Tiến Hóa Kỷ Nguyên

Chương 34: Lần nữa tiến vào vết nứt



Đến nơi, bọn họ đã thấy Thái chuẩn bị sẵn đồ ăn rồi, mấy chồng khay đồ ăn được xếp đầy trên bàn, nhìn vào thật sự không giống một bữa cơm chia tay, mà giống như là đang chuẩn bị thi ăn vậy.

Thấy bọn họ tới, Thái cười có chút xấu hổ, nói:

" Ha ha, không có cách nào, sức ăn lớn, những đồ ăn này dưỡng chất không đáp ứng nổi, chờ sau đó trở về, tôi nhất định mời các cậu ăn thịt dị giới sinh vật."

Đám người Phạm Quốc Vượng nghe thấy vậy thì con mắt đều tỏa sáng, mặt mũi ai cũng hớn hở tiến tới bên cạnh Thái, vui vẻ yêu cầu Thái nhất định nói phải giữ lời.

Nhất là mập mạp, nghe thấy thịt dị giới sinh vật, tâm hồn ăn uống của cậu ta lập tức trỗi dậy, không kiềm chế được nói:

" Anh Thái, nếu như anh giữ lời, tôi sẽ giới thiệu chị họ của tôi cho anh!!!"

Thái nhìn một lượt thân thể mập mạp của cậu ta, mặc dù mấy hôm nay chăm chỉ luyện tập quân thể quyền, thân thể cậu ta đã có chút cải thiện, nhưng vẫn chưa thể che giấu nổi mỡ trên người.

Thái vừa nhìn cậu ta không tự chủ được liên tưởng tới người chị họ kia của cậu ấy, trong lòng không khỏi rùng mình.

Mặc dù biết, ngay cả chị em ruột cũng chưa chắc đã giống nhau, chị em họ thì càng không thể giống nhau được, nhưng hắn cũng không cảm thấy hứng thú lắm với việc giới thiệu này, vẫn là gặp nhau trực tiếp mới tốt.

Vậy nên hắn cố tỏ ra tự nhiên nói:

" Các cậu cứ yên tâm, tôi nói là sẽ làm, đây chính là hữu nghị của chúng ta, không yêu cầu các cậu phải làm gì.

Đương nhiên, vậy cũng phải tôi có thể trở về mới được."

Mặc dù biết lần này đi vào vết nứt trăm khó vạn hiểm, nhưng Thái vẫn mỉm cười tự nhiên, không có một chút bi quan.

Phạm Quốc Vượng bọn họ nghe thấy lời của Thái thì thi nhau quan tâm.

" Anh Thái, có nguy hiểm lắm không?!!!"

" Đúng vậy anh Thái, nếu như nguy hiểm quá thì chờ sau đó cùng mọi người cho an toàn!!!"

" Đúng vậy! Đúng vậy! Mạng cũng chỉ có một, cần gì phải mạo hiểm như thế!!!"

Thái nghe bọn họ quan tâm, trong lòng rất là cảm động.

Quen biết bọn họ chưa lâu, hắn và mấy người bọn họ thực ra tính cách cũng không quá hợp, mặc dù tuổi tác tương đương, nhưng Thái luôn cảm thấy mấy tên này như là đàn em của mình, cảm giác bọn họ khá là non nớt, vẫn rất ham chơi, chưa biết suy nghĩ chính chắn.

Nhưng được cái tính cách bọn họ còn khá là thoải mái, hòa đồng, lại rất chân thành, vậy nên hắn cũng rất ưa thích cùng bọn họ qua lại.

Mặc dù rất là cảm động bọn họ quan tâm mình, nhưng Thái vẫn là xua tay, kiên quyết nói:

" Không vấn đề gì, một chút nguy hiểm mà thôi.

Phú quý hiểm trung cầu, không dám đối mặt với nguy hiểm, bây giờ tôi có lẽ vẫn còn là một người lính bình thường, ở bên ngoài đóng quân, làm công tác phòng ngự đâu.

Vả lại, tôi cũng ưa thích cảm giác kích thích khi đối mặt với những tình huống nguy hiểm.

Vậy nên các cậu cũng không cần phải quá lo lắng cho tôi.

Được rồi, chúng ta ăn cơm đi, tôi đã rất đói rồi."

