“Chẳng lẽ bà ngoại của ngươi còn có thể canh chừng từng li từng tí ở nhà chúng ta sao?”
Lê Giang không hề nghĩ tới, lời nói này của hắn lại trở thành một lời ứng nghiệm.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Lê Giang dẫn Quan Thúy Nhi quay về nhà mình, hai người đã nhìn thấy một đám người đang ngồi trong phòng. Hắn tức giận đến mức nghẹn lời.
“Trời ơi! Nữ tế và tôn nữ của ta đã quay về rồi!”
Bà Quan cười cực kỳ hiền từ, hoàn toàn không còn thấy bộ dáng đanh đá trước đây không lâu.
“Sao không thấy Tuệ Nhi nhà ta? Tương nha đầu đâu?”
Lê Giang chẳng buồn đoái hoài đến bà ta, hắn trực tiếp kéo Quan Phúc ra bên ngoài.
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Tỷ phu… Haizzz! Ta không còn cách nào khác. Mấy ngày trước đây, không biết vì cớ gì mà đại tẩu qua đây, còn bắt gặp đúng lúc chúng ta đang dùng bữa. Nàng ta nói chúng ta chưa chia tiền nong, vậy mà lại có ngô để ăn, ắt là đã lén lút. Ta chỉ đành nói là tìm người khác mượn tiền mua. Kết quả ngày hôm sau nàng lập tức mang nương của ta đến, nói là tạm trú nơi đây, giúp đỡ chăm sóc tức phụ của ta. Rồi cứ thế ở lại ăn uống, nhưng không chịu rời đi.”
Lê Giang: “…”
“Vậy tiền của ngươi sẽ không…”
“Không có không có, vẫn còn! Ta cất rất cẩn thận rồi!”
Quan Phúc biết rõ lão nương và ca ca nhà mình là loại người gì, hiện giờ đã phân gia, tự nhiên hắn cũng hiểu được đạo lý phòng bị bọn họ. Chẳng qua, nhà này cũng là nhà của tỷ tỷ và tỷ phu, kể cả khi hắn muốn lên tiếng đuổi người cũng là chuyện danh chẳng chính, ngôn chẳng thuận, còn mang thêm tiếng bất hiếu. Vì vậy, chẳng còn cách nào khác, cũng chỉ đành nén giận trước.
“Tỷ phu… Ngươi xem, nên giải quyết sự tình này ra sao…”
Lê Giang xua xua tay, sau đó sầm mặt lại đi vào phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đại Giang à…”
Bà Quan mới hé miệng, đã bị Lê Giang cắt ngang.
“Hiện tại, lập tức, lập tức bước ra khỏi nhà ta.”
“Hả! Ngươi nói cái gì chứ! Ai cho ngươi nói chuyện với bậc trưởng bối như vậy?! Nơi này đâu phải đất của riêng ngươi, còn có phần của nữ nhi ta nữa. Mẹ vợ ngươi chỉ tới ở tạm mấy ngày, ngươi đã tỏ vẻ ghét bỏ mà đuổi ta đi như thế, ngươi cũng không sợ bị người đời khinh ghét sao!”
Cảm xúc của bà Quan dần dần sục sôi, vẻ hiền lành cố giấu giếm ban nãy bỗng biến thành hung hãn, sau đó bà ta lại còn hùng hổ mắng chửi, nước bọt văng tung tóe.
Lê Giang chợt lùi lại một bước, song hắn quyết không lùi bước.
“Xuất giá tòng phu. Kể cả khi Tuệ Nương tại đây, nàng cũng phải tuân theo ta. Ngươi mau mau trở về đi, phòng này của ta đã có người khác định thuê rồi, không tiện để ngươi lưu lại chốn này.”
“Ngươi muốn cho ai thuê?”
Bà Quan lăm le nhìn nhị nhi tử, thầm tính toán nếu con rể mở lời muốn cho nhị nhi tử nhà mình thuê, thế thì bà ta sẽ có cớ tiếp tục lưu lại chốn này.
Thẳng thắn mà nói, căn phòng này, ngay cả mấy cái giường trong nhà nữ nhi của bà ta cũng đã rách nát cả rồi, song được cái rộng rãi, thoáng đãng, lại chẳng cần động tay động chân cũng có sẵn đồ ăn thức uống. So với ở nhà hầu hạ cả nhà già trẻ lớn bé, hiển nhiên sung sướng hơn bội phần.
Lê Giang cũng thấu rõ tâm tư nhạc mẫu, hiển nhiên trong tình huống này, một nhà tiểu cữu tử không thể cứ thế nấn ná mãi được. Mấy người bọn họ làm sao có thể bì được độ mặt dày vô sỉ với nhà nhạc mẫu kia chứ.
“Ta muốn cho một huynh đệ hành nghề chài lưới thuê, chiều nay hắn sẽ ghé qua. Nhạc mẫu, nếu ngươi quả thực không chịu rời đi, cũng chẳng sao. Hắn là một hán tử đơn thân, chắc chắn sẽ không có gì đáng ngại, chỉ cần nhạc mẫu ngươi không ngại thiên hạ đàm tiếu thị phi thì cứ tự nhiên ở lại đây.”
“Ngươi!!”
Bà Quan giận tím mặt, nhưng nghĩ kỹ lại thì bà ta chỉ cho rằng con rể nhất thời giận dữ mà thốt lời như thế.
---