Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 240



 

“Năm mươi lạng bạc này không phải ta mượn, sao lại bắt ta phải trả?”

 

“Chỉ vì ngươi là thân mẫu của hắn!”

 

Trúc Thất cất lời, lẽ lẽ cực kỳ chính đáng, thấy lão thôn trưởng đến, hắn cũng chẳng hề nao núng. Hắn trịnh trọng đưa bản khế ước giả cho lão thôn trưởng xem xét.

 

“Kính mong ngài xem xét, năm mươi lạng bạc này không phải ta nói bừa. Đã vay tiền ắt phải trả nợ. Ngũ lão tứ há chẳng phải là nhi tử của bà ta sao? Nếu đã đúng như vậy, chúng ta không tìm bà ta thì còn tìm ai đây?”

 

Lão thôn trưởng không hề hoảng hốt, lão đưa mắt nhìn Ngũ Thừa Phong đang bị áp trên mặt đất, khẽ lắc đầu vẻ thất vọng, đoạn quay sang thương lượng với Trúc Thất: “Năm mươi ngân bối thật sự quá nhiều, bất cứ ai cũng khó lòng lấy ngay ra trong một lần. Chi bằng các vị rộng lòng cho nhà người ta thư thả chút thời gian?”

 

“Lão thôn trưởng, ngài khiến ta khó xử rồi đó. Nếu tiền này là của ta, ngài muốn thư thả ta sẽ cho ngài thư thả. Song, hiện tại lão đại chúng ta đang thúc giục gắt gao, bắt chúng ta nhanh chóng đòi về. Bằng không thu được, vậy mấy kẻ chúng ta cũng khó lòng gánh nổi hậu quả đâu.”

 

“Nhưng nhà bà ấy vốn chỉ là thường dân, lấy đâu ra năm mươi ngân bối bây giờ? Ngươi có cưỡng ép cũng chẳng thu về được gì, chi bằng rộng rãi ban cho chút thời gian để nhà bà ấy xoay sở tiền bạc.”

 

Lão thôn trưởng vừa dứt lời, Kiều thị đã lập tức nhảy bổ lên.

 

“Hừ! Ai nói ta sẽ xoay sở tiền cho hắn? Lão nương ta đây còn lâu mới bỏ một xu cho thứ nghiệt súc kia!”

 

“Ta mặc kệ! Chỉ cần hắn còn là nhi tử của ngươi ngày nào, thì khoản nợ này nhất định phải do ngươi gánh vác!”

 

Lời này như tiếng chuông từ trời cao vọng xuống, trong nháy mắt đã khiến Kiều thị bừng tỉnh.

 

“Lão thôn trưởng, ta muốn đoạn tuyệt quan hệ mẫu tử với thứ nghiệt chướng này! Một khi hắn không còn là người Ngũ gia ta, vậy chúng ta cũng chẳng dính dáng gì đến nợ nần của hắn nữa. Đúng không?”

 

Lão thôn trưởng: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trúc Thất trong lòng thầm lấy làm vui sướng, rốt cuộc cũng đã chạm đến mấu chốt.

 

“Lão bà kia, lòng ngươi cũng thật nhẫn tâm. Nếu ngươi đoạn tuyệt quan hệ với hắn, khoản nợ này sẽ không còn liên lụy đến ngươi nữa là thật, nhưng làm như vậy hắn sẽ rơi vào tay chúng ta, mặc kệ người của ta xử trí. Ít nhất cũng bị chặt đứt đôi tay, ngươi nhẫn tâm sao?”

 

“Đó là hắn tự thân gánh chịu, dù hắn có c.h.ế.t cũng chẳng dính dáng gì đến ta.”

 

Kiều thị nghe được lời quả quyết của Trúc Thất, bà ta lập tức vội vã chạy về phòng lấy ra hộ tịch, muốn lão thôn trưởng làm chứng cho bà ta đoạn tuyệt quan hệ ngay hôm nay, mặt khác cũng tách hộ tịch của Ngũ lão tứ ra khỏi gia phả.

 

Lão thôn trưởng cũng chẳng muốn nhúng tay vào chuyện rắc rối này, nhưng Ngũ tứ oa mượn nhiều nợ như vậy, nếu bắt người nhà Kiều thị trả nợ thay hắn cũng có phần lý lẽ yếu kém.

 

Lúc trước, lão còn nghe đám người này nói định lôi Ngũ Tiểu Mỹ đi. Một cô nương xinh đẹp như vậy, sao có thể để nàng ấy rơi vào tay đám người này mà chịu khổ chứ.

 

Lão do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn đồng ý đề nghị của Kiều thị.

 

“Tứ oa, ngươi đừng trách ta.”

 

Ngũ Thừa Phong cúi đầu khẽ lắc, tựa hồ đã chấp nhận số phận nghiệt ngã của mình.

 

Một đứa trẻ từng ngoan hiền đến thế, nay lại sa đọa đến nông nỗi này, lão thôn trưởng thật sự không đành lòng. Vừa bước tới cửa, lão chợt ngoảnh đầu nói đôi lời với Kiều thị.

 

“Ta sẽ cùng lão Lý Chính làm nhân chứng cho tờ hộ tịch này, ngày mai sẽ trình lên phủ nha xử lý. Nếu ngươi hối hận, bất cứ khi nào cũng có thể tìm đến ta.”

 

Kiều thị hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn đáp lời.

 

Ngay lúc này, bà ta chỉ mong mau chóng đoạn tuyệt mối quan hệ mẫu tử với Ngũ lão tứ càng sớm càng tốt, hối hận chi bằng cứ dứt khoát?