Đám người thấy Thái kiên định như vậy cũng không nói gì nữa, bắt đầu ngồi vào bàn ăn cơm.

Đột nhiên, khỉ gầy phát hiện cây trường mâu bị Thái đặt dưới đất, thế là tò mò cúi xuống định cầm lên xem.

Chỉ là, trường mâu trọng lượng cỡ nào, cậu ta ngay cả dùng ra hết khí lực cũng không thể làm cho nó xê dịch một chút được.

Thái thấy vậy thì mỉm cười nói.

" Nó rất nặng, cậu là không cầm lên được, cũng đừng cố, cẩn thận làm bị thương mình."

Những người khác cũng đã nhìn thấy cây trường mâu, lập tức quây lại, mặc dù biết nó rất nặng, nhưng ai cũng muốn nếm thử cầm lên.

Đương nhiên, với sức lực hiện tại của bọn họ, làm sao sẽ có người nâng được nó lên. Cho dù năm người bọn họ hợp sức cũng không nâng lên nổi.

Mập mạp ngẩng đầu nhìn Thái, một mặt hâm mộ hỏi:

" Đây chính là binh khí anh nhờ giáo sư Hải chế tạo sao?

Nhìn còn thật ngầu!!!"

Những người khác thấy không thể làm gì được cây trường mâu cũng đứng lên, bọn họ cũng hâm mộ không kém, mới bắt đầu tu luyện quân thể quyền bọn họ cũng đã bắt đầu hướng tới lực lượng, cây mâu này không chỉ có giá trị cực cao, nó cũng là đại diện cho việc cầm giữ sức mạnh to lớn.

Trong đám người yếu nhất có lẽ là bốn mắt, mấy hôm nay thi đấu, cậu ta đã ôm thầu dọn dẹp vệ sinh hai tháng, trở thành công nhân vệ sinh của cả đám.

Người càng yếu thì lại càng khát vọng sức mạnh, vậy nên ánh mắt cậu ta cơ hồ tràn ngập đều là hâm mộ. Nhưng miệng cậu ta lại thở dài than vãn:

" Hây, cây trường mâu này nặng như vậy, thế mà anh Thái cũng dùng được!

Không biết bao giờ tôi mới có thể có được sức mạnh như vậy?!!!"

Thái thấy vậy lập tức an ủi:

" Yên tâm, chỉ cần các cậu chăm chỉ rèn luyện, chẳng mấy chốc là sẽ cảm nhận được sức mạnh tăng lên.

Chờ sau đó chúng ta có thể thu về tài nguyên từ dị giới, các cậu cũng sẽ dễ dàng đạt được mức độ của tôi bây giờ..."

Thái đột nhiên như nhớ ra chuyện gì, vậy nên lập tức nói ra:

" ... À đúng rồi, bây giờ tôi đã thanh toán xong chi phí chế tạo vũ khí, các cậu không phải muốn mượn công huân sao?

Cần mượn bao nhiêu?"

Đám người Phạm Quốc Vượng nghe thấy vậy thì lập tức nhìn nhau một cái, sau đó trên mặt đều toát ra vui mừng.

Thái không nhắc tới bọn họ còn không nhớ chuyện này, vốn dĩ trước đó cũng chỉ là nửa đùa nửa thật. Nhưng bây giờ Thái đã lên tiếng như vậy, bọn họ đương nhiên là vui mừng, bọn họ cũng rất muốn mua thêm một chút nước thuốc để phụ trợ tu luyện.

Phạm Quốc Vượng dò hỏi:

" Anh Thái, anh còn có bao nhiêu công huân?"

Thái cũng không giấu giếm:

" Tôi còn bảy nghìn năm trăm công huân."

Nghe thấy số lượng công huân của Thái, đám người Phạm Quốc Vượng đều hết sức kinh ngạc thốt lên:

" Nhiều như vậy?!!!"

Thái thấy thế thì giải thích:

" Vừa mới nhận phần thưởng do giao nộp lên mẫu vật nên mới còn lại tần đó."

Đám người Phạm Quốc Vượng lại được một phen hâm mộ nữa.

Bọn họ sau khi trao đổi với nhau, cuối cùng nhất trí muốn mượn của Thái một nghìn công huân.

