Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 229



 

Giá cả chênh lệch quá nhiều, thiết nghĩ cần phân chia thành các khung giá khác biệt.

 

Chờ sau khi Lê Tường xử lý xong xuôi những việc cần thiết cho cửa hiệu mới, cũng xấp xỉ đến bữa cơm tối rồi. Nàng e rằng biểu tỷ một mình khó bề chu toàn, rốt cuộc đành quay về cửa tiệm sớm để cùng nàng ấy phụ giúp.

 

Đến khi chuẩn bị đóng cửa hàng, nàng mới có thời gian kể lại những việc nàng đã hoàn thành trong buổi chiều hôm nay cho mọi người nghe.

 

Đại khái là không ngờ khả năng xử lý công việc của Lê Tường lại cao đến thế, cho nên khi mọi người nghe nàng nói đã thuê xong cửa tiệm, còn đến đặt người ta làm bảng hiệu và thẻ bài thực đơn rồi, cả thảy đều ngây người, mãi một lát sau mới hoàn hồn.

 

“Ngươi thuê cửa hàng ở đâu?”

 

“Cách nhà chúng ta có xa không?”

 

“Biểu muội, muội đã thuê xong rồi sao?”

 

“Có phải cửa hàng nhà chúng ta chuẩn bị tuyển thêm người không?”

 

Cả đám lời ra tiếng vào hỏi han rối rít, nhất thời Lê Tường không biết nên trả lời câu nào cho xuể.

 

“Bụng đói cồn cào rồi, chi bằng dùng bữa trước đã, dùng xong ta sẽ kể tỉ mỉ cho các ngươi nghe. A Trạch, đi đóng cửa, đóng cửa thôi.”

 

Vừa nghe đóng cửa, hai mắt Lạc Trạch lập tức sáng lên. Gần đây việc buôn bán tại cửa hàng vô cùng phát đạt, bận rộn cả ngày, cũng mỏi mệt cả ngày. Nhiều lúc hắn mệt mỏi vô cùng, chỉ muốn nghỉ ngơi đôi chút, nhưng nhìn thấy hai tiểu cô nương vẫn c.ắ.n răng kiên trì, tự nhiên hắn cũng không cam lòng thua kém.

 

Nương nói không sai, kiếm tiền quả thật chẳng dễ dàng chút nào.

 

Rất nhanh sau đó, Lê Gia Tiểu Thực đã đóng cửa lại, nhưng ngọn đèn dầu bên trong vẫn tiếp tục thắp sáng. Trong phòng bếp, Lê Tường đang cân nhắc xem tối nay nên chuẩn bị món gì cho cả nhà dùng bữa thì tốt.

 

Kết thúc một ngày làm việc, trong phòng bếp vẫn còn lại không ít cơm ngô, lại có cả canh xương hầm thơm lừng ngào ngạt. Nếu là ngày thường, chỉ cần xào thêm vài món ăn vặt là cả nhà đã có thể dùng bữa. Chẳng qua hôm nay tâm tình Lê Tường vô cùng vui vẻ, nàng định bụng hào phóng cắt xuống một ít lạp xưởng.

 

Từ sau khi làm xong số lạp xưởng đó, nàng vẫn treo chúng trong phòng bếp, chưa từng gỡ xuống nếm thử lấy một lần.

 

“Biểu muội, thứ này vẫn chưa chín, bây giờ muội định mang xuống nấu ư?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lê Tường lắc đầu. Nàng múc một gáo nước ấm, rửa sạch tro bụi cùng dầu mỡ bám bên ngoài lạp xưởng, sau đó trực tiếp xắt chúng thành hạt lựu.

 

“Tối nay chúng ta dùng món cơm chiên vậy.”

 

“Cơm chiên?”

 

Lại thêm một từ mới mẻ.

 

Lạc Trạch rất tự giác ngồi xuống trước bếp, nhóm lửa lớn lên.

 

Lê Tường thái hạt lựu lạp xưởng xong lại chuyển qua cắt cọng tỏi non và thái một ít hành. Chỉ cần hai phụ liệu ấy, không cần thêm gì nữa.

 

Chờ tới khi dầu trong nồi nóng lên, nàng trực tiếp bỏ chút cọng hoa tỏi non vào xào cho thật thơm, đoạn lại thêm lạp xưởng vào xào cùng tỏi.

 

Lạp xưởng vừa gặp dầu sôi trong chảo, tựa như vừa được cởi bỏ ‘phong ấn’, tức thì mùi thịt cùng vị cay nồng đã lan tỏa khắp phòng bếp.

 

Cả nhà nàng đều là người ăn cay, bởi vậy vừa thoáng ngửi được mùi vị này đã có chút không kìm được mà nuốt nước bọt.

 

Làm món cơm chiên này rất nhanh. Không đợi bọn họ thưởng thức đủ mùi hương mê người của lạp xưởng, cơm ngô đã được đổ vào. Lê Tường chỉ bỏ thêm một chút xíu nước tương bột tôm, đảo thêm một lượt rồi cho hành thái vào là nhấc nồi khỏi bếp.

 

Mỗi người một đĩa cơm đầy được bưng ra.

 

Lê Tường và Quan Thúy Nhi cũng vậy.

 

Hiện giờ, cả hai đang ở độ tuổi phát triển. Hơn nữa, từ trước đến nay, hai nàng cũng chưa từng có suy nghĩ ăn ít để giữ dáng như những vị cô nương khác.

 

“Biểu muội! Cơm chiên lạp xưởng thơm ngon quá đỗi!”

 

Hai má Quan Thúy Nhi phồng lên khi ăn cơm chiên, nàng vừa thưởng thức vừa không kìm được cất lời tán thán.

 

Biểu muội quả thực quá tài tình, nàng đứng bên ngoài quan sát, chỉ thấy biểu muội bỏ vài nguyên liệu vào nồi đảo qua đảo lại đôi ba lần, vậy mà khi thành phẩm hương vị lại tuyệt diệu đến kinh ngạc như thế?

 

---