"Thuê cửa hàng ư? Gia đình ngươi thuê cửa hàng ở nơi nào vậy?"
"Đó chính là gian hàng nằm giữa tiệm tạp hóa và tửu lầu đằng kia. Nhà ta đang tu sửa lại phòng bếp, đợi thêm vài ngày, chuẩn bị tươm tất là có thể khai trương. Chúng ta định bán chút đồ ăn nhẹ."
"Gian hàng đó ư... Được rồi, ta đã rõ. Cuốn Thiên Tự Văn này... ừm, chỉ cần ngươi mang hộ tịch nhà ngươi qua đây, rồi thêm một ngân bối, ta sẽ cho phép ngươi mang đi. Một tháng sau nhớ tới đây thanh toán."
Nghe xong, Lê Tường quả thực mừng rỡ khôn xiết.
"Được rồi! Đa tạ bà chủ! Ta lập tức về mang hộ tịch qua!"
Nàng chạy đi rất nhanh, chỉ sợ vị chủ quán kia lại đổi ý không muốn cho nàng trả góp nữa.
"Ai da, cũng chẳng biết nha đầu này có thể kiên trì học được bao lâu đây..."
Đúng lúc này, từ phía sau kệ sách, một nữ tử vận thanh y bước ra. Nàng ta thân khoác võ phục gọn gàng, tay cầm trường kiếm, hiển nhiên là một hộ vệ.
"Phu nhân, có cần nô tỳ đi điều tra nàng ta không?"
"Chủ tử ngươi bị bệnh rồi chăng? Mỗi khi có ai đó xuất hiện bên cạnh ta, câu đầu tiên ngươi liền hỏi có cần điều tra không thế này?! Điều tra cái gì mà điều tra? Tiểu cô nương nhà người ta chẳng qua chỉ muốn biết chữ thôi mà?! Ngươi quả thực hồ đồ!"
Trong khoảnh khắc, vị nữ chủ nhân xinh đẹp ôn nhu vừa rồi đã biến thành một tiểu tiên nữ đanh đá. Sau khi trút giận một tràng, nàng lập tức mất hứng thú, bực bội xoay người lên lầu.
Chỉ còn lại nữ hộ vệ vận thanh y ban nãy đứng cứng đờ tại chỗ, hồi lâu cũng chẳng thốt nên lời.
Ai bảo ngươi lắm lời, ai bảo ngươi nói nhiều lời! Giờ bị chủ tử đổ oan trách cứ rồi còn gì...
Đợi đến khi Lê Tường hưng phấn cầm hộ tịch chứng minh chạy sang, nàng chợt nhận thấy tâm tình của vị chủ nhân tiệm sách kia đã không còn vui vẻ như ban nãy. Dù vậy, nàng ấy vẫn dứt khoát đưa Thiên Tự Văn cho nàng.
Một tháng phải trả một lạng bạc, Lê Tường vô cùng tự tin mình có thể kiếm được khoản này, bởi vậy nàng cầm hai cuốn Thiên Tự Văn mà trong lòng không chút hổ thẹn.
Trước khi rời đi, nàng còn đ.á.n.h bạo quay trở lại, hỏi: "Liễu phu nhân, người xem, cửa hàng nhà ta rất gần đây, nếu sau khi học, ta có điều gì không hiểu, liệu có thể mang qua đây thỉnh giáo người không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Có thể... Nhưng đừng tới vào buổi sáng, ta còn muốn ngủ nướng."
Lê Tường: "..."
"À phải rồi, đừng gọi ta là bà chủ, hãy gọi ta là Liễu phu nhân."
"Vâng..."
Thật đáng tiếc, hóa ra vị chủ nhân xinh đẹp kia đã có phu quân rồi! Họ của phu quân nàng ấy quả thật êm tai.
Lê Tường vô cùng vui sướng ôm hai cuốn Thiên Tự Văn trở về cửa hàng của mình.
Có điều, trước mắt nàng vẫn chưa có thời gian đọc sách, bởi lẽ buổi chiều khi mẫu thân vừa tỉnh giấc, người đã đem vải bông ra định may áo lót cho nàng và biểu tỷ, lúc này đang chờ nàng về để đo kích cỡ.
Nàng thầm nghĩ cách khiến mẫu thân thay đổi ý định, nên làm cho biểu tỷ một kiểu áo yếm hai dây khác biệt. Còn bản thân nàng, với phần trước n.g.ự.c vẫn còn phẳng lặng, chỉ cần một miếng vải bông che đi là đủ.
Lúc Lê Tường trở về, mẫu thân đã đo kích cỡ cho biểu tỷ xong xuôi. Vành tai biểu tỷ vẫn còn ửng đỏ, mãi lâu sau vẫn chưa tan.
Nàng ấy tuy ngượng ngùng nhưng đã không còn vẻ e dè, thận trọng như thủa ban đầu mới đến nhà nàng, biểu hiện giờ đây đã tự nhiên hơn rất nhiều.
"Mẫu thân, con đã về rồi, xin trả lại hộ tịch cho người."
Quan thị nhận lấy hộ tịch, nhìn hai quyển sách thẻ tre đang được ái nữ ôm trong lòng ngực. Nàng không khỏi thắc mắc, tại sao chỉ là một đống thanh tre, viết vài chữ lên trên lại đáng giá tới một lạng bạc. Nhưng trượng phu cũng đã đồng ý rồi, nàng cũng không tiện lên tiếng thêm điều gì.
Chú thích:
(
)Kính trang: một loại trang phục gọn nhẹ, thường được dùng khi tập võ.
---