Thái nghe thấy vậy thì kinh ngạc:

" Các cậu muốn mượn mỗi người một nghìn công huân?"

Thấy bọn họ gật đầu tỏ vẻ không sai, Thái mặc dù vẫn rất kinh ngạc, nhưng cũng không hề từ chối, trực tiếp để họ lấy ra thẻ, quét mã chuyển cho bọn họ mỗi người một nghìn công huân.

Dù sao hiện tại hắn cũng không dùng gì tới chỗ công huân này, đã thế chuyến này ra ngoài lỡ như không về được, những công huân này coi như lãng phí.

Thấy Thái dứt khoát như vậy liền chuyển công huân cho bọn họ, mấy người đám Phạm Quốc Vượng đều rất là cảm động, đây cũng không phải khoản tiền nhỏ, đã thế còn là công huân, vậy mà không cần giấy tờ chứng minh gì, Thái lập tức nói cho mượn liền cho mượn, một chút dây dưa cũng không.

Nhận được công huân, Phạm Quốc Vượng vẫn là cảm thấy có chút băn khoăn, vậy nên lập tức hướng về phía Thái nói:

" Anh Thái cứ yên tâm, không cần lo chúng tôi không thể trả lại được anh số công huân này.

Bây giờ chúng tôi đang có nhiệm vụ mới, nâng cấp thiết bị mô phỏng tác chiến giả lập.

Chờ xong nhiệm vụ này, nhất định lại sẽ nhận được một khoản công huân khen thưởng.

Chưa kể, lần này mọi người sử dụng thiết bị mô phỏng sẽ bị tính phí bằng công huân, không thể tiếp tục sử dụng miễn phí nữa.

Mặc dù thu phí cũng tương đối thấp, chúng tôi cũng chỉ đạt được một phần nhỏ trong đó mà thôi, nhưng chỉ cần số lượng người dùng vẫn nhiều như hiện tại thì chúng tôi thu được cũng không ít.

Chắc chắn có thể hoàn trả lại anh số công huân này."

Thái cũng không hề có lo lắng về việc bọn họ không thể trả lại công huân cho mình, bằng không cũng không thoải mái đưa công huân cho bọn họ như vậy.

Hắn đã sớm nghĩ rồi, Phạm Quốc Vượng bọn họ không trả được thì hắn sẽ đi đòi Phạm Trấn Quốc.

Trước đó còn không làm rõ được mối quan hệ của Phạm Quốc Vượng với Phạm Trấn Quốc. Nhưng bây giờ Phạm Trấn Quốc đã thừa nhận mối quan hệ của bọn họ, vậy đi tìm Phạm Trấn Quốc đòi nợ cũng không có gì quá đáng.

Chỉ là nghe Phạm Quốc Vượng nói như vậy, Thái vẫn là rất kinh ngạc, hắn không nghĩ tới, bọn họ lại định chuẩn bị thu phí sử dụng thiết bị mô phỏng tác chiến giả lập. Đã thế còn là thu phí bằng công huân.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng đúng, thiết bị mô phỏng tác chiến giả lập công nghệ rất là tối tân, chi phí nghiên cứu chế tạo rất cao, có thu phí sử dụng cũng là chuyện bình thường.

Mặc dù nói là đám người Phạm Quốc Vượng nghiên cứu chế tạo ra loại thiết bị ấy, nhưng thực ra cũng không phải như vậy.

Đám người Phạm Quốc Vượng cũng chỉ là phụ trách một phần nhỏ trong đó mà thôi, cũng chính là lập trình phần mềm.

Mặc dù phần này cũng rất quan trọng, nhưng để mà tạo được ra loại thiết bị mô phỏng đó thì còn cần rất nhiều công nghệ hiện đại từ các nguồn khác nhau tập hợp lại mới được.

Mà việc nghiên cứu, và phối hợp các loại công nghệ hiện đại đó, tạo ra được loại thiết bị mô phỏng tối tân mà mọi người sử dụng, cần càng nhiều nhóm nghiên cứu đỉnh cấp khác phối hợp mới được.

Nói thẳng ra thì chẳng khác nào là các nhóm nghiên cứu khác nghiên cứu chế tạo ra một chiếc máy tính, còn nhóm của Phạm Quốc Vượng là lập trình một cái trang web mà thôi.

