên Man tỏ vẻ mình không vội, cơm có chút nguội, hai bà đem về làm nóng chút ăn rồi nói sau, hai vị lão nhân lúc này mới đem cơm bỏ vào không trong rổ rời đi.
Nhìn theo hai bà rời đi, Nguyễn Miên Man nhìn thời gian, đã hơn 10 giờ.
Cô nghĩ một chút, lại đóng gói hai phần cơm, ra ngoài rẽ phải, quẹo vào một hẻm nhỏ khác.
Trong hẻm nhỏ này không có người khác, Nguyễn Miên Man một mình đi trên đường, ngẫu nhiên sẽ nghe được tiếng nói chuyện từ phòng ở hai bên.
Vài phút sau, cô tới nơi --- cuối hẻm nhỏ là một tòa nhà cũ mang kiến trúc phương tây.
Nguyễn Miên Man nhìn xuyên qua cửa sắt thấy phía xa là một lão nhân đang đeo kính viễn thịc đọc sách ngồi tại nhà chính, cô thoáng do dự trong chớp mắt, mới tiếp tục đi tới trước cửa.
"Ông Ngô."
Ngồi trong nhà ông Ngô nghe tiếng ngẩng đầu, nhìn thấy là cô liền nở nụ cười mang theo phần kinh ngạc.
"Mau vào nhà ngồi." Ông Ngô đứng dậy mở cửa sắt đang khéo hờ ra, không hỏi nàng tới làm gì, trực tiếp nói.
Nguyễn Miên Man chưa tiến vào, liền đưa tới bao nilon đựng hai hộp cơm chiên nói ra ý đồ tới đây.
"Mùi thơm không tệ, ông sẽ nếm thử cẩn thận." ông Ngô nhận cơm, thấy cô không vào nhà, nghĩ đây là lúc tiệm cơm đang đúng thời điểm buôn bán liền không giữ cô lâu.
Chờ Nguyễn Miên Man đi từ nhà nhỏ kiểu Tây rời đi, trên tay nhiều thêm một túi trái cây bị ông Ngô cứng rắn bắt cầm về.
Bên kia, bà Vương bà Lý đã tới nhà bà Vương.
Bà Lý còn bận rộn chăm sóc, tỉa tót vườn rau một chút nên trực tiếp qua nhà bà Vương ngồi nghỉ một lúc.
Hai người ngồi nghỉ uống nước, bà Vương liền đứng dậy lấy tới hai cái muỗng, mở hộp cơm ra, định thừa dịp hợp cơm còn ấm nếm thử hương vị.
Đây là một phần cơm chiên thịt, mới mở nắp hộp ra, một mùi thơm mêm người xông vào mũi, làm bà Vương vốn chuẩn bị nói chuyện lại theo bản năng múc ngay một muỗng cơm đưa vào miệng.
Bà Lý ngửi thấy mùi thơm, đang muốn hỏi xem vị thế nào, nhìn tới bà Vương một miếng lại một miếng giống như đời này chưa được ăn cơm chiên bao giờ, liền không cần hỏi đã biết hẳn là ăn ngon.
Nhìn bà Vương ăn ngon như vậy, bà Lý nuốt nước miếng, cầm lấy cái muỗng khác trên bàn, múc một miếng cơm trong hộp đưa vào trong miệng, nhấm nuốt từ từ, một đôi mắt hơi vẫn đục của bà liền có chút toản sáng.
Nhìn bà Lý múc muỗng đầu tiên, bà Vương chưa nói gì, muỗng thứ hai, bà Vương nhìn một cái, chờ bà Lý định xúc muỗng thứ ba, bà Vương lập tức duỗi tay che cái hộp cơm lại.
"Bà Vương, chúng ta có giao tình nhiều năm, bà lại tiếc với tôi miếng cơm, không cho tôi ăn?"
"Có phải bà không có đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cài này tôi để lại cho cháu trai ăn."
"Để lại một phần là được rồi......"
