Lạc Trạch chưa vội đổ nước đi, y thầm đoán đêm nay chắc chắn lại có thêm chén bát cần tẩy rửa, chi bằng cứ để đó, tối đến đỡ phải mất công gánh nước.
Lúc này, chân y đã đau nhức đến mức không thể đứng vững thêm phút chốc nào nữa, đành dứt khoát chậm rãi lê bước vào trong tiệm tìm một chiếc ghế ngồi xuống.
Nếu muốn làm tiểu nhị ở Lê gia tiểu điếm, vậy việc khẩn thiết nhất lúc này chính là tìm cách chữa lành đôi chân y cho thật mau, bằng không với cái chân khập khiễng này, y đâu thể làm việc được? Nếu không làm việc được thì người ta thuê y về để làm gì?
“Lạc Trạch, ngày thường phụ thân ta hay dùng loại linh d.ư.ợ.c trị thương này, dùng để trị những vết sưng tấy, bầm tím do va đập, chắc chắn sẽ có tác dụng đối với vết thương của ngươi, cầm lấy xoa vào đi.”
“Đa tạ!”
Thuốc cao trị thương này chính là thứ Lạc Trạch đang cần nhất hiện nay, y chẳng hề khách sáo, dứt lời tạ ơn liền mở bình dược, thoa lên đùi. Chỉ là cơn đau nhức ấy khiến y không thể kiềm được, nước mắt bất giác tuôn rơi lã chã.
Nói thật lòng, nếu tay đôi chắc chắn tên đốc công kia không phải là đối thủ của y, nhưng dù y có lợi hại đến mấy cũng khó lòng địch lại một đám đông quân đối phương. Nếu không phải lúc ấy bến cảng có quá nhiều người, chúng không dám làm càn quá mức, e rằng ngay trong ngày hôm đó, tính mạng y đã khó toàn.
Việc này cũng đã dạy cho y một bài học thấm thía, làm bất cứ chuyện gì cũng chớ nên xúc động nhất thời, quân tử báo thù mười năm chưa muộn.
Nửa canh giờ sau, Lê gia dùng cơm.
Một thức cháo ngô vàng óng ánh vừa được đặt lên bàn đã khiến cho Lạc Trạch không kìm được mà nuốt ực nước miếng.
Tiếp theo, Lê Tường lại bưng tới trứng kho tàu, tất cả đều được cắt thành hai nửa, còn có một đĩa củ cải thái sợi trộn, cuối cùng là một chén củ cải thái hạt lựu nhỏ xinh.
Quan thị phân phát chén đũa xong xuôi, đầu tiên là múc đầy một chén cháo đưa cho Lạc Trạch.
“A Trạch, dùng bữa đi. Về sau ngươi đã làm công tại Lê gia tiểu điếm rồi, vậy chúng ta chính là người một nhà, đừng khách khí.”
“Đa tạ thẩm……”
Lạc Trạch đón lấy chén bằng cả hai tay, nhưng y chưa vội động đũa, chỉ đưa mắt nhìn quanh quất rồi hỏi: “Chỉ có ba người chúng ta dùng cơm sao?”
Mày ngài Lê Tường khẽ nhướng, nàng đưa mắt nhìn Lạc Trạch, lập tức đã hiểu rõ ý tứ của y. Hẳn là y đang muốn tìm biểu tỷ đây mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Phụ thân ta cùng biểu tỷ của ta về thôn trang, chắc phải muộn một chút mới trở về. Chúng ta cứ dùng bữa trước, chớ đợi bọn họ.”
“Vậy sao…”
Trong lòng Lạc Trạch chợt dâng lên chút mất mát khôn nguôi, y hơi thất thần, gắp mấy viên củ cải xắt hạt lựu bỏ vào miệng.
“Chao ôi! Chua quá!”
Trước nay y chưa từng nếm qua món nào chua đến vậy, vô cùng muốn nhổ ra nhưng lại chẳng dám, đành phải uống một ngụm cháo nóng, cố gắng nuốt trôi miếng củ cải kia. Nào ngờ, vị nóng bỏng cùng cái chua gắt ấy lan tỏa khắp khoang miệng, thật khiến người ta có cảm giác hồn phách phiêu bạt chốn chân trời.
Lê Tường cùng Quan thị đều không nén được tiếng cười.
“Đây là củ cải chua, hoàn toàn là vị chua gắt, sao có thể ăn liền một lúc nhiều viên đến thế? Phải ăn kèm với cháo thì mới thưởng thức trọn vẹn được mỹ vị.”
Một miếng củ cải xắt hạt lựu vừa chua vừa giòn, phảng phất chút vị cay nhè nhẹ, hợp vị dùng với cơm trắng vô cùng.
Lê Tường rất đỗi ưa thích món này, nàng chẳng màng đến món trứng kho thơm ngon kia, một bát cháo của nàng, ăn kèm với gần nửa bát củ cải chua xắt hạt lựu.
Ba người vừa dùng bữa xong xuôi, đã nghe thấy từ sau bếp vang lên một hồi động tĩnh.
Quan thị là người đầu tiên đứng lên, nàng vui vẻ nói: “Chắc là phu quân cùng Thúy Nhi trở lại rồi!”
Lê Tường cũng tức tốc đi đến phòng bếp, quả nhiên là phụ thân cùng biểu tỷ của nàng.
Thế nhưng……
“Biểu tỷ, đôi mắt của biểu tỷ làm sao vậy?! Cả gương mặt biểu tỷ nữa?!”
Đôi mắt nàng sưng húp, rõ ràng nàng đã khóc! Khuôn mặt lại in hằn một vết tát đỏ ửng!
“Phụ thân, rốt cuộc biểu tỷ đã gặp phải chuyện gì?”
---