Mặc dù nói như vậy, nhưng Thái cũng không khỏi khâm phục mấy tên này, cho dù thế nào, có thể phụ trách một phần trong đó, bọn họ cũng đã đủ tài giỏi rồi.

Đồng thời, Thái cảm thấy việc thu phí này còn có thể liên quan tới việc Phạm Trấn Quốc quyết định cho hắn tự do tiến vào vết nứt.

Ban đầu hắn cũng không có nghĩ tới chuyện này, nhưng nghĩ lại việc Trung tâm nghiên cứu vật liệu và vũ khí thu phí chế tạo vũ khí của hắn cao hơn bình thường, thì hắn cũng đã có thể liên tưởng được.

Nói thẳng ra chỉ sợ cũng là vì một nguyên nhân duy nhất, sợ bọn hắn tiến vào vết nứt chỉ mưu lợi cho bản thân, không chịu tìm kiếm tài nguyên mang về mà thôi.

Cái này cũng bình thường, dù sao ai chẳng có tư tâm, ai không muốn dồn hết tài nguyên vào thân mình, để mình có thể mạnh hơn.

Thực ra hắn thấy phương án này của Phạm Trấn Quốc còn rất tốt, bằng không chỉ sợ quyết sách thả tự do của ông ta chắc chắn sẽ thất bại.

Bỏ qua vấn đề này sang một bên, dù sao bản thân hắn là sẽ không dự định tự ăn một mình.

Mặc dù hắn cũng sẽ dành phần lớn tài nguyên để nâng cao bản thân, nhưng cần thiết mang về hắn vẫn mang về.

Mang tài nguyên trở về cũng không phải hắn sẽ không thu được lợi ích gì.

Kết quả nghiên cứu của mấy Trung tâm nghiên cứu giúp ích rất lớn cho hắn, ví như đám vũ khí này, hay là tin tức hắn thu được từ Trung tâm nghiên cứu năng lượng tiến hóa.

Hắn tin tưởng, chờ thu được càng nhiều tài liệu nghiên cứu, những nhà khoa học kia chắc chắn có thể cho hắn không ít kinh hỉ.

Đã tốn khá nhiều thời gian cho những chuyện lặt vặt này, hắn xua tay nói với Phạm Quốc Vượng:

" Không cần để ý quá nhiều, dù sao tôi tạm thời cũng không sử dụng tới những công huân này.

Đã thế chuyến này đi còn chưa biết kết quả thế nào, lỡ như tôi không về được thì những công huân đó coi như quà tôi tặng các cậu.

Thôi được rồi, ăn cơm đi, cơm đều nguội hết rồi.

Vả lại sau đó tôi còn cần chuẩn bị thêm chút đồ, rồi còn đi sớm, bằng không qua bên kia vết nứt không thể kiếm được chỗ nghỉ chân buổi tối.

Mà các cậu cũng đang phụ trách dự án, hẳn là rất bận rộn, ra ăn với tôi một bữa chắc hẳn là cần lãng phí thời gian, ăn nhanh chút còn trở về làm việc."

Biết Thái thực sự không quá để ý, đám người Phạm Quốc Vượng cũng không tiếp tục xoắn xuýt, mượn cũng đã mượn rồi, bọn họ cũng không dự định quỵt nợ không trả.

Nhìn Thái biểu hiện gấp gáp, bọn họ thực sự cũng gấp không kém, đúng như là Thái nói, vậy nên bọn họ cũng không dây dưa chuyện gì nữa, ngồi xuống ăn cơm.

Hoàng Quốc Thái không hơn không kém chính là cái thùng cơm, mấy người khác mặc dù còn kém nhiều, nhưng gần đây bắt đầu tu tập quân thể quyền, sức ăn cũng không yếu, vậy nên không khí trên cái bàn này của bọn họ, lập tức thì chẳng khác nào một cuộc thi ăn.

May mắn nhà ăn này vẫn như thường ngày, có rất ít người tới đây ăn, vậy nên không mấy ai nhìn thấy tình cảnh này.

