Hắn luôn dùng ánh mắt lạnh nhạt nhất, chán ghét nhất mà nhìn y, có khi ngay giữa cuộc đối thoại, y lại bất chợt giáng cho y một bạt tai, hoặc là sút một cước thật mạnh.
Mỗi bận đều đau thấu xương tủy. Thuở còn thơ, y căn bản chẳng thể phản kháng nổi người nam nhân đó.
Mãi về sau khi tuổi tác nhỉnh hơn đôi chút, y mới biết cách cẩn trọng, thường xuyên tránh né mà ra ngoài, may ra mới thoát khỏi đôi ba trận đòn vô cớ.
Nam nhân này cùng nữ nhân kia, quả là hai kẻ cực kỳ đáng hận.
Ngũ Thừa Phong đôi khi cũng sẽ ghét bỏ chính bản thân y, tự hận vì sao trên người y lại chảy dòng m.á.u của hai con người khốn nạn ấy?
“Đại Khuê, cơm canh nơi tiểu điếm này quả thực rất ngon miệng, ngày mai chàng lại đưa thiếp tới nhé.”
Vừa nghe thấy thanh âm nũng nịu ấy, Ngũ Thừa Phong lập tức hồi lại tinh thần.
Bọn họ đã ra ngoài!
Mau đuổi theo! Nhất định phải tìm cho ra chốn bọn họ trú ngụ.
“Đại Khuê, chàng nói xem, chúng ta có thể mướn tiểu trù nương kia về nhà hay không? Như vậy ngày nào thiếp cũng có thể ăn được cơm canh nàng làm.”
Ngũ Đại Khuê: “……”
Nghe nói có người chi ra mấy chục ngân lượng muốn mời tiểu trù nương ấy về phòng bếp nhà họ làm việc, thế mà người ta còn chẳng chịu kia kìa, huống hồ là ta? Bởi vậy, hắn chỉ có thể gượng gạo cười cười.
“Ta nghe nói tiểu trù nương ấy tính tình kiêu ngạo, nào chịu làm mướn cho người khác. Nàng đã thích, vậy ta sẽ đưa nàng qua đó thêm vài bận nữa, chỉ cần nàng cùng tiểu gia hỏa trong bụng ưa thích, mỗi ngày đều tới cũng không sao.”
“Hừ... Chàng nói thì hay lắm, nhưng ngày nào cũng viện cớ bận rộn, lấy đâu ra thì giờ rảnh rỗi mà đưa thiếp đi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Được rồi, Ngọc Nương, nàng đừng nóng giận. Ta bận rộn cũng là vì muốn kiếm thêm tiền tài nuôi dưỡng hai mẫu tử các ngươi mà.”
Hai kẻ bọn họ cứ thế dọc đường đưa mắt liếc tình, khiến Ngũ Thừa Phong theo sau đến nghẹn họng, chẳng thốt nổi lời nào.
Trời đất ơi, nữ nhân này lại đã có hài tử! Nếu Kiều thị biết được, e là bà ta sẽ tức đến hộc m.á.u mà c.h.ế.t mất thôi!
Chỉ cần tưởng tượng tới cảnh tượng đó, y đã chẳng kìm được mà bật cười.
Ngũ Thừa Phong thu liễm khí tức, thủ thân đi theo sau hai người kia, giữ khoảng cách chừng mười bước chân, bước đi không nhanh không chậm. Y khoác trên mình bộ y phục tiêu sư đầy vẻ chính trực kiên cường, thêm nữa tiêu cục Vĩnh Minh của y vốn nổi danh lừng lẫy, bởi vậy y chẳng hề e ngại việc hai người kia nhận ra mình đang theo dõi. Vả chăng, dẫu cho họ có quay đầu nhìn thấy, e rằng cũng chẳng mảy may hoài nghi.
Chừng hai khắc sau, hai người đó rẽ vào một trạch viện.
Tuy nói đó chỉ là khu vực ngoại thành An Lăng, song một cơ ngơi khang trang như vậy, ước chừng cũng có giá tới ba, bốn trăm ngân bối. Nhìn tấm biển khắc chữ Ngũ to tướng trên cửa, y liền khẳng định đây đích thị là phủ đệ của Ngũ Đại Khuê, tuyệt không thể lầm được.
Ngũ Thừa Phong còn cẩn trọng hơn, y đi vòng quanh hỏi thăm vài hộ dân lân cận, mới hay trạch viện này đã được Ngũ Đại Khuê mua từ hơn năm năm trước. Tiểu nương tử kia cũng đã theo y ta nhiều năm, hơn nữa nghe đâu hạ nhân trong nhà đều gọi nàng là phu nhân.
Chậc chậc chậc, nếu để Kiều thị trong thôn biết bản thân bà ta ở trong thôn quanh năm vất vả sống chỉ vỏn vẹn mấy trăm đồng bối mỗi tháng, trong khi nơi này, Ngũ Đại Khuê lại ban cho tiểu thiếp một cơ ngơi bề thế, còn có hạ nhân hầu hạ, e rằng bà ta sẽ nổi cơn tam bành mà thôi, quả là chuyện lạ giữa ban ngày.
Càng nghĩ càng thấy phấn khởi khôn nguôi.
Y nhất định phải đem chuyện này nói cho Kiều thị hay, song trước lúc đó, y cần đoạn tuyệt quan hệ với Ngũ gia kia đã.
Sư phụ đã ban cho y hai ngày nghỉ phép, vừa hay để y giải quyết dứt điểm mớ tơ vò này.
Dẫu cho sau này Kiều thị kia có cảm thấy điều gì bất ổn, nhưng chuyện của Ngũ Đại Khuê sẽ quan trọng hơn, đủ để thu hút mọi sự chú ý của bà ta. Đến lúc đó, một tên nhi tử râu ria như y cũng không đáng để bà ấy hao tâm tổn trí.
---