Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 149



 

Từ trên lầu, nơi Quan Thúy Nhi ngả lưng hơi dựa sát vào vách tường. Nghe được thanh âm ở bên dưới, nàng ấy lập tức theo bản năng mở cửa sổ, nhìn xuống dưới. Vừa vặn trông thấy sau gáy kẻ nọ.

 

Dưới ánh trăng mờ ảo, kẻ đó đang lặng lẽ đưa đồ ăn trong thùng nước gạo vào miệng. Quan Thúy Nhi nghĩ một lát, cuối cùng, nàng ấy không lên tiếng, chỉ lặng lẽ khép cửa sổ lại.

 

Quá nhiều người đang phải sống những tháng ngày khốn khó, nàng ấy chẳng thể giúp đỡ được gì, chỉ có thể vờ như không hay biết, để kẻ đó giữ chút tôn nghiêm.

 

“Biểu tỷ, người đang nhìn gì vậy?”

 

“Không, không thấy gì cả, chỉ là phát hiện ánh trăng đêm nay thật đẹp.”

 

Quan Thúy Nhi nằm xuống, đang chuẩn bị nhắm mắt an giấc, lại nghe thấy biểu muội nói muốn mở cửa sổ ngắm ánh trăng. Lời ấy của biểu muội dọa nàng ấy sợ đến nỗi vội vàng bò dậy, bước ra mở cửa sổ.

 

“Để ta mở cho. Biểu muội, muội tắt đèn đi, chúng ta cứ vậy mà an giấc cũng được.”

 

Lê Tường không mảy may nghi ngờ bên dưới có người, nàng tựa vào đầu giường, thổi tắt ngọn đèn dầu. Trong chớp mắt, căn phòng liền chìm vào bóng tối, chỉ có chút ánh trăng mỏng manh lọt vào qua khung cửa sổ.

 

“Quả nhiên mở cửa sổ ra, không khí thật trong lành, đúng không biểu tỷ?”

 

“Ừm……”

 

“Biểu tỷ, hôm nay hơi nhiều khách, thật là mệt nhọc. Biểu tỷ hãy an giấc sớm một chút.”

 

“Được, biểu muội, muội cũng vậy.”

 

Rất nhanh sau đó, hai tỷ muội liền chìm vào tĩnh lặng. Hầu như chưa đến khoảng thời gian uống một chén trà nhỏ, cả hai đã say giấc nồng.

 

Cũng không biết người dưới lầu kia đã đi từ lúc nào, dù sao chờ tới ngày hôm sau khi Quan Thúy Nhi thức giấc, thùng nước gạo kia đã được rửa sạch tinh tươm.

 

Thế rồi, một ngày bận rộn lại bắt đầu.

 

Hôm nay khách nhân còn đông đúc hơn ngày hôm qua, đến nỗi bàn ghế trong tiệm thường xuyên chật kín, trong khi bên ngoài vẫn còn người kiên nhẫn đứng chờ. Chư vị khách nhân sau đó đều khẩn thiết đề nghị chưởng quầy nên sắm thêm bàn ghế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chỉ cần đã một lần nếm qua hương vị món ăn ở Lê Gia Tiểu Thực, hầu như những vị khách đó đều trở thành thân khách của nơi đây.

 

Xét cho cùng, món ăn nhà nàng vừa mới lạ, hương vị lại còn ngon hơn hẳn những tiệm điểm tâm bình thường khác. Đã được thưởng thức những món ngon như vậy, còn ai nguyện ý quay lại ăn những món ăn tầm thường kia nữa?

 

Nghe tiếng huyên náo rộn ràng từ bên ngoài, trong lòng Lê Tường càng thêm kiên định. Những vị khách này quả thực ưa thích tay nghề của nàng, đây cũng chính là nền tảng để gia đình nàng bám trụ nơi phồn hoa đô thị này.

 

“Tương Nhi, bàn số ba gọi hai chén mì trộn, ba phần sủi cảo, xin thêm chút vị cay!”

 

“Dạ! Có ngay!”

 

Lê Tường vừa cầm một nắm mì đã thái, thả vào nồi nước đang sôi, vừa nhanh tay sắp sửa phối liệu vào đĩa. Quan Thúy Nhi ở bên cạnh cũng nhanh nhẹn gói ba phần sủi cảo.

 

Chỉ trong khoảng thời gian chừng một tuần trà, mì trộn và sủi cảo đều đã xong. Lê Giang bước vào bưng món ăn ra. Ngay lúc hắn vừa đặt món ăn lên bàn cho khách, chợt ở bên ngoài xuất hiện một cố nhân.

 

Chẳng qua, kẻ vừa đến lại chẳng nhận ra hắn.

 

“Không phải huynh nói muốn đưa ta tới chỗ ăn ngon sao? Tại sao lại đưa ta tới một cửa hàng tồi tàn như thế này?”

 

“Ôi, nàng đừng nóng giận vội. Người ta đồn rằng hương vị món ăn của cửa hàng này rất trác tuyệt, còn ngon hơn những món sơn hào hải vị tại các tửu lầu, trà quán đó.”

 

Nam nhân kiên nhẫn dỗ dành nữ nhân bên cạnh, tới khi nàng ta nguôi giận, hắn mới vẫy tay gọi Lê Giang lại để chọn món.

 

“Tiểu nhị, món đặc sắc nhất của các ngươi là món nào?”

 

Sắc mặt Lê Giang hơi khó lường, hắn cũng chẳng biết người kia thật sự không nhận ra hắn hay là đang cố ý giả ngơ. Nhưng hắn cũng không vạch trần kẻ đó, chỉ đưa tay chỉ tấm thực đơn niêm yết giá một ngân bối trên tường.

 

“Món đặc sắc nhất ở trên đó, là cá, gồm ba món ăn linh động, bảo đảm quý khách không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác.”

 

Vừa nghe món ăn độc nhất vô nhị, nữ nhân bên cạnh hắn lập tức cất giọng đòi thử món ăn kia.

 

---