Cũng chỉ có mấy nhân viên nhà ăn là nhìn bọn họ lắc đầu ngán ngẩm. Trong lòng bọn họ đều nảy ra suy nghĩ cảm thông với đám đồng nghiệp ở mấy cái nhà ăn khác trong căn cứ.

Ăn uống xong, Thái chia tay bọn họ, xách theo trường mâu rời đi.

Nhìn theo bóng lưng Thái rời đi, đám người Phạm Quốc Vượng không khỏi hâm mộ. Trong lòng bọn họ đều ước ao, một ngày nào đó mình cũng có thể đeo đao, cầm kiếm, tự do phiêu bạt dị giới như vậy.

Chỉ là, hiện tại bọn họ còn có công việc, bữa cơm này đã làm bọn họ lãng phí không ít thời gian, chỉ sợ hôm nay lại phải tăng ca tới khuya. Thế là năm người lập tức ba chân bốn cẳng chạy trở lại phòng nghiên cứu.

Thái đúng là muốn chuẩn bị thêm chút đồ, ngoại trừ một chút lương khô, nước uống, hắn còn muốn chuẩn bị thêm bộ trang phục để nếu cần thiết thì thay.

Đã thế, sau khi suy nghĩ kỹ lại thì hắn cảm thấy cần thiết mang theo một khẩu súng nữa, mặc dù súng đối với dị giới sinh vật tương đối vô dụng, nhưng lỡ như cần tới thì sao. Dù gì bây giờ đối với hắn mà nói, một khẩu súng cũng không có bao nhiêu vướng víu cả.

Thế là, sau khi trở lại phòng lấy thêm quần áo, Thái lập tức liên lạc với đại tá Phương, nói ra yêu cầu của mình.

Cũng không có gì khó khăn, Thái lập tức lấy được những thứ mình muốn.

Sau đó chuẩn bị các thứ đầy đủ, Thái đi tới vị trí hối đoái bảo vật một chuyến.

Nơi này nằm ở trung tâm của căn cứ, chính là một kiến trúc rộng rãi chẳng kém Trung tâm mô phỏng tác chiến.

Nơi này được tạo dựng để ban phát nhiệm vụ và hối đoái bảo vật. Chỉ là nó cũng chỉ tạm thời được tạo dựng lên, nằm trong trạng thái nửa hoạt động.

Dù sao bây giờ cũng chưa có nhiệm vụ gì được đưa ra ở đây.

Về phần hối đoái bảo vật thì còn có một chút, chỉ là số lượng cũng không nhiều, đã thế những bảo vật này cũng không tính là có bao nhiêu quý trọng.

Một phần là các loại nước thuốc giống như thuốc cường hóa thể chất và thuốc khôi phục thể chất của Thanh long quốc, hầu hết tác dụng cũng không sai biệt lắm.

Một số loại thuốc khác thì có tác dụng phụ, bị hạn chế giao dịch.

Ngoài ra chính là các loại quân thể quyền của các quốc gia, mặc dù có sự khác biệt nhất định với loại quân thể quyền mà hắn đang sử dụng.

Nhưng chỉ nhìn theo giá cả hối đoái thì loại quân thể quyền hắn đang luyện cũng coi như là đỉnh cấp rồi, chỉ có mấy loại có giá trị ngang với nó, cũng không có loại nào vượt lên cả.

Nghĩ lại thì cái này cũng là chuyện bình thường, dù sao mặc dù quân đội của Thanh long quốc còn thua kém rất nhiều quốc gia, nhưng nguyên nhân chủ yếu là do vũ khí trang bị kém cạnh mà thôi.

Chứ nếu như xét về binh lính, đặc biệt là binh lính tinh nhuệ thì Thanh long quốc cũng không thua kém các cường quốc.

Ngoại trừ nước thuốc và công pháp thì gần như không có thứ gì khác xuất hiện trên bảng hối đoái này.

Thái tới đây chủ yếu là muốn đổi lấy một chút thuốc khôi phục thể lực để mang theo.

Nơi này hiện tại cũng chỉ có một nữ quân nhân phụ trách quản lý. Người nữ quân nhân này hẳn là lính chuyên môn phụ trách hậu cần, chứ không phải phụ trách chiến đấu như bọn hắn. Nhìn còn khá trẻ, mặt mũi non nớt, dáng người nhỏ nhắn.

