Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 204



 

Lê Tường vẫn dùng theo thói quen: một nửa bột mì, một nửa tinh bột, lại thêm bốn quả trứng gà để làm thành lớp bột nhão tẩm chiên thịt.

 

“Tuyệt đối không được thêm lòng đỏ trứng. Nếu cho lòng đỏ trứng vào làm bột nhão, làm vậy, tuy rằng vỏ thịt chiên giòn rụm lúc ban đầu, nhưng chỉ cần để một lát bên ngoài, chúng sẽ mềm ngay, hương vị chẳng còn thơm ngon nữa.”

 

“Đã rõ! Ta đã nhớ kỹ rồi.”

 

Không chỉ Quan Thúy Nhi ghi lòng tạc dạ, Lạc Trạch đang ngồi nhóm bếp cũng khắc ghi điều này thật kỹ càng.

 

Thật ra, nhiều lúc hắn cũng không cố ý nghe lén, nhưng bởi vị trí của hắn ngay trước bệ bếp để nhóm lửa, những lời Lê Tường nói cứ tự nhiên lọt vào tai hắn. Lại thêm trí nhớ của hắn vốn khá tốt, nên cũng nhớ được rất nhiều điều đã nghe thấy.

 

Nha đầu này thật chẳng biết đề phòng người khác chút nào, nếu như hắn mang lòng dạ khó dò nào đó, khẳng định tay nghề của nàng đã sớm bị học trộm mất rồi.

 

“A Trạch, để lửa nhỏ thôi, chỉ cần một thanh củi thôi.”

 

“Được, ta đã hiểu!”

 

Lạc Trạch biết bước đầu tiên khi chiên loại thịt này, nhất định phải dùng lửa nhỏ, hơn nữa, chiên xong một lần còn phải chiên lại lần hai. Bởi vậy, trong suốt quá trình chế biến thức ăn, không cần Lê Tường phải nhắc nhở về chuyện điều chỉnh lửa, hắn đã ghi nhớ tất cả.

 

Mười lăm khắc sau.

 

“Biểu tỷ, ta để lại một đĩa thịt chiên giòn, người hãy dùng ngay đi, đừng để nguội, thịt nguội rồi sẽ mất đi vị ngon. Ta qua tiệm sách một lát sẽ quay về, người trông chừng tiệm nhé.”

 

“Vâng vâng, muội cứ yên tâm đi.”

 

Chờ sau khi tiễn biểu muội đi rồi, Quan Thúy Nhi mới quay trở lại phòng bếp. Hiện giờ trên bệ bếp đang đặt một đĩa thịt chiên giòn vàng óng, vô cùng hấp dẫn. Ban ngày nhìn vào, càng cảm nhận rõ hơn cái ý vị Kim Ngọc Mãn Đường.

 

(Ý rằng vật quý giá đầy ắp nhà, vàng son rực rỡ.)

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trước tiên, Thúy Nhi múc một phần thịt vào chén, mang lên lầu dâng cho cô cô. Nàng lại bưng thêm một chén nữa ra phía trước cho dượng. Phần còn lại hơn một nửa, nàng chẳng giữ cho mình chút nào, tất thảy đều dành cho Lạc Trạch.

 

Dù dung mạo Lạc Trạch hiện tại ra sao, trong tâm trí nàng, hắn vẫn mãi là thiếu niên khốn khổ từng phải tìm thức ăn trong thùng nước gạo năm xưa.

 

Chính vì nghĩ hắn từng trải quá nhiều cơ cực, nên mỗi khi có món ngon, nàng đều muốn dâng hắn nhiều hơn đôi chút.

 

Lạc Trạch ôm chén thịt chiên đầy ắp, lòng vừa ngọt ngào vừa xen chút bất đắc dĩ. Hắn ngoảnh lại nhìn nàng, chỉ thấy Thúy Nhi đang tất bật nấu mì bên bếp lửa. Giữa làn hơi nước mịt mờ, dáng vẻ nàng bỗng chốc như tiên nữ giáng trần.

 

Thật khiến lòng người say mê.

 

Phía này, Lê Tường mang theo một hộp thức ăn đầy ắp, còn chưa đến cửa đã thấy Thanh Chi ra ngoài đón mình.

 

Quả nhiên, kẻ mang đồ ăn và kẻ không mang đồ ăn, đãi ngộ có khác biệt một trời một vực.

 

“Tương nha đầu, từ rất xa ta đã ngửi thấy hương vị món thịt hấp chiên nức mũi rồi!”

 

“Trời đất, ta đã đậy kín như vậy mà ngươi vẫn ngửi ra ư? Mũi của ngươi quả là thính nhạy phi thường. Đây này, phần trên là của ngươi, còn phía dưới là món ta chuẩn bị cho phu nhân.”

 

Lê Tường trực tiếp đưa hộp thức ăn qua. Thanh Chi đã thèm đến mức nóng lòng không đợi nổi, vội vã dẫn nàng lên lầu, đoạn ôm hai đĩa đồ ăn của mình, nhanh chóng xuống dưới hưởng thụ.

 

Đúng lúc đó, Liễu Kiều đang bận tưới hoa, nghe tiếng động liền quay đầu lại. Hai món ăn quen thuộc đã được đặt ngay ngắn trên bàn.

 

“Kim Ngọc Mãn Đường, Phong Vũ Đồng Chu! Đều là những món ta ưa thích! Tương nha đầu, ngươi quả là tri kỷ của ta.”

 

Liễu Kiều an tọa trước bàn, toan cầm đũa thì bất chợt nàng quay đầu, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm Lê Tường rồi nói: “Tương nha đầu, ta đã quyết định không thu một ngân bối mỗi tháng của ngươi nữa.”

 

Lê Tường: “Hả???”

 

---