Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 155



 

Phu thê Lê Giang gật đầu lia lịa, Quan Thúy Nhi cũng theo chân họ lên lầu.

 

“Thanh Chi tỷ tỷ, đã khuya thế này, hẳn không phải phu nhân lại muốn dùng món gì chứ?”

 

“Chẳng có. Phu nhân đang luyện chữ, ít nhất cũng phải mất một canh giờ mới xong. Ta tới đây là có chút chuyện muốn hỏi ngươi.”

 

Thanh Chi đè thấp giọng, bước tới trước mặt Lê Tường, đoạn hỏi: “Vì sao ngươi biết sau khi ta nói thẳng mọi chuyện với phu nhân, mọi việc sẽ chẳng sinh biến?”

 

“Ngươi đã nói thẳng rồi ư?”

 

“Ừm… Chỉ là sau đó phu nhân không hề mắng ta, cũng không mắng chủ tử. Nàng chỉ khẽ ừ một tiếng, sau đó tựa hồ như chẳng có chuyện gì, lại tiếp tục uống trà, đọc sách.”

 

“Đây há chẳng phải là chuyện tốt sao?”

 

“Hả? Ngươi có thể nói rõ hơn chăng?”

 

Thanh Chi tỏ vẻ cực kỳ khiêm tốn, ngồi xuống bên cạnh Lê Tường, ánh mắt nàng ấy ngập tràn vẻ khẩn cầu giải đáp. Lê Tường thấy nàng cố chấp, đành phải chấp thuận phân tích cho nàng ấy nghe.

 

“Trước tiên ta phải nói rằng, những gì ta suy đoán chưa hẳn đã đúng đâu.”

 

Lòng nữ nhân như kim đáy biển, nàng cũng không dám cam đoan những gì mình phân tích là xác đáng.

 

“Không sao, không sao, ngươi cứ việc nói đi.”

 

“Nếu hôm nay khi ngươi nói thẳng, mà phu nhân mắng ngươi hoặc là mắng Lục Gia, cũng có nghĩa là lửa giận trong lòng nàng còn lớn, tạm thời đừng có tự rước phiền toái vào thân. Song nàng lại không hề, thậm chí còn giữ thái độ như thể chẳng có chuyện gì, nghĩa là sao? Tức là nàng đã sớm bình tĩnh trở lại rồi, hoặc nói đúng hơn, nàng đã không còn giận dỗi nữa.”

 

Ai... đã chín năm rồi, nàng ấy lại vẫn chẳng thể tĩnh tâm ư?

 

Lê Tường khẽ thở dài một tiếng.

 

“Ta nói này, chỉ dựa vào một lý do, ngươi đã gọi Lục Gia là chủ tử nhiều năm như vậy, nhưng phu nhân vẫn để cho ngươi ở bên cạnh nàng, điều này nghĩa là gì, chẳng lẽ ngươi còn không rõ sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thanh Chi mịt mờ lắc đầu.

 

Quả thật, ta không sợ địch mạnh tựa hổ, chỉ sợ đồng đội dại khờ như heo!

 

Lê Tường không khỏi nghiêm túc hoài nghi, nhiều năm như vậy Tần Lục Gia vẫn chẳng thể hòa thuận cùng phu nhân nhà mình, ắt hẳn một nửa công lao là của tên đồng đội ngu ngốc này.

 

“Biết rõ ngươi là người của Lục Gia, nhưng phu nhân vẫn yên tâm dùng ngươi, còn để cho ngươi thân cận bên nàng như vậy, có nghĩa là từ lâu nàng đã không còn giận Lục Gia rồi!”

 

Cho đến lúc này, Thanh Chi mới vỡ lẽ một tầng ý nghĩa sâu xa.

 

Quả đúng là vậy, phu nhân biết rõ nàng ấy là người của Lục Gia, nhưng vẫn nhận nàng. Biết rõ chủ ý không cho nam nhân bén mảng đến tiệm sách là của Lục Gia, song phu nhân vẫn ngầm đồng thuận. Biết rõ lão gia đã an bài người bảo hộ ở chung quanh, nhưng phu nhân vẫn làm như chẳng hay biết gì…

 

“Không phải chứ, nếu không còn giận chủ tử nữa, vậy tại sao phu nhân không chịu dọn về nhà cũ ở cùng với chủ tử?”

 

“Chủ tử nhà ngươi đã từng đích thân tới đón nàng chưa? Hắn mời nàng trở về bằng cách nào? Liệu có đủ chân thành chăng?”

 

Thanh Chi ngẩn ngơ.

 

Đúng vậy, tựa hồ chẳng chút thành ý nào. Dù biết rõ chủ tử vô cùng muốn phu nhân trở về, cùng hắn bắt đầu lại từ đầu. Thế nhưng, nói một cách nghiêm túc, chủ tử chưa từng một lần đích thân đến đón nàng.

 

Song chuyện đó cũng có nguyên do riêng.

 

“Ấy là vì phu nhân không muốn diện kiến hắn, phu nhân còn không cho hắn cơ hội xin lỗi, làm sao hắn có thể đón nàng hồi phủ được đây?”

 

Lê Tường day day trán, khẽ nhíu mày. Chẳng rõ nên cảm thán Thanh Chi quá đỗi đơn thuần, hay nên chê cười Tần Lục kia quá đỗi thật thà?

 

“Phu nhân chỉ nói không gặp, hắn đã quay lưng bỏ đi ư? Cớ sao chủ tử nhà ngươi lại chẳng hề có chút quyết tâm nào như vậy? Ngươi cũng chẳng biết khéo léo đưa đẩy ư? Bảo hắn lên lầu nhận lỗi, nhận sai đi! Vẫn không được thì hãy thổ lộ tâm tình đi! Nếu có thể rơi lệ, ắt sẽ có tác dụng hơn phần nào.”

 

Liễu Kiều chính là một tiểu thư khuê các từ nhỏ đã được nuông chiều, bảo bọc trong vòng tay của mọi người. Sự thương tâm khổ sở của nàng, chẳng qua là tiếc thương một mảnh chân tình đã uổng phí, như ném ch.ó ăn.

 

---