Lộ Thịnh chẳng rõ đã bao nhiêu năm rồi hắn mới bị người khác cự tuyệt thẳng thừng đến thế. Tuy rất sửng sốt, song hắn nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy chưa cam tâm, bèn đi vòng ra cửa sau của Lê Gia Tiểu Thực.
Qua cánh cửa nhỏ phía sau, hắn trông thấy Lê tiểu cô nương đang bận rộn nấu nướng bên trong.
Chẳng hay nàng đang chế biến món gì, mà mùi hương nồng nàn cứ thế theo gió bay ra, khiến một kẻ vừa dùng bữa no nê như hắn cũng không kìm được mà muốn nếm thêm lần nữa.
“Ngươi đang dòm ngó gì vậy?! Đây là cửa sau của trù phòng, muốn dùng thiện thì mời sang tiền sảnh!”
Lạc Trạch đứng chắn ngay cửa sau trù phòng, đã đứng chắn kín lối, không cho ai nhòm ngó cảnh tượng bên trong.
Lộ Thịnh: “……”
Chắc hẳn kẻ mới xuất hiện này cho rằng hắn là một tên háo sắc, bởi vậy mới phòng bị đến thế.
“Ta chỉ tới tìm Lê Tường tiểu cô nương, bàn chuyện hệ trọng. Vị tiểu huynh đệ này, ngươi vào hỏi giúp ta xem nàng có rảnh rỗi chăng.”
Lạc Trạch bán tín bán nghi, nhưng cuối cùng hắn vẫn quay đầu lại hỏi Lê Tường một lời.
Lê Tường cũng tò mò không biết vị khách nhân đã ăn hai chén mai thái khâu nhục kia rốt cuộc là thần thánh phương nào, vì thế sau khi nàng phó thác việc bếp núc lại cho biểu tỷ, nàng liền bước ra cửa sau.
“Tìm ta có việc gì? Ngươi cứ việc nói ra.”
Lộ Thịnh bèn lặp lại lời lẽ vừa rồi đã nói với phụ thân nàng, nhưng lần này cái giá hắn đưa ra không phải năm mươi mà là sáu mươi ngân bối.
Nghe xong, Lê Tường chẳng chút đắn đo, lập tức cự tuyệt.
Chỉ cần nàng chăm chỉ làm việc một tháng, sáu mươi ngân bối kia liền dễ dàng vào tay. Hà cớ gì phải đến nhà người làm nữ đầu bếp?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói trắng ra, chức nữ đầu bếp cũng chỉ là một hạ nhân không có khế ước bán thân mà thôi. Những danh gia vọng tộc kia, phủ đệ nguy nga, đường sá quanh co hiểm trở.
Chỉ cần nhìn phòng bếp Liễu trạch là đủ rõ, ngay từ buổi đầu khi biết nàng đến đó nấu cơm, bọn họ đã ngầm mang tâm tư muốn bức h.i.ế.p người rồi.
Cuộc sống thế ấy, tuyệt đối không phù hợp với nàng.
“Thật xin lỗi, Lộ lão bản, ta chỉ muốn thành thật an phận, kiếm chút tiền qua ngày mà thôi. Nếu ngài yêu thích món ăn ta làm, bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh ngài ghé qua đây, ta sẽ đích thân trổ tài. Nhưng chuyện làm nữ đầu bếp tại phủ ngài, xin thứ lỗi, ta không quen đến nhà người khác trù nấu.”
Lần nữa bị cự tuyệt.
Lộ Thịnh vô cùng khó hiểu. Mở một cửa hàng nhỏ, tháng ngày bận rộn vất vả mà thu về chẳng bao nhiêu, sao có thể thoải mái bằng việc đến Lộ gia làm nữ đầu bếp cho hắn?
Tất thảy những việc vặt vãnh đã có kẻ lo liệu, nàng chỉ cần phân phó vài lời, rồi sau cùng ra tay làm một vài món là ổn thỏa.
Sáu mươi ngân bối này quả thực như của trời ban, chỉ cần khẽ uốn lưng một cái là có thể dễ dàng nhặt lấy.
Thế mà, cả hai cha con họ đều không màng.
Tần Lục từng nói với hắn rằng e là hắn khó mà đạt được mục đích, quả không ngờ, lời ấy nay lại ứng nghiệm.
Khi chiều tà buông xuống, Lộ Thịnh lại tìm đến Tần Lục.
“Tiểu Lục, nếu Kiều Kiều có thể mời được tiểu nha đầu kia, vậy ngươi hãy giúp ta nói với Kiều Kiều một lời, nhờ nàng làm thuyết khách mời tiểu nha đầu Lê gia ấy đến phủ ta làm nữ đầu bếp đi. Ngươi không hay biết đâu, lão thái thái nhà ta đã dặn dò đi dặn dò lại mấy bận rồi, chỉ muốn thưởng thức món ăn hợp khẩu vị mà thôi.”
Lộ Thịnh thậm chí còn lôi cả lão thái thái trong nhà ra làm lý do, khiến Tần Lục cũng phải thầm bội phục hắn.
“Biểu thúc, ta cũng muốn hết lòng giúp đỡ người đó chứ. Song, nếu Lê Tường tiểu nha đầu kia thực sự nguyện ý đến phủ làm nữ đầu bếp, thì ta và Kiều Kiều đã sớm mời nàng rồi, đâu cần phải đợi đến phiên người. Nàng ấy trong lòng vốn không thích đến hậu trạch làm bếp. Nếu bên cô tổ mẫu quá cấp bách, vậy người cứ sai người đến cửa hàng của nàng mua vài món ăn mang về là được, hà tất phải làm khó người ta đến vậy?”
---