Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 206



 

Lê Tường nghiêm cẩn lắng nghe.

 

Xem ra Liễu lão gia quả là người công chính, lại cực kỳ quyết đoán.

 

“Sau này, bọn họ đành phải tới Bình Châu cậy nhờ nhạc gia, nghe đâu còn làm chút mua bán nhỏ kiếm lời. Rồi sau đó Hoài ca mới chào đời. Phụ thân ta khi ấy đã già yếu, thân thể chẳng còn khỏe mạnh, người nghĩ chắc qua đoạn thời gian dài như vậy, đại ca cũng đã biết lỗi rồi, lại còn có hài tử, vì lẽ đó người mới đón bọn họ trở về.”

 

Liễu Kiều khẽ thở dài một tiếng.

 

“Nào ngờ sau khi được đón về, đại ca vẫn tật xấu chứng nào tật nấy. Chẳng những bị bắt quả tang lén lút bán không ít gia sản đem tiền về nhạc gia, còn bị phát hiện mấy năm nay bọn họ kinh doanh toàn hàng giả, lại còn gian lận cân đong, bất cứ điều nào cũng là đại kỵ trong đạo kinh thương. Thậm chí có kẻ còn tìm tới tận phủ ta đòi nợ, thực sự quá đỗi mất mặt.”

 

“Bởi vì ta đã dẫn những kẻ tố cáo bọn họ vào phủ, cho nên phu thê hai người đó cực kỳ căm thù ta. Chẳng qua bọn họ cũng làm được một việc tốt, ít nhất đã sinh cho Liễu gia ta một hài tử hiếu thuận như Hoài ca. Hoài ca bẩm sinh đã thông minh, thiện lương, lại rất có thiên phú về đường kinh thương, nhưng tiếc thay lại không mấy thân thiết với cặp phụ mẫu chẳng ra sao của mình. Bởi vậy, phụ thân ta mới giữ hắn lại bên mình dạy dỗ hơn một năm trời, cho đến tận lúc người tạ thế.”

 

Khi nhắc đến đây, Liễu Kiều thoáng nhớ về phụ thân đã khuất, giọng nói của nàng cũng bất giác trở nên trầm thấp hơn.

 

“Trước lúc lâm chung, phụ thân ta từng mời một vị tiên sinh quản lý công văn trong phủ lập một đạo di chúc. Trong đó ghi rõ, một nửa sản nghiệp trong nhà sẽ dành làm của hồi môn cho ta, nửa còn lại giao cho Hoài Ca thừa hưởng. Còn phu thê đại ca, thì chỉ được duy nhất một tòa tổ trạch. Vì chuyện này, hai người kia đã bao phen ngấm ngầm oán hận, mắng nhiếc sau lưng ta, mãi cho tới khi Tần Lục nghiêm khắc chấn chỉnh, bọn họ mới chịu an phận thủ thường.”

 

Đây là lần đầu tiên Liễu Kiều nhắc đến Tần Lục trước mặt Lê Tường, song giọng điệu của nàng lại không hề vương chút chán ghét nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lê Tường nghe xong vẫn còn mơ hồ.

 

“Song… theo ta suy xét, dù không được chia tài sản, thì xét về danh phận, bọn họ vẫn là phụ mẫu của Hoài Ca, trước khi Hoài Ca thành niên, chẳng phải sản nghiệp vẫn sẽ rơi vào tay bọn họ sao?”

 

Liễu Kiều khẽ lắc đầu, ung dung c.ắ.n thêm một miếng thịt chiên.

 

“Nếu phụ thân ta đã phân chia như vậy, ắt hẳn đã đề phòng bọn họ từ trước. Hoài Ca không thân cận với bọn họ, thậm chí còn có phần chán ghét, bởi vậy sau này hắn đều một mực theo sát lão quản gia và Tần Lục. Hơn nữa, phụ thân ta còn thêm vào một điều khoản, nếu Hoài Ca chẳng may gặp phải chuyện bất trắc, tài sản của hắn sẽ do ta kế thừa, phu thê đại ca không hề được một phân một hào. Bởi lẽ đó, nếu hai người chịu an phận thủ thường, mỗi tháng Hoài Ca còn có thể cấp cho bọn họ một khoản gọi là hiếu kính; ngược lại, nếu dám gây chuyện thị phi, ắt sẽ chẳng được một đồng nào.”

 

Lê Tường nghe xong chỉ biết lặng im.

 

Quả là một đoạn cố sự lâm ly bi đát.

 

“Mắt thấy cốt nhục của mình lại thân cận với kẻ bọn họ hằng chán ghét như ta, hiển nhiên trong lòng đã vô cùng khó chịu. Hiện tại ngay cả hôn sự của nhi tử cũng chẳng tổ chức tại tổ trạch của bọn họ, mâm tiệc cũng do ta thuê người sắp đặt, ngươi nói xem, làm sao nàng có thể vui vẻ cho được? Tối hôm qua, nàng ta trưng ra vẻ mặt âm trầm, quả thật không ngoa chút nào, nếu mấy ngọn đèn dầu còn ở xa hơn nữa, e rằng ta cũng chẳng nhìn rõ mặt mũi nàng.”

 

Tưởng tượng đến dung nhan u ám của đại tẩu kia, Liễu Kiều bất giác bật cười, tâm tình lại càng thêm khoan khoái, khẩu vị cũng vì thế mà trở nên ngon miệng lạ thường. Trong lúc chuyện trò cùng Lê Tường, nàng đã dọn sạch một đĩa thịt chiên lớn và bát canh bào ngư.

 

---