Bây giờ rất ít người có được công huân, vậy nên rất ít người tới hối đoái đồ vật, nữ quân nhân kia có vẻ rất là buồn chán ngồi đó.

Thấy Thái đi vào, cô ta còn tưởng Thái cũng như bình thường mọi người, chỉ là đến xem một chút, vậy nên cũng không quá để ý.

Chỉ là, phát hiện Thái hướng phía mình tới, vậy nên cô ta lập tức ngẩng đầu lên nhìn.

Đang định theo như chức trách chào hỏi một tiếng, đột nhiên cô ta kinh ngạc chăm chú nhìn vào Hoàng Quốc Thái.

Cô ấy phản ứng như vậy cũng không phải là vì thấy Thái đẹp trai, dù sao trong căn cứ này, trai đẹp chính là không thiếu, Thái còn chưa được tính là gì.

Phản ứng như vậy chủ yếu là vì cô ấy nhận ra Hoàng Quốc Thái, biết Thái chính là người nhận được tử tinh huy chương, được Liên minh vinh danh, sau đó lại từ dị giới sống sót trở về.

Cũng không phải vì thần tượng hắn, mà là cô ấy biết Thái chính là có công huân chứ không giống những người khác, tới đây cũng chỉ là đi dạo.

Cũng không giống như bình thường chỉ là làm theo chức nghiệp mỉm cười, cô ấy cười rất là tươi chào hỏi:

" Xin chào đồng chí, tôi là Trình Ái Linh, chính là người phụ trách công tác hối đoái vật phẩm ở đây.

Không biết đồng chí có yêu cầu gì không?!!!!"

Thái nghe vậy thì mỉm cười nói ra yêu cầu của mình:

" Tôi muốn hối đoái một chút nước thuốc khôi phục thể lực."

Trình Ái Linh nghe vậy thì hỏi lại:

" Chính là loại này sao?"

Vừa hỏi, Trình Ái Linh vừa chỉ vào hình ảnh loại nước thuốc màu xanh mà Thái vẫn dùng.

Cô ấy biết Thái chính là người Thanh long quốc, chắc hẳn quen thuộc sử dụng loại đó.

Thấy vậy, Thái cũng không vội gật đầu mà hỏi lại Trình Ái Linh:

" Không biết có loại nào tốt hơn không?"

Trình Ái Linh nghe thấy Thái hỏi như vậy thì càng vui vẻ giới thiệu:

" Đương nhiên có!

Loại thuốc Siêu cấp phục hồi này của Bạch đầu ưng quốc chính là loại thuốc tốt nhất cùng loại..."

Vừa giới thiệu, Trình Ái Linh vừa chỉ vào một khoản nước thuốc ở trên màn hình hối đoái.

Thái có thể thấy được, loại nước thuốc này sắp xếp tương đối cao trong cột nước thuốc, giá trị được niêm yết là ba mươi công huân một ống, đắt gấp đôi loại của Thanh long quốc.

Trình Ái Linh vẫn tiếp tục giới thiệu:

"...Loại này tác dụng rất tương tự nhưng hiệu quả càng mạnh, thời gian kéo dài hiệu quả càng lâu.

Chưa kể hiệu quả khôi phục thương thế càng tốt hơn loại kia rất nhiều.

Loại kia hiệu quả khôi phục đối với thương thế chỉ là hiệu quả kèm theo, tác dụng cũng không lớn.

Nhưng loại này hiệu quả rất là thấy được, thậm chí còn tốt hơn một số loại chuyên dùng để khôi phục thương thế."

Nghe thấy vậy, Thái không do dự lập tức lựa chọn loại thuốc Siêu cấp phục hồi này của Bạch đầu ưng quốc.

" Lấy cho tôi mười ống thuốc Siêu cấp phục hồi!"

Nghe thấy yêu cầu của Thái, Trình Ái Linh rất là vui mừng. Bởi vì có người hối đoái cô ấy cũng sẽ nhận được một chút lợi nhuận, mặc dù không nhiều, nhưng đây chính là công huân, nếu như đổi ra tiền thậm chí còn cao hơn lương của cô đâu.

Nhanh chóng lấy ra mười ống thuốc màu vàng, đóng gói cẩn thận giao cho Thái, Trình Ái Linh mới bắt đầu báo giá.

