Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 166



 

Lê Tường dẫn lão nhân gia đến bàn số hai an tọa, bấy giờ, lão nhân gia mới nhận ra dung mạo nàng có phần quen thuộc.

 

“Chà? Con là…… con là tiểu cô nương bán đồ ăn trên thuyền khi xưa phải không?!”

 

“Dạ đúng vậy! Lão nhân gia, trí nhớ của lão quả thực vô cùng minh mẫn.”

 

Vốn dĩ hai vị khách kia định mượn cớ mà đôi co thêm vài lời, nhưng vừa thấy bên cạnh vị lão nhân là một hộ vệ tùy tùng. E ngại lão nhân là nhân vật lớn, sợ lỡ đắc tội, cả hai vội ngậm miệng, không dám hó hé nửa lời, thậm chí còn vờ như thành thật cúi đầu ăn hết bát mì trước mặt.

 

Lê Tường thở phào nhẹ nhõm một tiếng, quay đầu lại chuyên tâm tiếp đãi vị lão gia tử vừa giúp nàng giải vây.

 

“Ngài muốn dùng món gì?”

 

“Ta ư? Vốn định ghé đây nếm thử món thịt xào và cá hương thịt ti. Hai ngày nay, tôn nhi của lão hữu ta cứ khen không ngớt, tên tiểu tử ấy tả thật đến nỗi làm ta thèm c.h.ế.t cũng cam lòng. Chẳng qua khi tới đây, thấy trên vách quán ngươi không đề tên hai món đó, vậy hãy đem cho ta hai chén mì thịt hầm đi.”

 

“Được, mời ngài an tọa chờ chốc lát.”

 

Lão gia tử khẽ gật đầu, cười đến rạng rỡ. Nụ cười ấy lại khiến hộ vệ Ninh đã theo bên người lão nhiều năm có chút khó hiểu.

 

“Lão gia… Đã lâu lắm rồi không thấy ngài vui vẻ đến vậy. Rốt cuộc là ngài vui vẻ vì chuyện gì?”

 

“Niềm vui lớn nhất của đời người há chẳng phải là ăn uống sao? Hương vị món sủi cảo ta mang về lần trước thế nào rồi?”

 

Hộ vệ Ninh ngây người, nhưng khi nhớ lại hương vị chua cay của món ăn đó, hắn không kìm được mà nuốt nước miếng ừng ực rồi mới đáp: “Đó thực sự là một món ngon hiếm có.”

 

“Đúng vậy, sủi cảo lần trước, mì hôm nay, đều do nha đầu này đích thân làm. Ngươi nói xem, với tài nghệ làm sủi cảo như vậy, nha đầu này há có thể nấu ra món mì dở tệ ư? Ta muôn vạn lần cũng không ngờ nàng lại mở một tiệm ăn ở chốn này, bằng không đã sớm tìm đến đây rồi. Chỉ cần tưởng tượng, trong tương lai, mỗi ngày ta đều được thưởng thức mỹ vị như thế, lão hủ đã cảm thấy vô cùng vui vẻ rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hộ vệ Ninh: “…”

 

Thật không ngờ, sau khi cởi bỏ lớp áo giáp nặng nề, lão gia tử lại hóa ra đơn thuần đến thế, chỉ vì chuyện cỏn con ấy mà mừng rỡ đến độ lẩm bẩm hồi lâu.

 

Phải biết rằng, tiểu cô nương vừa nãy còn quá nhỏ, trù nghệ của một đứa bé như vậy, há có thể sánh ngang với các đầu bếp nữ lão luyện dày dặn kinh nghiệm trong quý phủ ư?

 

Trong lòng hắn nghĩ vậy, ngoài miệng cũng lập tức cất tiếng bày tỏ nghi hoặc.

 

Lão gia tử lắc đầu cười nói: “Ngươi không hiểu. Ta đâu có nói trù nghệ của đám trù sư trong phủ không tốt, bọn họ đều là những lão trù sư đã có kinh nghiệm dăm ba chục năm rồi, làm sao ta dám nói bọn họ nấu ăn không ngon chứ? Chỉ là thức ăn bọn hắn làm không hợp với khẩu vị của ta. Quanh đi quẩn lại, chỉ có những món nào hấp, nào luộc, nếu không nhạt nhẽo vô vị thì cũng ngọt béo ngán ngẩm, tóm lại chẳng hợp khẩu vị của lão hủ ta chút nào.”

 

Hộ vệ Ninh: “…”

 

Nhưng… chẳng phải đồ ăn vốn dĩ đều như vậy sao?

 

Nào ngờ, hắn rất nhanh đã bị thực tại vả cho một cái tát trời giáng.

 

“Bàn số hai, hai chén mì thịt hầm đã xong, mời hai vị dùng bữa.”

 

Lão gia tử hít hà, lộ rõ vẻ cực kỳ hài lòng với hương vị này.

 

“Nha đầu, ta chỉ gọi hai chén mì, đĩa này là món gì vậy?”

 

“Là món tặng kèm đó, thưa ngài, đa tạ ngài vừa ra tay tương trợ giải vây cho tiểu nữ. Đây là thịt đầu heo hầm nước chát, rất hợp với loại nước chấm ngài ưa thích lần trước. Ngài cứ dùng trước, tiểu nữ còn bận rộn nên không thể nán lại hầu chuyện.”

 

Sau khi dâng mì cho lão, Lê Tường lập tức xoay người đi thu tiền từ các bàn kế bên, tiếp đó nhanh nhẹn lau sạch bàn ghế.

 

---