Tuy nói vậy, bà vương vẫn lấy chén trong nhà chia cho bà một nửa.
Kế tiếp hai bà cũng không có thời gian nói nữa, thẳng đến khi ăn sạch sẽ phần cơm chiên mới ngẩn đầu lên nhưng vẫn chưa hết thèm.
"Tôi đời này chưa ăn qua cơm chiên ngon như vậy." Bà vương chép miệng lại nói.
Bà Lý gật đầu: " Đúng vậy, cơm này xào còn ngon hơn ông Nguyễn làm, Đông Đông có tay nghề như vậy, tôi xem cửa tiệm làm ăn sẽ không kém."
"Nào dễ dàng như vậy, bên ngoài nhiều thức ăn mới mẻ, như cháu trai tôi thích ăn cái gì hamburger rồi gà rán linh tinh, cơm chiên ngon nhưng liệu có ai chạy tới cái hẻm hẻo lánh của chún ta ăn cơm?"
"Aizz, bà nói cũng có đạo lý..."
Đồng hồ kiểu cũ tại nhà chính gõ vang tiếng chuông báo 11 giờ, bà Lý liền không tiếp tục nói chuyện phiếm, mà tâm tâm niệm niệm mang hai phần cơm chiên của mình đi về nhà.
Nguyễn Miên Man về tới nhà, mắt nhìn di động, liền làm nóng cơm chiên và làm thành cơm chưa cho chính mình.
Đồng thời, gần một tòa office building, có một cô gái trẻ chưa tới giờ nghỉ, liền mở phần mềm Bánh trôi cơm hộp, định tìm xem trưa nay ăn gì.
Không phải nàng kén chọn, thật sự là ăn cơm hộp nhiều, mỗi ngày ăn cái gì cũng là một vấn đề không nhỏ, chọn tới chọn lui thật lâu, nếu không chọn được một món sớm, lại mất thời gian giao, cô sợ không đủ thời gian ăn.
Tại trang đầu những tiệm ăn cô đã ăn nhiều lần nên không còn hứng thú, vì thế cô liền chọn những cửa hàng mới, muốn xem có cửa hàng mới nào tốt để đổi món.
Click mở cái cửa tiệm mới nhất, cô một bên nhỏ giọng bất mãn: "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc? Một cửa hàng mới lại không có ưu đãi giảm giá? còn không có tặng đồ uống hay canh miễn phí? Hi, có ngốc mới chọn..."
Lúc rời khỏi tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, cô quét mắt thấy hình ảnh trong thực đơn, nhìn cũng cảm thấy mê người, nhưng cô lại nghĩ không chừng đây là ảnh lấy từ trên mạng, cũng lười xem kỹ mà tiếp tục xem cửa hàng tiếp theo.
Trùng hợp, cách cô 2 chỗ ngồi cũng có một đồng nghiệp khác lúc này mở phần mềm Bánh trôi, cũng bấm vào tiệm cơm chiên Hạnh Phúc.
Cô gái này không có quá nhiều chú ý tới ăn uống, chỉ nghĩ tiện tìm một suất cơm chiên lót bụng, tìm từ khóa "Cơm chiên" liền thấy "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc" chọn một phần cơm chiên Dương Châu rồi chọn thêm một chai nước khoáng, liền lưu loát đặt đơn.
Tại lúc cô đặt cơm thành công, hẻm Hồ Lô nhà Nguyễn Miên Man cũng nghe tháy giọng nói nhắc nhở của app.
Nguyễn Miên Man không có kinh nghiệm chạy nhanh tới cầm di động nhận đơn, ba miếng liền nhanh ch.óng giải quyết nốt cơm trưa, vội vàng đứng dậy vào phòng bếp bắt đầu làm cơm chiên.Nhưng mà, chờ cô đêm cơm chiên xong bỏ vào hộp, cũng xếp nước khoáng và đóng gói xong, qua vài phút vẫn chưa thấy nhân viên giao hàng tới.