" Mười ống Siêu cấp phục hồi, tổng cộng hết ba trăm công huân!"

Trình Ái Linh cũng không hề sợ Thái không có đủ công huân để trả, cô biết Hoàng Quốc Thái chắc chắn là không thiếu mấy trăm công huân này.

Nhận lấy hộp thuốc, Thái cẩn thận cất vào trong ba lô, sau đó nhanh chóng lấy ra thẻ của mình để thanh toán.

Thanh toán xong, hắn cũng không lãng phí thời gian, lập tức hướng về phía vết nứt không gian liền đi tới.

Thấy Thái rời đi, Trình Ái Linh vui vẻ nói với theo:

" Đồng chí Thái, lần sau thường tới nhé!"

Nói xong cũng không tiếp tục để ý tới Thái mà ánh mắt sáng ngời chằm chằm vào số công huân vừa thu được.

" Ba trăm công huân, ba phần trăm tiền thưởng, vậy là mình có thể nhận được chín công huân.

Nếu như sau này vẫn có thể nhận được như vậy thì không phải mình giàu to!!!"

Trình Ái Linh vừa lẩm bẩm vừa ước ao tương lai người tiến vào hối đoái nườm nượp, bản thân phải đếm tiền mỏi tay.

Nhưng nào có chuyện tốt như thế, bây giờ thưởng hậu hĩnh như vậy là vì không có người tới hối đoái vật phẩm mà thôi.

Không ai chịu ngồi nhàm chán ở đây nên lãnh đạo căn cứ mới đưa ra chỗ tốt hấp dẫn đó.

Chờ sau này mọi người hối đoái nhiều rồi, cho dù thưởng vẫn có thì cũng không thể nào là trích xuất ba phần trăm như bây giờ được.

Thái một đường thẳng tiến tới vết nứt, cũng không để ý những ánh mắt của mọi người trên đường săm soi, dù sao hắn cũng không quen biết bọn họ.

Hắn cũng hiểu được, trang bị hiện tại của mình nhất định sẽ không tránh khỏi gây thu hút ánh mắt của người khác.

Đi tới trạm gác trước khi tiến vào khu vực vết nứt, Thái lấy ra thẻ đưa cho người phụ trách canh gác và nói ra ý muốn của mình.

Hiện tại phụ trách việc canh gác ở đây cũng không phải là trước đó trung tá Vũ Thái Bình, mà đã thay đổi thành người khác.

Người phụ trách canh giữ sau khi kiểm tra thẻ của Thái, thấy không có vấn đề gì, lại biết được Thái muốn tiến vào vết nứt thì rất kinh ngạc.

Mặc dù vậy, anh ta cũng không ngăn cản mà thoải mái cho Thái đi qua.

Dù sao cũng mới nhận được chỉ thị, anh ta cũng không có lý do gì mà cản trở Thái cả.

Thế là Thái thuận lợi tiến vào khu vực vết nứt.

Một lần nữa đứng trước vết nứt, trong lòng Thái tất cả đều là hào hứng, hắn muốn lập tức tiến vào vết nứt trước mặt này.

Ngoảnh đầu nhìn lại phía sau một chút, Thái không do dự lập tức phóng vào trong vết nứt.

Thấy Thái đã tiến vào vết nứt, vị trung tá phụ trách canh giữ lối vào vết nứt ngay lập tức thông báo chuyện này cho Phạm Trấn Quốc.

Phạm Trấn Quốc biết được chuyện đó cũng không nói gì, chỉ "ừm" một tiếng tỏ ý đã biết được, rồi ngắt liên lạc.

Thái tiến vào vết nứt là chuyện đã chắc chắn, ông ta cũng không quá để ý, chỉ hi vọng chuyến này hắn có thể thuận lợi mà thôi.

Còn bây giờ, ông ta còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm, chuyện ấy đương nhiên là khắc phục hậu quả cho quyết sách của mình.

Liên minh sau khi biết được ông ta đưa ra quyết sách để binh sĩ tự do ra vào vết nứt, thì đã yêu cầu mở một cuộc họp trực tuyến, và ông ta sẽ phải đứng trước Nghị viện giải trình về quyết sách này của mình.

...

Cách chương.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com